Sống động thật! Giống y như thật!

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng


Lãnh Dịch Khánh và Cảnh Thu mang binh đánh Tiểu Thương Sơn, dọc đường đi không gặp khó khăn nào. Cho đến khi tới sườn núi, đột nhiên nghe thấy một tiếng rống to:

"Các ngươi thật to gan! Dám ngang nhiên xông vào Tiểu Thương Sơn, lẽ nào Lãnh Thiên Yết đã quên cam kết lúc trước rồi sao?"

"Y chính là Mã Thiên Ba!" - Cảnh Thu nói nhỏ bên tai Lãnh Dịch Khánh.

"Người thiết lập cam kết với người là Lãnh Thiên Yết, không phải Lãnh Dịch Khánh ta. Nếu như hôm nay các ngươi không chịu giao Vương phi ra đây, ta sẽ san phẳng Tiểu Thương Sơn của bọn ngươi!" Khuôn mặt chính trực của Lãnh Dịch Khánh đầy vẻ tức giận.

"Đúng là chúng ta đã bắt Vương phi, nhưng phải hỏi xem Lãnh Thiên Yết đã làm chuyện gì! Là do hắn không tuân thủ quy củ, xông vào Tiểu Thương Sơn của bọn ta trộm Xích luyện thảo trước nên chúng ta mới mời Vương phi đến đây uống trà. Đại hoàng tử, chuyện này tốt nhất ngươi đừng quan tâm." - tiếng Mã Thiên Ba vang vọng khắp khe núi làm cho người khác không nhận ra được hắn đang ẩn thân ở đâu.

"Chuyện này ta nhất định phải quan tâm!" - Lãnh Dịch Khánh không muốn phí lời, trực tiếp phất tay ra hiệu chuẩn bị tấn công.

"Đại hoàng tử! Địch trong tối, ta ngoài sáng, tình thế rất không thuận lợi." Cảnh Thu ngăn Lãnh Dịch Khánh lại. Nếu như Tiểu Thương Sơn dễ dàng bị tấn công như thế thì nó đã không tồn tại lâu như vậy.

Sắc mặt Lãnh Dịch Khánh cương quyết như cung đã kéo căng dây, trán nổi đầy gân xanh. Thật đáng ghét! Đến Tiểu Thương Sơn rồi mà lại không biết Bạch Dương đang bị giam giữ ở đâu!

" Vẫn là Cảnh Thu hiểu chuyện, không nên lấy trứng chọi đá, nếu như các ngươi bước lên một bước thì đừng trách ta không khách khí với Vương phi!" Mã Thiên Ba vừa nói xong, trong không trung liền truyền đến tiếng Bạch Dương hét lên thảm thiết:

"A ——cứu mạng —— "

Lãnh Dịch Khánh cầm đao muốn xông lên phía trước, lại bị Cảnh Thu kéo lại:

"Đại hoàng tử! Bình tĩnh, đừng nóng!"

"Quay về gọi Lãnh Thiên Yết đến đây. Nếu như trước buổi trưa nay hắn không đến, hãy chờ nhặt xác Vương phi đi!" Tiếng Mã Thiên Ba cùng với tiếng kêu thảm thiết của Bạch Dương vang vọng trong khe núi, thật lâu không dứt..

"A ——" Lãnh Dịch Khánh phẫn nộ vung đao chém lên vách đá.

"Tứ tiểu thư, ngộ nhỡ...Ý tôi là nếu như Lãnh Thiên Yết không đến thì làm sao đây?" - thời gian Mã Thiên Ba và Thiên Yết biết nhau không phải ngắn, hắn biết rõ Thiên Yết ghét nhất là bị người khác uy hiếp, lần này, Thiên Yết sẽ ngoan ngõan để cho người ta điều khiển sao?

Mã Thiên Ba nói vừa xong, lập tức thấy khuôn mặt đang cười gian xảo của Bạch Dương nhanh chóng biến thành lạnh lùng, phẫn nộ nghiến răng

"Bản cô nương sẽ về bán vương phủ của hắn đi!"

Lúc Thiên Yết đến cũng đã gần trưa, hắn thản nhiên ngồi trên xe ngựa buông rèm hồng, trái phải mỗi bên ôm một Hồ Điệp phu nhân.

"Nghe nói Mã trại chủ tìm ta, không biết có chuyện gì?"  Thiên Yết nheo mắt, đón lấy chén rượu do Hoàng Điệp phu nhân dâng lên.

Mã Thiên Ba trầm giọng nói:

"Thuận Vương gia giá đáo kiệu lớn như vậy, xem ra Vương gia cũng không để ý đến sự sống chết của Vương phi, chi bằng như thế này, Vương gia có rất nhiều nữ nhân, đưa một người cho ta là được rồi!"

Thiên Yết lại thản nhiên uống một ngụm rượu:

"Thật ra cũng không có gì là không thể, ngặt nỗi nàng ấy là do Hoàng đế ban cho bản vương, mặc dù nói nữ nhân của bản vương rất nhiều, nhưng người Hoàng đế ban cho lại chỉ có một. Ta thì không sao cả, không biết Mã trại chủ ngươi có thể nuốt trôi không!"

Lãnh Dịch Khánh nghe vậy giận dữ muốn ra tay đánh người, lại bị Cảnh Thu ngăn cản:

"Đại hoàng tử, nếu như Vương gia không quan tâm, người sẽ không đến, địa hình Tiểu Thương Sơn phức tạp, chúng ta không thể hành động thiếu suy nghĩ, nếu như muốn cứu Vương phi, phải nghe theo Vương gia sắp xếp."

"Hắn sẽ quan tâm đến sự sống chết của Tiểu Dương sao?"

"Ngài yên tâm đi, Vương gia đã sắp xếp ổn thỏa rồi." Cảnh Thu rất hiểu rõ tính cách của Thiên Yết. Lãnh Dịch Khánh chỉ có thể hung hăng trừng liếc mắt Thiên Yết, nếu như Bạch Dương mà xảy ra chuyện gì, hắn nhất định sẽ không bỏ qua cho Thiên Yết cùng với ả Ngọc Điệp kia!

Trong không trung truyền đến tiếng Mã Thiên Ba cười to:

"Vương gia, theo như hiểu biết của ta về ngươi, Vương gia không phải lọai người có lòng nhẫn nại. Không bằng như vậy, ta và ngươi làm một giao dịch. Nếu như ngươi đồng ý đem ấn soái ra trao đổi, ta sẽ trả Vương phi lại cho ngươi, chuyện lúc trước ngươi lên núi trộm Xích luyện thảo, ta cũng sẽ bỏ qua. Ngươi thấy thế nào?"

Trong ánh mắt hút hồn của Thiên Yết hiện lên sự lạnh lùng, điều kiện này đúng là ngoài dự tính của hắn. Tĩnh lặng, trong khe núi chỉ có tiếng gió thổi vọng lại.

"Ngươi cho rằng cầm được ấn soái là có thể điều binh khiển tướng sao? Mã Thiên Ba, nếu ngươi nghĩ rằng Thiên Yết ta đến đây để nghe ngươi sai khiến, vậy ngươi cũng quá coi thường Thiên Yết ta rồi!" - giọng Thiên Yết bình tĩnh mà thản nhiên vang vọng trong khe núi.

"Thuận Vương gia, ta muốn làm gì đó là chuyện của ta. Nếu như ngươi không đồng ý ——" Mã Thiên Ba đột nhiên im bặt. Trên sườn núi, đồng lọat xuất hiện một đám người.

Toàn bộ đám trộm cướp đã vây chặt nơi này, mỗi kẻ trong chúng đều cầm cung tên trong tay, ở chính giữa, Bạch Dương bị trói chặt, một thanh đại đao sáng loáng đang dí sát trên cái cổ trắng mịn của nàng.

"Cứu mạng ——" Bạch Dương nhìn thoáng qua vách đá thẳng tắp dưới chân, địa thế ở đây đúng là dễ thủ khó công.

"Lãnh Thiên Yết, ta cho ngươi thời gian suy nghĩ. Ta đếm đến ba, nếu như ngươi không đồng ý, ngươi đoán xem Vương phi xinh đẹp của ngươi sẽ có kết cục như thế nào?" Mã Thiên Ba cầm đại đao trong tay ấn thêm một chút.

"Thiên Yết, cứu ta ——" - giọng Bạch Dương có chút run sợ. Sống động thật! Giống y như thật!

Đôi mắt Thiên Yết lạnh lùng, nắm chặt chén rượu trong tay, run nhè nhẹ, người ngoài không nhìn ra, nhưng Hoàng Điệp phu nhân lại nhạy bén phát hiện ra. Thiên Yết cũng có lúc run sợ như vậy sao? Đúng là chuyện lạ trong thiên hạ!

"Một..." Mã Thiên Ba không để cho Thiên Yết kịp suy nghĩ, hắn ta bắt đầu đếm.

Bạch Dương cố ý dùng bàn chân cọ trên mặt đất, đá vụn bên trên rơi vụn xuống làm con ngựa kinh hoảng chồm lên hí vang. Không khí xung quanh càng thêm căng thẳng.

"Hai..." Mã Thiên Ba đưa mắt liếc qua, lập tức có người đem tên nhắm bắn Bạch Dương.

Lãnh Dịch Khánh rốt cục nhịn không nổi nữa, xông lên trước túm lấy vạt áo Thiên Yết, lần này Thiên Yết không đợi Lãnh Dịch Khánh nổi điên, một chưởng đẩy Lãnh Dịch Khánh ra:

" Mã Thiên Ba!"

"Vương gia, ngươi không định phí lời trong lúc này đấy chứ? Đúng lúc hôm nay tâm trạng Mã Thiên Ba ta đang rất tốt, ta cũng không để ý mấy câu nói vô nghĩa của ngươi đâu. Tiểu mỹ nhân đáng yêu như vậy, chi bằng ngươi ở đó mà phí lời, ta ở đây hưởng thụ một chút!" Mã Thiên Ba vừa nói, vừa đưa tay hướng đến Bạch Dương. Bạch Dương cắn Mã Thiên Ba một cái. Mã Thiên Ba hét ầm một tiếng, thu tay lại, căm tức nhìn Bạch Dương:

"Nha đầu chết tiệt kia, dám cắn ta! Cho ngươi nếm thử sự lợi hại của bản đại vương!"

Dứt lời, Mã Thiên Ba vung tay một cái, trong khe núi heo hút vang lên rõ ràng âm thanh một cái tát, tiếng Bạch Dương ngã xuống đất.

"Dừng tay" Lãnh Dịch Khánh nắm chặt đại đao, hai tay áo run rẩy, động tác hỗn lọan, hai tròng mắt đỏ tươi như máu, bất cứ lúc nào cũng có thể ra tay giết người..

"Dừng tay!" Thiên Yết đột nhiên đứng dậy, vẻ thản nhiên một phút trước dường như hòan tòan biến mất, khuôn mặt lạnh lẽo như một tảng băng ngàn năm.

Cắm sừng Vương gia trước mặt mọi

Bạch Dương giả bộ té trên mặt đất, cái tát kia đương nhiên là giả rồi, Mã Thiên Ba phối hợp rất ăn ý! Nhờ có vách núi che chắn, Bạch Dương ngồi dưới đất nghịch cỏ, Thiên Yết xem bản cô nương chơi đùa ngươi như thế nào!

"Thế nào? Thuận Vương gia đau lòng sao?" Mã Thiên Ba cười nhạt nhìn Thiên Yết, hắn đ thưởng thức biểu hiện của Thiên Yết lúc này. Tranh đấu nhiều năm như vậy, cuối cùng hắn cũng biết đâu là nhược điểm của Thiên Yết rồi!

"Không đúng, xem ra một cái tát này của ta đã làm đau cả hai vị Vương gia rồi, có ý nghĩa, rất có ý nghĩa!" Tiếng cười ngông cuồng của Mã Thiên Ba vang vọng khắp sơn cốc.

"Mã Thiên Ba, ngươi sẽ phải trả giá vì tất cả những gì đã làm hôm nay!" Thiên Yết lạnh lùng nói, ánh mắt lóe lên những tia băng lạnh.

"Thuận Vương gia, đáp án của ngươi đâu? Hay là không cần thời gian suy nghĩ nữa, ta cũng không để ý đâu!" Mã Thiên Ba nói xong xoay người, giả bộ cúi người.

"Mã Thiên Ba! Được rồi, ta đồng ý." Thiên Yết khôi phục lại dáng vẻ tươi cười nhàn nhã như trước, nhưng trong ánh mắt vẫn là một màn sương giá lạnh lẽo như cũ -"Đừng trách ta không nhắc nhở ngươi, thứ này, ngươi ăn không được đâu."

"Một tay giao người, một tay giao hàng." Mã Thiên Ba cũng không phí lời.

Thiên Yết phất tay, lập tức có người phi ngựa lên đưa ấn sóai. Sắc mặt Lãnh Dịch Khánh thoáng có chút hoảng sợ. Thiên Yết không thể biết trước được Mã Thiên Ba sẽ đòi giao ấn soái, ấn soái được đưa đến từ lúc nào vậy? Xem ra, từ lúc Mã Thiên Ba đưa ra yêu cầu đã có người phi ngựa lấy ấn soái, Thiên Yết đã tính toán đến điều tệ nhất.

Dùng ấn sóai đổi lấy một nữ nhân, nếu như phụ hoàng biết được nhất định sẽ nổi trận lôi đình. Nhưng nếu hắn là Thiên Yết, hắn cũng không do dự mà làm như vậy, đơn giản người ấy là Bạch Dương. Bàn tay đang nắm chặt của Lãnh Dịch Khánh rốt cục cũng chậm rãi buông ra. Thiên Yết thật sự quan tâm nàng ấy.

"Thả người!" Mã Thiên Ba sau khi kiểm tra đúng thật là ấn sóai lập tức ra lệnh.

Mã Thiên Ba cho tay chân rút lui, Bạch Dương chậm rãi đứng dậy nhưng không vội vàng trở lại bên người Thiên Yết, thân thể xinh đẹp của nàng đứng trên vách đá cheo leo, gió thổi bay tay áo của nàng, bồng bềnh như tiên nữ.

"Các ngươi đừng qua đây!" -Bạch Dương vang lên trên vách đá.

Ánh mắt Lãnh Dịch Khánh hoảng hốt trong giây lát, mới không gặp mấy tháng nhưng nàng thay đổi, đẹp hơn trước nhiều. Đẹp như một đóa sen vừa chớm nở, thanh nhã, ngọt ngào, lại mang theo chút phóng khoáng mà thế gian hiếm có. Tiểu Dương!

"Ta không quay về. Dù ta trở lại, cũng lại trở thành tiểu nha đầu cho người ta sai khiến, còn có người đánh ta. Ta không quay về." Bạch Dương đưa ánh mắt bi thương nhìn xuống dưới chân núi.

"Nha đầu, xuống đây!" Thiên Yết cắn chặt hàm răng, nha đầu kia đáng đánh đòn, cực kỳ đáng đánh đòn!

"Ta không xuống, ngươi chỉ biết quát ta mắng ta! Ngươi tin tưởng Ngọc Điệp lại không tin ta! Ta không quay về!" Trong giọng nói của Bạch Dương mang theo tiếng khóc nức nở, chân cọ lên vách đá cheo leo bên cạnh.

"Ta không hề..." Thiên Yết xoa hai bên thái dương đang ê ẩm đau. Hắn sai rồi, sai thật rồi, lần sau hắn nhất định sẽ không buông tay nàng ra nữa, một khi đã buông ra, hậu quả rất tai hại!

"Tiểu Dương! Cẩn thận!" Đá sàn sạt rơi xuống nát vụn khiến cho Lãnh Dịch Khánh run sợ.

"Ta nói Ngọc Điệp kia lừa gạt ngươi, ngươi có tin không?" Bạch Dương không chịu buông tha. Nàng chưa từng phải chịu nỗi bực tức như vậy, Ngọc Điệp thật sự là một nữ nhân cực kỳ gian trá!

"Tin, ta tin!" Thiên Yết lại một lần nữa day day hai bên trán.

"Ngươi gạt người! Ngươi chỉ tin tưởng nàng ấy, không tin ta!" Bạch Dương liếc mắt cũng nhìn thấu lời nói dối của Thiên Yết! Nàng nhất định sẽ tìm cơ hội lật tẩy Ngọc Điệp xấu xa kia!

"Ta tin! Ta tin, nàng xuống trước đi." Thiên Yết bất đắc dĩ thở dài.

"Ta không xuống! Ngươi không tin ta, vậy ta, vậy ta ... A ---- " Bạch Dương tiếp tục cọ vào vách đá bên cạnh, rốt cục trượt chân, cả người rơi xuống như cánh diều đứt dây

"Nha đầu!"

"Tiểu Dương!"

Hai bóng người gần như phi thân lên cùng lúc, khinh công Thiên Yết rõ ràng tốt hơn, chuẩn xác đón được thân thể xinh đẹp của Bạch Dương trong không trung. Một người quay về vững vàng hạ xuống đất. Bạch Dương nháy mắt gian trá, cười khanh khách nhìn bộ mặt cứng đờ của Thiên Yết, đầy vẻ đắc ý.

Nha đầu kia cố ý! Chắc chắn là cố ý! Dựa vào công phu của nàng, dù có thật sự nhảy xuống từ phía trên cũng sẽ không có chuyện gì!

Thiên Yết vừa tức vừa giận, hai tay ôm chặt Bạch Dương, không có tay nào rỗi, đành dùng tay véo nàng.

"A----" Bạch Dương kêu to nhảy xuống giống như mông bị lửa đốt. Tên biến thái kia dám véo mông nàng!

Vậy mà thân thể Bạch Dương vừa chạm đất đã bị một cánh tay kéo vào trong lòng, ôm chặt đầu nàng vào ngực.

"Cứu mạng với---" - chặt quá, không thể thở được! Thiên Yết muốn mưu sát nàng à?

Bạch Dương cố sức giơ chân, một cước đá văng Thiên Yết, Thiên Yết né người để không bị đá, nhưng người ở trong lòng cũng bay ra.

"A Khánh, hắn khi dễ ta!" Bạch Dương phi thân trốn phía sau Lãnh Dịch Khánh, quay sang Thiên Yết lên án.

Lãnh Dịch Khánh không nói gì nhìn thoáng qua Thiên Yết, cúi đầu nhìn vẻ mặt ủy khuất của Bạch Dương, nha đầu kia đúng là đơn giản, đáng yêu, nàng không nhìn ra Thiên Yết đang lo lắng cho nàng?

"Nàng không sao chứ?" - giọng Lãnh Dịch Khánh khàn khàn.

"Không sao, không sao. A Khánh, huynh thật tốt, mỗi lần ta xảy ra chuyện huynh đều ở bên cạnh ta!" Bạch Dương ôm cánh tay Lãnh Dịch Khánh lắc lắc, ánh mắt khiêu khích liếc Thiên Yết

Ngươi có thể ôm nữ nhân khác, ta cũng có thể ôm nam nhân khác. Không không không, hắn không phải nam nhân khác, hắn là A Khánh vẫn luôn đối xử tốt với nàng!

Cảnh Thu và những người khác đồng lọat quay mặt đi, không nhìn thấy, không thấy gì hết, không nhìn thấy Vương phi cắm sừng Vương gia trước mặt mọi người.

"Quay về với ta." sắc mặt Thiên Yết buốt giá vô cùng.

"Ta - Không - Về!'' Có bản lĩnh thì ngươi đánh ta đi!

"Báo --- bẩm báo Vương gia, Mã Thiên Ba đã bị bắt, những tên còn lại trốn vào Tiểu Thương Sơn, chúng ta có cần tiếp tục truy sát không?" Một người toàn thân giáp phục thúc ngựa xông đến. Trong đầu Bạch Dương ầm ầm tiếng vang, vẻ tươi cười trên mặt biến mất sạch. Mã Thiên Ba đã bị bắt? Vì nàng?! Tên biến thái đúng là đã lợi dụng nàng!

Ngay lập tức Bạch Dương đưa ra quyết định - Mã Thiên Ba ở Tiểu Thượng Sơn lẩn trốn nhiều năm như vậy vẫn bình an vô sự, đều do nàng mới có thể mắc sai lầm nhất thời, bị tên hồ ly Thiên Yết thừa cơ bắt giữ! Bạch Dương nàng sao có thể bội bạc, thấy chết mà không cứu được! Vì vậy, nàng phải trở lại! Trở lại cứu Mã Thiên Ba ra!

Lãnh Dịch Khánh biết ánh mắt Bạch Dương không nhìn hắn. Lãnh Dịch Khánh có chút thất vọng đưa tay vuốt nhẹ đầu Bạch Dương- nha đầu, trong lòng nàng, cuối cùng ta không thể bằng Thiên Yết.

"Không cần đuổi bắt đến cùng. Áp giải Mã Thiên Ba về đại lao!" Thiên Yết thu binh hồi phủ.

"Vâng!"

"Nha đầu, hồi phủ!" - tiếng Thiên Yết còn chưa dứt, đã bị Thiên Yết kéo ra khỏi tay Lãnh Dịch Khánh, bắt lên ngựa.

Nàng dám chạy loạn! Nàng dám nhảy núi! Nàng dám hồng hạnh vượt tường! Trở về phải trừng phạt nàng thật nặng mới được.

Thiên Yết mang theo Bạch Dương đang giãy giụa phóng một mạch về phủ, đội kỵ mã đông đảo áp giải Mã Thiên Ba chậm rãi quay về doanh trại. Lãnh Dịch Khánh do dự một chút, giục ngựa tiến lên, Cảnh Thu theo sát phía sau. Một lúc sau về đến vương phủ, Thiên Yết không thèm nhìn đến Lãnh Dịch Khánh đang theo sát phía sau, trực tiếp khiêng Bạch Dương đang giãy giụa vào Kỳ Lân Các.

Lãnh Dịch Khánh vừa tiến lên một bước đã bị Cảnh Thu ngăn lại:

"Đại hoàng tử, Kỳ Lân Các là nơi ở riêng của Vương phi, người ngoài vào không tiện."

Lãnh Dịch Khánh tay nắm thành quyền, ánh mắt sáng quắc bất lực nhìn bóng lưng Thiên Yết.

Bạch Dương dù sao cũng là Thuận Vương phi, hắn có thể làm gì chứ? Hình bóng cô đơn kéo dài thật dài dưới bóng chiều tà.

"Tên biến thái, ngươi buông ta ra!"Bạch Dương vung tay múa chân chống đối.

Đáng tiếc chống đối vô hiệu.

"Chơi vui không?" - Chơi cái gì không chơi, lại đi chơi trò nhảy vực! Nữ nhân này không phải muốn chết thì đúng là muốn bị đánh mà! Thiên Yết quăng thẳng Bạch Dương lên giường, sau đó áp chặt thân thể lên người nàng.

"Liên quan gì đến ngươi! Ngươi nhanh đi mà xem Ngọc Điệp của ngươi, nếu không nàng..."-BạchDương còn chưa nói xong đã bị Thiên Yết dùng miệng ngăn lại.

Tiểu nha đầu đáng đánh đòn này! Chơi trò mất tích, nhảy vực, hồng hạnh vượt tường. Dù sao những việc hắn không thích, nàng đều làm hết! Nhìn nàng làm loạn, hắn rất tức giận.

Nhìn nàng rnguy hiểm, hắn sốt ruột hơn bao giờ hết!

Nhưng khi hắn chạm lên đôi môi của nàng, hương vị mềm mại ngọt ngào trong nháy mắt xâm chiếm từng tế bào hắn. Trong lòng vốn tràn đầy lửa giận, lại bị thay thế bằng một loại cảm giác vui mừng sau khi tìm lại được thứ đã mất.

Nha đầu kia luôn luôn dễ dàng làm rối loạn lòng hắn!

Hắn nên làm sao với nàng đây?

Đột nhiên môi dưới đè mạnh, Thiên Yết nghiêm phạt bằng cách dùng lưỡi tiến sâu vào trong miệng nàng. Bạch Dương huơ đôi tay nhỏ bé muốn chống cự, lại bị sự nhiệt tình của Thiên Yết khiến đầu óc thiếu dưỡng khí nghiêm trọng, hai tay nhỏ bé chợt dừng trong không trung không biết làm sao.

Đợi đến khi Thiên Yết phát hiện nếu không dừng lại bây giờ thì sẽ không ngừng lại được nữa. Hắn từ từ ngẩng đầu, áp nhẹ trán mình vào trán của Bạch Dương, hai tay nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng giống như đang cầm một viên trân bảo độc nhất vô nhị.

Hơi thở dồn dập phả lên khuôn mặt nhỏ đỏ bừng của Bạch Dương- Chết tiệt! Thiên Yết phát hiện ra hắn giống như một con khỉ nóng vội không có tiền đồ.

"Lãnh Thiên Yết! Cút về Đào Hoa Uyển tìm Ngọc Điệp của ngươi đi! Đừng chạm vào ta! Ngươi không đi tìm nàng, coi chừng nàng phát bệnh hay lại nhảy lầu..." Bạch Dương nói còn chưa dứt lời, một lần nữa miệng lại bị ngăn chặn.

Thật ầm ĩ! Như thế này vẫn là tốt nhất.

Thiên Yết lại lần nữa hôn môi nàng, chỉ là lúc này, động tác của hắn mới cực kỳ dịu dàng.

Tiểu nha đầu đang ghen, nếu như hắn nhìn vẫn không ra điều này thì hắn thực sự quá ngu ngốc rồi Thiên Yết tâm tình sảng khoái hẳn lên.

Tiểu nha đầu này như một viên ngọc chưa qua chạm trổ, hắn không ngại từ từ dạy bảo nàng, lại càng không ngại in dấu ký hiệu của riêng mình lên cơ thể nàng. Nghĩ tới đây, một loại kích thích vô cùng nguyên thủy trào lên toàn bộ giác quan của hắn. Trong nháy mắt một cảm xúc dậy sóng xâm nhập dưới bụng hắn.

Thật ra,  hắn đã muốn giải quyết từ lâu rồi. Lúc trước vì cơ thể không cho phép nên để nha đầu thoải mái thật lâu. Sau đó lại vì chuyện của Ngọc Điệp nên để lỡ đến bây giờ. Giờ đã đến lúc nên giải quyết.

Mỗi lần nghe thấy tiểu nha đầu tự xưng "bản cô nương", hắn đột nhiên thấy tức giận vô cớ, từ hôm nay trở đi, hắn muốn cho nàng biết, nàng không phải là "bản cô nương" mà là "Thuận Vương phi"!

Chú cừu non đáng yêu nào đâu biết rằng lúc này mình đang sắp sửa bị ăn thịt, cảm giác vừa xa lạ vừa kỳ quái này khiến nàng lại một lần nữa hít thở không thông. Nàng tựa như đang ở giữa sóng biển nhấp nhô, chỉ có thể bất lực bám víu vào tấm gỗ. Ngay lúc mọi vật trước mắt nàng tối sầm lại, một hơi ấm từ giữa môi xâm nhập vào. Bạch Dương đột nhiên mở mắt ra, nàng phát hiện mình đang ôm cổ Thiên Yết.

Hàng mi dày che mất ánh sáng rực rỡ trong mắt Thiên Yết, khuôn mặt dịu dàng của hắn hiện ra trước mắt nàng, ngay từ đầu nàng đã biết, Thiên Yết là cực phẩm nhân gian. Mùi hương thoang thoảng dễ chịu từ hắn làm nàng rất thích. Lúc này, vẻ dịu dàng khó có được trên gương mặt hắn lại mang theo sức mạnh mê hoặc lòng người khiến cơ thể đang căng thẳng của Bạch Dương cuối cùng cũng từ từ thả lỏng.cả 2 cùng đi đến đỉnh điểm của hạnh phúc

Ngoài cửa sổ ánh chiều tà như lửa thiêu đốt một mảng trời, cho đến khi đêm tối che phủ những áng mây cuối cùng. Màn đêm buông xuống.

"Nha đầu!" Ngón tay Thiên Yết dịu dàng lướt qua khuôn mặt đỏ bừng của Bạch Dương. Nàng cho hắn không chỉ có sự mềm mại từ tận đáy lòng, mà còn là sự thỏa mãn chưa có bao giờ. Giống như thứ gì đó khao khát đã lâu, cuối cùng lại tìm thấy trong lúc vô ý, hơn nữa lại hoạch được ngạc nhiên bất ngờ.

Nha đầu này, đầu tiên là dùng bày phần xấu xa ba phần trong sáng hấp dẫn sự chú ý của hắn, sau đó cái đầu đầy bất ngờ của nàng lại thu hút hứng thú của hắn. Hạ xuân dược vào thức ăn, còn nhảy xuống núi, hồng hạnh vượt tường khiến hắn muốn chiếm lấy. Thì ra có một số tình cảm, mỗi ngày lại phát triển thêm một bậc như vậy.

Lúc bắt đầu có thể không để ý, nhưng rồi đột nhiên có một ngày hắn phát hiện, thì ra có thứ gì đó mỗi ngày góp nhặt một chút cũng đủ để lấp đầy trái tim hắn. Chỉ tiếc là, muốn cho tiểu nha đầu ngu ngốc này hiểu rõ tấm lòng hắn, còn phải mất rất nhiều thời gian.

Thiên Yết thỏa mãn ôm Bạch Dương vào lòng, Bạch Dương đang ngủ, huơ bàn tay nhỏ bé, lẩm bẩm nói mê phản kháng. Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn hơi ửng hồng, lông mi thật dài như che khuất đôi mắt ranh mãnh, khiến dáng vẻ trong lúc ngủ mơ có vẻ điềm tĩnh, động lòng người.

Khóe môi Thiên Yết khẽ nhếch lên dịu dàng, chuẩn bị ôm mỹ nhân ngủ một giấc thật ngon. Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến giọng do dự của Cảnh Thu: "Vương gia... Ngọc Điệp phu nhân bị trượt chân, ngã xuống từ cầu thang."

Thiên Yết vô cùng kinh ngạc nhìn Bạch Dương đang ngủ say trong lòng, nha đầu này đúng là miệng quạ đen mà.

"Mau đi xem xem." Thiên Yết xoay người ngồi dậy, khẽ hôn nhẹ lên môi Bạch Dương, rồi vội vã rời đi.

"Ngọc Điệp!" Thiên Yết nhìn Ngọc Điệp cả người đầy thương tích, trán cũng chảy máu, lo lắng không thôi: "Vì sao phải chạy như vậy?"

"Vương gia, Vương gia, Bạch cô nương đã trở về phải không? Thiếp biết là thiếp hiểu lầm nàng, là thiếp khiến nàng không vui, nàng mới rời nhà trốn đi, là lỗi của thiếp, đều là lỗi của ta, để thiếp đi xin lỗi nàng, thật đấy, thiếp muốn đến xin lỗi nàng..." Ngọc Điệp áy náy rơi lệ.

"Không cần." Nghĩ đến Bạch Dương khóe môi Thiên Yết khẽ nở nụ cười: "Nàng ấy bây giờ đang nghỉ ngơi, hơn nữa cũng không sao cả, nàng cũng nghỉ ngơi cho khỏe đi."

Nụ cười kia đập vào mắt Ngọc Điệp, trong lòng đau xót, Ngọc Điệp lại rơi lệ: "Vương gia, thiếp biết, thật ra thiếp và Bạch cô nương không thân quen, nàng ấy lại tận tâm tận lực chăm sóc thiếp, giải cổ cho thiếp. Thiếp không nên hoài nghi nàng. Là thiếp không hiểu chuyện, thiếp sợ, sợ lại mất đi Vương gia, cho nên ngờ vực lung tung vô căn cứ, Vương gia, thiếp sai rồi. Thiếp... Thiếp từ lúc nào lại trở nên quá đáng như thế, xấu xa như thế..."

"Ngọc Điệp, không nên suy nghĩ bậy bạ, chỉ tại cổ độc dằn vặt nàng lâu quá, cho nên nàng nóng ruột suy nghĩ như vậy, ta hiểu mà. Bây giờ nàng không nên cử động, nằm xuống nghỉ ngơi cho khỏe, ta cho người đi mời đại phu." Thiên Yết an ủi Ngọc Điệp.

"Thiếp không cần đại phu, thiếp không cần! Thiếp chỉ muốn Vương gia ở bên thiếp một lúc, có được không?" Ngọc Điệp níu lấy ống tay áo Thiên Yết chờ đợi, Thiên Yết đành bất đắc dĩ gật đầu.

Sau một lúc, nửa đêm khi Bạch Dương từ trong mơ tỉnh lại, chỉ có một mình nàng trong gian phòng vắng vẻ với ngọn nến. Trên người truyền đến một trận đau đớn như muốn nghiền nát cơ thể
"Lãnh Thiên Yết..." Bạch Dương xoa xoa cặp mắt nhập nhèm vì buồn ngủ, nhìn khắp mọi nơi nhưng không thấy ai. Xem ra, tên biến thái kia lại ở bên cạnh Ngọc Điệp rồi.

Một cảm giác thất vọng lẫn chua xót khổ sở tự đáy lòng dâng lên, đột nhiên nàng tỉnh ngủ. Đỡ lấy thân thể đau nhức, khoác áo choàng xoay người nhảy lên nóc nhà. Vừa rồi xảy ra chuyện gì, Bạch Dương cũng không hiểu được, nhưng ít ra nàng biết, có vài chuyện không giống như trước nữa.

Ví dụ như, nàng đang nhớ Thiên Yết. Nhưng Thiên Yết nhất định đang ôm Ngọc Điệp xấu xa kia.

Nghĩ vậy, Bạch Dương trong lòng đau xót, nàng rất muốn khóc.

Lớn như vậy rồi, bị phụ thân vứt bỏ ở hậu viện làm mồi uỗi, nàng cũng chưa khóc. Khi bụng đói, nàng cũng không khóc. Khi bị người ta bắt nạt, nghĩ đến việc suýt nữa phải chết, nàng cũng không khóc. Nhưng bây giờ, nàng muốn khóc.

Sụt sịt mũi, Bạch Dương hít một hơi gió đêm, có gì đáng khóc chứ! Dù sao nàng cũng sắp rời nơi đây rồi.

Tám ngày nữa, tiểu sư phụ đến, nàng sẽ đi!

Không phải quan tâm cái gì mà Ngọc Điệp, Hồng Điệp, không phải nhìn cái bộ mặt khó ưa của Thiên Yết nữa!

Không biết từ bao giờ, bóng người cao lớn đứng lặng yên phía sau nàng. Ánh trăng đằng sau hắn sáng tỏ, khiến thân ảnh hắn kéo dài, trên mặt tràn đầy vẻ cô đơn lẫn đau thương. Hắn rất muốn ôm nàng vào lòng vỗ về yêu thương, nhưng hắn không thể. Cảnh Thu nói đúng, Thiên Yết nói cũng đúng. Nàng là Thuận Vương phi, là thê tử của Thiên Yết, nếu như trong lòng nàng có hắn, hắn có thể vì nàng mà liều lĩnh, dù cho đối địch với mọi người hắn cũng không hề do dự. Nhưng trong lòng nàng, trong mắt nàng lại không có hắn, hắn vốn dĩ không có tư cách nói chuyện.

Bạch Dương cuối cùng cũng ý thức được mình bị một bóng người bao phủ, trong lòng vui vẻ, quay đầu lại, vẻ rạng rỡ trong mắt nhất thời mất đi: "A Khánh?"

Lãnh Dịch Khánh từ từ lại gần, nỗi cô đơn trong đáy mắt dễ dàng thấy được. Hắn và Bạch Dương sóng vai ngồi ở trên hàng ngói, nhìn vầng trăng tròn trên không trung. Lãnh Dịch Khánh im lặng không nói, hắn không biết nên nói cái gì. Bạch Dương cũng im lặng.

Một lúc lâu sau, Bạch Dương mới mở miệng: "A Khánh, ta lạnh quá."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro