Chương 52-53

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Chương 52:

"Chồng ... Cái kia..."Hyunseung định nói gì đó, Junhyung bỗng nhiên cúi người xuống hôn cậu, hắn dùng lực như muốn nuốt cậu vào bụng mới hài lòng, cậu dịu dàng đón nhận tất cả từ nụ hôn của hắn, chính sự chấp nhận tất cả này của cậu lại khiến hắn có cảm giác đau lòng, tự trách.

Tuy rằng cậu đã tha thứ cho hắn, nhưng hắn lại không thể tha thứ cho chính mình.

Một lúc sau, hắn mới buông cậu ra.

"Chiếc nhẫn đó, là thợ thoát nước thấy được, cuối cùng lại mang trả lại cho anh, anh cũng nghe từ Hara nói mới biết, là cô ta ném chiếc nhẫn này xuống, mà hai năm sau anh mới biết được, chiếc nhẫn này đã mang tới cho em không ít tổn thương, anh không hề quan tâm, em lại coi nó như báu vật, anh đúng là khốn khiếp."

Junhyung tự mắng chính mình,Hyunseung vội vàng cầm tay hắn, ý chỉ hắn đừng tự trách mình nữa, cậu nhìn ánh mắt đau đớn của hắn, khẽ lắc đầu, "Không sao đâu, cho dù chiếc nhẫn kia mang đến cho em không ít tổn thương, cũng vì chiếc nhẫn đấy vốn là giành cho Hara, căn bản không hợp với tay em, nhưng em vẫn rất thích, có thương tổn, nhưng cũng có hạnh phúc, em không phủ nhận anh đã gây tổn thương cho em, nhưng em cũng không thể phủ nhận anh chính là người mang đến hạnh phúc cho em, em biết lúc đo, anh yêu em, chỉ là anh không chịu thừa nhận mà thôi."

Cậu dựa vào trên người Junhyung, thực ra Junhyung chính là một người đàn ông nghĩ một đẳng nói một nẻo, khi đó, hắn nhất định đã phải đấu tranh rất nhiều.

"Xin lỗi ..." Junhyung nhắm mắt lại, ông trời đúng là đã đối xử quá tốt với Junhyung hắn, hắn không thể tưởng được hắn lại có một người vợ tốt như vậy, cho dù hắn đã làm tổn thương cậu rất nhiều, cậu vẫn yêu thương hắn, an ủi hắn.

Hắn tháo sợi dây chuyền từ trên cổ xuống, sau đó đặt vào lòng bàn tay  Hyunseung, "Anh vẫn đều mang theo nó, từ khi em rời đi, cái này do chính anh thiết kế."

Hắn cầm thứ gì đó đặt vào lòng bàn tay Hyunseung, trong lòng bàn tay cậu không phải thứ gì khác mà là một đôi nhẫn, một chiếc lớn, một chiếc nhỏ, là nhẫn đôi, đường nét mỏng manh, bề mặt không được trang trí nhiều, cũng không có kim cương, nhưng mỗi một đường nét đều được thiết kế rất tỉ mỉ, tinh tế, cậu cũng là một người thiết kế nên cậubiết phải mất bao lâu mới hoàn thành được một tác phầm, có nhìn ra được thiết kế này không những tốn rất nhiều thời gian mà còn phải đặt cả trái tim vào mới thiết kế được.

Cậu cầm chiếc nhẫn lên ngắm nhìn, mắt trong có khắc chữ rất nhỏ, dưới ánh đèn, hai chiếc nhẫn lấp lánh, nhìn qua tưởng chừng rất đơn giản, nhưng lại vô cùng quý giá, nhất là chữ khắc ở bên trong, chiếc nhẫn khắc chữ Jang Hyunseung, còn chiếc nhẫn kia khắc chữ Yong Junhyung, đây là đôi nhẫn giành cho tình nhân, không đúng với họ, đây là nhẫn vợ chồng mới đúng.

Junhyung lấy nhẫn đặt xuống, rồi nắm chặt lấy tay cậu trong bàn tay hắn, sau đó hắn buông tay Hyunseung ra, liền quỳ xuống trước mặt cậu, "Bà Yong, em có nguyên ý gả cho ngài Yong không? Để cho anh vĩnh viễn yêu em, thương em, mãi mãi không xa rời?"

Hyunseung nắm chặt tay, còn chưa kịp phản ứng, tay đã đã bị Junhyung nắm lấy.

"Bà Yong, em nhất định sẽ đồng ý đúng không..." Hắn nói xong, đôi mắt màu trà nhìn Hyunseung tỉnh yêu nồng cháy không cách nào che giấu.

"Em đồng ý..."Hyunseung đưa tay ra, nhìn cái nhẫn từ từ đeo vào ngón tay cậu, cùng với chiếc nhẫn của hắn thật giống nhau, vừa vặn với ngón tay cậu. Ngón áp út của Junhyung cũng đeo chiếc nhẫn này.

Như một câu truyện cổ tích, từ hai trái tim vốn trống rỗng, hiện tại trái tim của họ đã khắc lên tên của nhau, cũng giống chữ khắc trên chiếc nhẫn kia,Jang Hyunseung–Yong Junhyung.

Junhyung đột nhiên ôm lấy Hyunseung, hai chân cậu cách mặt đất một khoảng, xoay một vòng.

Hyunseung ôm lấy cổ hắn, khóe môi cong lên nụ cười hạnh phúc.

"Seungie, chờ mấy hôm nữa hết bận, chúng ta liền kết hôn được không? Anh muốn cho tất cả mọi người biết tới hôn lễ của chúng ta,"

"Vâng..."Hyunseung mơ màng trả lời, "Hiện tại chúng ta so với kết hôn có gì khác nhau," Cậu khẽ trở mình, lại tiếp tục ngủ, gần đây cậu thực sự quá mệt.

"Trước đây anh đã không thể cho em một hôn lễ đúng nghĩa, lần này nhất định không thể để em phải chịu thiệt nữa, đương nhiên anh còn muốn nói cho những người đàn ông khác biết, em là người  của anh, vĩnh viễn là của anh." Hắn nói xong, tay cầm bút siết chặt hơn.

"Seungie..." Hắn gọi một tiếng, nhưng đáp lại hắn, là tiếng hít thở đều đều của cậu, hắn đứng lên, kéo chăn đắp lại cẩn thận cho Hyunseung, rồi quay lại bàn làm việc, bắt đầu sắp xếp mọi thứ, nghĩ xem còn gì chưa chuẩn bị tốt.

Bóng đêm đã bao chùm tất cả, hắn vẫn nghiêm túc lật xem từng bản vẽ, hắn xem rất kĩ càng, việc này vốn là của Hyunseung, bây giờ bị hắn giành hết.

Cũng chỉ có như vậy, cậu mới có thể có thêm chút thời gian nghỉ ngơi.

Hắn nghĩ tới ngày mai có thể đưa Bao Bao tới công viên chơi, một nhà ba người thật vui vẻ, khóe môi hắn cong lên, vẻ mặt cũng thoải mái hơn, đi công viên, thật là ý kiến hay.

Hắn lại cúi đầu, bắt đầu vẽ, nhất định phải làm xong mới được, nếu không, ngày mai bọn họ sẽ không đi được.

Người  trên giường vẫn tiếp tục ngủ, người đàn ông kia thỉnh thoảng lại liếc nhìn cậu xem chăn có bị rơi xuống không, khi thấy mọi thứ bình thường, mới yên tâm tiếp tục làm việc.

Một chiếc lá rơi xuống, lướt qua gương mặt người đàn ông, hàng lông mày hắn nhíu chặt lại, vẻ mặt như gió mùa đông lạnh buốt, khiến người khác muốn cách xa hắn một chút, nếu không, gió lạnh thổi tới, có khi bọn họ còn tưởng mùa đông đã tới.

"Hyunseung tổng tài hình như không vui, chúng ta có lẽ không nên đến đây?" Dongwoon khẽ kéo áo Hyunseung, cái vẻ mặt này,Dongwoon vẫn hay nhìn thấy ở công ty, chỉ cần hắn tức giận vẻ mặt sẽ xấu như vậy, không thèm để ý tới ai.

" Không đâu, mặt anh ấy vốn như vậy mà,"Hyunseung trấn an bạn tốt, chỉ có thể hy sinh chồng của mình.

Mặt Junhyung đen hơn, cái gì mà vẻ mặt hắn vốn như vậy, hắn –Yong Junhyung trên thương trường, chính là người đàn ông độc thân kim cương, nhưng bây giờ hắn đã có vợ rồi, kim cương đã thành tảng đá không ai muốn nhìn tới. Hình như vợ hắn đang ruồng bỏ hắn.

Chương 53:

Dongwoon cười khan một tiếng, dám nói tổng tài như vậy chỉ có mình Hyunseung mà thôi, không đúng, còn có một người, đó chính là người phía trước đang bước về đây, bọn họ đưa con tới công viên chơi, còn người đàn ông đó tới đây làm gì, nhìn hắn dắt tay Bánh Bao Nhỏ, cũng giống cha con đấy chứ, thậm chí còn nhìn tổng tài cười khiêu khích, có phải lần trước hắn đã bị đánh tới hỏng đầu óc rồi không.

Junhyung nắm chặt hai bàn tay, cái tên giấy vệ sinh chết tiệt kia, đó là con trai hắn, gia đình hắn tới đây chơi, tên này còn vác xác tới đây làm gì, đúng là dư thừa.

Nhìn cái bộ dạng như vậy, lại còn ôm con hắn, hắn là người làm cha mà mấy hôm liền còn chưa được ôm Bánh Bao Nhỏ, vừa định ôm đều bị cha mẹ hắn ôm lấy. Cái tên khốn khiếp kia, nhất định phải trừ lương, cho hắn đau lòng tới chết, đùng rồi, còn có số tiền hắn thiếu, ngày mai nhất định bắt hắn trả, bán mình cũng phải trả.

Hai con muốn ăn cái gì, chú sẽ mua cho các con," Kikwang cúi đầu nhìn hai đứa trẻ, một bé gái và một bé trai đều rất xinh đẹp, tuy rằng không phải con của hắn, chính là nhìn thấy ánh mắt hâm mộ của mọi người, hắn có cảm giác vô cùng kiêu ngạo.

"Bao Bao muốn ăn kem," Bánh Bao Nhỏ vừa mút ngón tay, vừa đòi ăn kem, còn Nana lắc đầu, "Nana không muốn ăn."

"Vậy Bao Bao cũng không ăn, chị không ăn nên Bao Bao cũng không ăn," Bánh Bao Nhỏ ngậm tay vào miệng, tuy rằng không ăn được kem nhưng ở cùng một chỗ với chị so với ăn băng thích hơn nhiều.

"Như vậy a,"Kikwang suy nghĩ một chút, sau đó nhìn thấy chỗ bán bỏng ngô cách đó không xa.

"Junhyung, mua cho tôi hai phần bỏng ngô đi," Kikwang lớn tiếng nói với Junhyung đứng phía sau, Junhyung hung hăng trừng mắt nhìn hắn, cái tên chết tiệt này, có phải đã quên chuyện gì rổi hay không, hắn mới là ông chủ, hắn mới là cha của Bánh Bao Nhỏ. Cái tên này dám ra lệnh cho hắn, muốn chết lắm sao.

"Junhyung, con của anh muốn ăn" Kikwang lại là hướng phía hắn gào to một tiếng, hắn đắc ý nhìn Junhyung chỉ có thể nhịn cục tức này đi mua bỏng ngô.

"Hyunseung, hai người bọn họ thường xuyên như vậy sao?" Dongwoon chớp chớp mắt, sao cậu lại có cảm giác bây giờ tổng tài khí phách lại có chút đáng thương.

"Tôi không biết, hình như là từ cuộc đánh nhau ở trong văn phòng, bây giờ hai người này như hai đứa trẻ vậy, không biết là tranh giành cái gì nữa. May mà Nana không phải là con của Kikwang nếu không chúng ta sẽ không được yên ổn."

Dongwoon nở nụ cười, không nói gì thêm.

"Nana làm sao có thể là con của hắn được,Nana chỉ là con của một mình tôi. Cho dù hắn có rất nhiều con đi chăng nữa thì cũng không phải là Nana."

Hyunseung cười cười, cũng không có nghĩ nhiều, Junhyung đã đi mua bỏng ngô về, vẻ mặt nhìn rất kho coi, Hyunseung đi qua, kéo tay áo hắn, "Đừng như vậy mà, anh cười một cái đi, cẩn thận làm con trai anh sợ đó."

Junhyung dùng sức hít một hơi thật sau, sau đó cố gắng mỉm cười. Tức giận là chuyện nhỏ, con trai mới là chuyện lớn.

"Anh biết rồi," Hắn cần bỏng ngô đi tới, ngồi xổm xuống, đưa cho  Nana một phần.

"Cám ơn chú,"Nana nhận lấy, ngoan ngoãn nói. Sau đó hắn mới nhìn về phía con mình. Bánh Bao Nhỏ chớp chớp mắt vô cùng đáng yêu, trong miệng vẫn đút ngón tay mập, "Cha, Bao Bao cũng muốn."

Cậu bé đưa tay về phía Junhyung, muốn lấy bỏng ngô.

Junhyung đưa tay nhéo nhẹ khuôn mặt nhỏ nhắn của con, sau đó đưa cho nó, "Cám ơn cha," Cậu bé lễ phép nói xong, giọng nói ngọt ngào đáng yêu.

Junhyung  thật muốn ôm lấy con trai, nhưng cậu bé đã nắm lấy tay Nana, thế giới của hai đứa trẻ, bây giờ đã không có hình bóng của người lớn.

Hắn đứng lên, trừng mắt cảnh cáo Kikwang, "Cách xa con tôi ra một chút," ánh mắt nhìn Kikwang như phi hàng nghìn con dao vào người hắn.

"Đừng có mơ," Kikwang nhướn mày, đối với việc lần trước Junhyung ra tay đánh hắn, hắn vẫn ghi hận, ra tay nặng như vậy, dám đem khuôn mặt đẹp trai của hắn đánh thành đầu heo, hại hắn chẳng không dám ra khỏi nhà, còn bị cha mẹ và mấy anh trai vô lương tâm chê cười.

"Trả tiền đây, Junhyung  lạnh như băng phun ra chữ này Kikwang  sửng sốt một chút," Không có tiền, có cái mạng này thôi."

"Đánh nhau." Junhyung xắn tay áo mình lên, ánh mắt hung dữ, tên này thật không muốn sống nữa sao, hắn đang tức tối còn lo không có chỗ phát tiết đây.

"Đánh thì đánh, ai sợ ai?"Kikwang cũng là xắn tay áo lên, lần trước là hắn không kịp phản ứng lại, lần này không còn chưa biết ai thua ai đâu.

Hai người đàn ông không ai chịu nhường ai, giống như muốn ăn tươi nuốt sống đối phương vậy.

"Bọn họ đang làm cái gì vậy?" Dongwoon có chút khó hiểu nhìn Junhyung cùng Kikwang.

"Tôi không biết,"Hyunseung cười khan một tiếng, sao lại thế này, bọn họ không phải bạn tốt sao? Sao bây giờ động chút là muốn đánh nhau, có phải lần trước đánh tới nghiện rồi không, cậu lại không hề biết, bọn họ càng đánh thì tình cảm càng tốt.

Hai người đàn ông trừng mắt nhìn nhau, hai tau đều nắm thành quyền, dường như trận này giữa họ không phân biệt đúng sai. Đột nhiên,Junhyung cảm thấy có người kéo ống quần mình.

"Cha, Bao Bao muốn cái kia." bàn tay mập mạp của Bánh Bao Nhỏ kéo kéo ống quần hắn, ánh mắt nhìn về chiếc máy bay đằng kia, có rất nhiều đứa trẻ đang chơi, nó cũng muốn. Cơn giận Junhyung trong nháy mắt liền tiêu tan, vội vàng quay lại ôm lấy Bánh Bao nhỏ. "Được, cha đưa con đi..."

Kikwang lập tức cũng không còn cáu giận nữa, không ai đánh, hắn cũng không thể tự đánh chính mình.

Lúc này  Nana cũng nhìn về phía đó, trong ánh mắt có hâm mộ và chờ mong, nhưng cô bé luôn im lặng, đứng tại chỗ, bộ dạng đáng thương khiến Kikwang đau lòng.

Đúng là một đứa bé đáng thương.

Hắn đi tới, ôm lấy Nana, rõ ràng cô bé so với Bánh Bao nhỏ lớn hơn hai tuổi, nhưng là thấy thế nào bế còn nhẹ hơn so với Bánh Bao Nhỏ. Ba của cô là cái người kia, sao thể để cho đứa trẻ gầy gò như thế này.

"Nana, có muốn đi máy bay không?" Hắn xoa nhẹ một chút mái tóc của Nana rồi cười.

Nana xấu hổ cười cười, sau đó gật đầu một cái.

"Được, chú đưa con đi máy bay, tuy con không có cha, nhưng con không được quên, vẫn còn có chú ở đây." Kikwang  ôm lấy Nana đuổi kịp bước chân Junhyung, hai người đàn ông, mỗi người bế một đứa trẻ, ngồi lên trên chiếc máy bay kia.

Bọn họ tất nhiên không cần mua vé, cái công viên này đã là của nhà họ Yong, họ muốn như thế nào lại chẳng được.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro