Chương 10

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Sáng hôm sau, Seulgi mở mắt thức dậy thì nhìn thấy một bóng người mặc áo vàng đang đứng trước mặt mình. Cô lập tức quên mất cơn đau đầu, ngồi bật dậy để nhìn cho rõ cô nương đó, đây là điều mà cô muốn làm đêm qua nhưng không thể.

Sooyoung thấy Seulgi ngồi dậy thì vội vàng đỡ lấy cô. "Huynh đỡ hơn chút nào chưa?"

"Sooyoung! Sao muội lại ở đây? Seungwan đâu?" Trong sự ngạc nhiên của Seulgi còn có chút thất vọng.

"Huynh ấy vừa ra ngoài lấy thuốc giải rượu cho huynh. Không biết uống rượu mà còn uống làm gì? Tối qua lúc Wan ca cõng huynh về, huynh không ngừng than là đau đầu!"

"Thế sao? Thật là mất mặt!" Seulgi ngượng ngùng mỉm cười, bước xuống giường.

Sooyoung cúi đầu, không nói gì.

Đúng lúc ấy, Seungwan bước vào, cười to. "Đúng là rất mất mặt. Vốn tưởng sau hai năm gặp lại, huynh đã là một nam tử hán đỉnh thiên lập địa, không ngờ huynh lại có bộ dạng thảm hại thế này."

"Nếu huynh đến sớm hơn một chút thì e rằng người bị Chanyeol chuốc say không chỉ có mình ta."

"Huynh tưởng là nam tử trên đời đều vô dụng như huynh sao? Ta thuộc dạng ngàn chén không say đấy!" Seungwan cố ý ngửi mùi thuốc giải rượu, bĩu môi. "Ta chưa bao giờ nếm qua thứ này, có lẽ huynh thường uống nhỉ?"

"Để tối nay ta xem xem huynh ngàn chén không say thế nào." Seulgi cười, nhận lấy thuốc. Tuy cô cũng cho là uống thứ này thì thật là mất mặt nhưng đầu cô đang biểu tình quá dữ dội.

Quả nhiên đêm hôm ấy, cả ba chàng trai đều say đến nỗi không còn hay biết gì nữa.

Sáng hôm sau tỉnh lại, Seulgi vừa nhìn thấy hai bát thuốc giải rượu liền mỉm cười, nói với Seugwan: "Mau nếm thử xem nó có mùi vị gì."

"Ta không cần. Ta vẫn rất ổn." Seungwan tỏ vẻ không cần, nói.

"Sooyoung, vậy thì đưa nó cho ta luôn đi, đầu ta đau quá!"

"Không được, Sooyoung! Không được đưa cho huynh ấy!" Seungwan kéo lấy tay Sooyoung không chịu buông ra, giống hệt một đứa trẻ so bì. "Nếu không phải tại huynh ấy cứ lén trút rượu sang cho ta thì sao ta lại say được? Để huynh ấy đau chết đi cho rồi!"

Sooyoung cố hết sức để rút tay ra, đưa bát thuốc giải rượu cho Seulgi, nhẹ nhàng nói: "Không biết uống thì uống ít đi, coi chừng hại tới sức khỏe."

Nụ cười của Seulgi hơi gượng gạo. Thấy Sooyoung cứ nhìn mình nên cô không thể không nhận lấy bát thuốc, bưng lên uống. Trong lúc vô tình, cô liếc thấy trong mắt Seungwan có một ngọn lửa chợt lóe lên rồi vụt tắt.

Vì không muốn đối mặt với tình thế khó xử này, cô đã né tránh suốt hai năm. Rốt cuộc thì cô phải né tránh bao lâu nữa đây?

Seulgi đằng hắng vài tiếng, hỏi: "Seungwan, khi nào thì hai người thành thân?"

"Cũng sắp rồi. Đợi chuyện của Chanyeol giải quyết xong sẽ thành thân."

"Đừng quên mời ta uống rượu mừng đấy!"

"Sao ta lại quên được chứ? Nhưng khi nào thì mới được uống rượu mừng của huynh đây?"

Seulgi cười xấu hổ. "Cũng sắp rồi. Đợi khi nào ta gặp lại nàng ấy đã."

"Ồ, nói thế là có mục tiêu rồi à?"

Mục tiêu? Trong đầu Seulgi không khỏi hiện lên hình bóng mông lung của một thiếu nữ áo vàng, ngẩn ngơ nói: "Coi như là thế đi..."

Khi nhìn thấy nụ cười nhẹ nhõm của Seungwan, cô thấy an tâm phần nào. Cô tưởng rằng từ nay Son Seungwan sẽ được như ý nguyện, ở bên cạnh Sooyoung suốt đời, còn cô thì không cần phải né tránh bọn họ nữa. Nhưng cô không thể nào ngờ được bi kịch lại xảy ra bất ngờ như thế, khiến cô không kịp trở tay.

Hôm ấy, trời u ám đến đáng sợ, đang buổi chiều mà phải đốt đèn mới thấy rõ mặt người.

Seulgi đang ngồi trong một góc khuất ít ai chú ý nhất để nghe mọi người thảo luận chuyện quyết chiến với Du Minh Môn vào ngày mai thì đột nhiên cảm thấy sau lưng có một luồng khí lành lạnh. Cô vô thức rút kiếm, xoay người lại thì thấy một mũi kiếm sắc lạnh đang đâm thẳng về phía mình. Cô định né người để tránh thì Sooyoung đột nhiên xông đến.

Thanh kiếm xuyên thẳng qua ngực Sooyoung.

Lúc ấy Seulgi mới nhận ra người cầm kiếm là Oh Su. Phụ thân của hắn từng quyết đấu với Seulgi và bị trọng thương, cộng thêm tâm trạng buồn bực vì bại dưới tay Seulgi nên không lâu sau, ông ta ôm hận mà qua đời.

Nếu hôm nay không nhìn thấy hắn thì Seulgi đã quên mất trận quyết đấu ấy. Cô chưa bao giờ coi trọng những trận khiêu chiến và quyết đấu không phải do oán thù mà chỉ vì hư danh, cũng chưa từng nhớ rõ tên của những kẻ đã bại dưới kiếm của mình.

Giang hồ chính là nơi hoàn toàn không có quy luật vĩnh viễn. Người ngã xuống trong những trận quyết đấu sẽ nhanh chóng bị lãng quên, người còn đứng vững mới được nhớ đến. Không lâu sau, người được nhớ tới lại ngã xuống, bị người ta quên lãng... Cho nên không có ai là vĩnh viễn được nhớ đến, chỉ có người hoàn toàn bị lãng quên.

Phòng nghị sự của Phác Môn lập tức trở nên yên ắng như tờ.

Seulgi đưa tay ôm lấy Sooyoung đang dần lạnh cứng, gần như không dám nhìn mặt Seungwan.

Trong thời khắc cuối cùng của cuộc đời mình, Sooyoung kéo tay cô, hỏi lại nhiều lần: " Từ trước đến nay huynh chưa bao giờ yêu muội sao? Dù chỉ là một chút thôi."

Seulgi lẳng lặng nhìn nàng ta. Cô không muốn nói từ "yêu" nhưng lại càng không thể nói được từ "chưa từng".

"Huynh không thể... nói gạt muội được sao?"

Cô thấy máu ở trước ngực Sooyoung càng chảy càng ít, hơi thở cũng càng lúc càng mong manh thì cả người như bị bóng đêm vây lấy, cuối cùng đành cắn răng nói: "Ta thích muội."

"Vậy huynh có thể hôn muội một cái không?"

Cô nhìn cô nương từng nhiệt tình như lửa đang dần trở nên lạnh như băng trong lòng mình, nhìn ánh mắt mong đợi của nàng từ từ nhắm lại. Một cô nương mười chín tuổi dùng cả sinh mệnh để yêu cô, cuối cùng chỉ có một khẩn cầu nhỏ nhoi này thôi.

Cô không thể cự tuyệt nên cúi người, hôn lên đôi môi lạnh lẽo của nàng. Tuy chỉ chạm môi trong chốc lát nhưng đủ để làm trái tim cô băng giá, rơi vào vực sâu ngàn kiếp không thể quay lại.

Khi Seulgi ngẩng lên thì người vừa ra tay giết Sooyoung đã không còn thở nữa. Seungwan cầm thanh kiếm còn nhỏ máu, đứng đối diện với cô như một cái xác không hồn.

"Xin lỗi huynh!" Seulgi nói.

"Người huynh có lỗi không phải là ta!" Tiếng gào thét thảm thiết của Seungwan như đến từ địa ngục, mang theo sự nguyền rủa cay nghiệt. "Ta đã nói nếu huynh thích muội ấy, có thể khiến muội ấy hạnh phúc thực sự thì ta sẽ tác thành cho huynh. Ta chỉ mong muội ấy được vui vẻ, thế nhưng huynh..."

"Là ta đã hại chết muội ấy, nếu huynh muốn báo thù thì cứ ra tay đi!"

"Giết huynh thì muội ấy có thể sống lại được sao?" Seungwan giành lấy thi thể của Sooyoung từ tay Seulgi.

Seungwan ôm thi thể của Sooyoung rời khỏi đó. "Sooyoung, huynh sẽ ở bên muội, ở bên muội mãi mãi."

Seulgi định đuổi theo thì bị Chanyeol ngăn lại. Hắn nhẹ nhàng vỗ vai Seulgi. "Bây giờ huynh có nói gì cũng vô ích thôi."

"Nhưng..."

"Bây giờ huynh ấy nhìn thấy huynh thì chỉ càng đau khổ. Hãy để huynh ấy bình tĩnh một chút, đợi ngày mai giải quyết xong đại sự rồi ta và huynh sẽ đi tìm huynh ấy."

Seulgi do dự một lát rồi miễn cưỡng gật đầu. Bất luận thế nào, ngày mai chính là thời khắc quan trọng quyết định sự sống chết, tồn vong của các đại môn phái trên giang hồ, cô không thể ra đi vào lúc này được.

Ngày hôm sau, các đại môn phái chia làm ba cánh quân bao vây Tử Trúc Lâm. Một nhánh tấn công bằng hỏa lực, một nhánh dùng khí độc công kích, còn Seulgi và vài cao thủ của các môn phái quan sát động tĩnh của Du Minh Môn, tìm lối vào Du Minh Môn, chuẩn bị tấn công.

Nhưng mọi chuyện diễn biến khác hẳn dự tính của bọn họ. Tử Trúc Lâm nổi lửa mịt mù, khí độc lan khắp nơi mà vẫn không thấy tăm hơi người của Du Minh Môn.

Các cánh quân đợi suốt ba ngày nhưng vẫn không thấy có bất kỳ động tĩnh gì.

Ngày thứ tư, Seulgi một mình lẻn vào Tử Trúc Lâm quan sát tình hình, bỗng nghe thấy có tiếng chém giết phát ra từ phía Chanyeol dẫn người đi thả độc. Lúc đầu cô không để tâm lắm, chỉ định làm theo kế hoạch ban đầu, tìm kiếm lối vào Du Minh Môn nhưng sau đó phát hiện ra tiếng chém giết ngày càng lớn, tiếng kêu la thảm thiết không ngừng vang lên bên tai.

Seulgi vội vàng chạy tới giúp đỡ thì phát hiện đây là một kiếp nạn của võ lâm... Mấy trăm cao thủ, người thì chết, người thì bỏ chạy, tình thế hết sức hỗn loạn.

Tiếng kêu than vang khắp trời, thi thể trải khắp mặt đất.

Cô tìm kiếm rất lâu mới nhìn thấy Chanyeol đang quyết đấu với một nữ tử áo trắng trên đỉnh núi. Võ công của nữ tử kia rất cao cường, chiêu thức biến hóa khôn lường, tấn công dồn dập, chẳng những không cho đối thủ có đường lui mà cũng không cho mình có cơ hội lùi bước.

Seulgi thấy tốc độ né tránh của Chanyeol càng lúc càng chậm, gần như không còn sức để phản kích thì lập tức xông tới, dùng kiếm ngăn cản một chưởng mà nữ tử áo trắng đánh về phía Chanyeol.

Nữ tử vừa nhìn thấy Seulgi thì hơi ngẩn người, sau đó lập tức thu chưởng, nhanh nhẹn bay lên, tránh được chiêu kiếm của cô.

Khi Seulgi đứng trước mặt Chanyeol mới nhìn rõ nữ tử trước mắt. Bộ y phục bằng lụa mỏng màu trắng và mái tóc đen nhánh cứ tung bay trong gió, đôi mắt nàng ta lạnh lẽo như băng. Tuy khuôn mặt đã được che bởi chiếc khăn lụa trắng, không thể nhìn thấy dung nhan thật sự nhưng chắc chắn nó không hề xấu xí, ghê tợn như lời giang hồ đồn đại.

Nữ tử áo trắng lẳng lặng nhìn cô, đôi môi anh đào sau lớp lụa trắng khẽ mấp máy nhưng lại không phát ra tiếng.

Seulgi cũng không nói nhiều, dùng tốc độ nhanh nhất để tung thêm vài kiếm nhưng nữ tử áo trắng vẫn né được dễ dàng.

Cô lại tung thêm mấy chiêu nữa, chỉ thấy nữ tử áo trắng nhẹ nhàng bay lượn trước mặt cô nhưng không hề ra tay phản kích.

Seulgi cả kinh, thầm suy đoán xem rốt cuộc đối phương là ai. Tự biết mình không phải là đối thủ của nàng nên nhân lúc vừa tung chiêu kiếm, nữ tử đang né tránh, cô mau chóng kéo Chanyeol đang bị thương thoát khỏi nơi đó.

Về tới Phác Môn, cô mới phát hiện Chanyeol đã bị trọng thương, gân mạch bị đứt. Tuy không nguy hiểm tới tính mạng nhưng từ nay, hắn đã trở thành phế nhân.

Phác Môn, hai chữ này vẫn được dát vàng trên tấm biển nền đỏ thắm. Park Chanyeol vẫn là chủ nhân của Phác Môn...

Đáng tiếc danh tiếng của Phác Môn đã không còn được như xưa. Một chàng trai từng rạng rỡ như ánh dương, lòng mang hoài bão bây giờ chỉ có thể vịn vách tường, nhích từng chút một, yếu đuối như một đứa trẻ chưa biết đi.

Seulgi đứng phía sau Chanyeol , nhìn tấm áo ướt đẫm mồ hôi của hắn, từng cơn sóng dữ trào dâng trong lòng. Cô chưa từng hận ai đến như vậy. Hôm nay là lần đầu tiên cô nếm thử mùi vị của sự thù hận. Thì ra nó chính là cảm giác cho dù có phải trả giá thế nào thì cũng muốn mang kẻ đó ra để băm thành trăm mảnh.

Mới đi được vài bước, Chanyeol đã mệt lả người, phải ngồi xuống thở dốc. Seulgi không khỏi nhớ tới lúc mình vừa hôn mê tỉnh lại, mở mắt ra là nhìn thấy Chanyeol. Khi ấy nụ cười của hắn ôn hòa, khiêm nhường, hắn chăm sóc cô chu đáo như là bằng hữu lâu năm vậy.

Im lặng một lúc lâu, Seulgi mới lấy lại được vẻ mặt bình thản, đi đến bên Chanyeol, ngồi xuống trước mặt hắn. "Huynh đã giao chiến với ả ta, huynh có phát hiện được cách thức phá giải chiêu thức của ả không?"

Chanyeol im lặng một lúc lâu rồi khẽ lắc đầu.

Seulgi lại nói: "Huynh hãy tin tưởng ta, ta sẽ làm được."

Chanyeol cụp mắt xuống, xoa hai chân mình, vẫn cứ im lặng.

"Bất luận thế nào, ta nhất định sẽ báo thù cho huynh!"

Cuối cùng thì Chanyeol cũng ngẩng lên, mắt ánh lên vẻ rạng ngời như lúc xưa, đáng tiếc nó nhanh chóng biến mất. "Võ công của ả rất lợi hại, huynh không phải đối thủ của ả, có đi thì cũng mất mạng thôi."

"Chắc chắn sẽ có cách phá giải võ công của ả. Không có chiêu thức nào là hoàn toàn không có sơ hở."

"Chiêu thức của ả ta không phải là quá hoàn hảo, thậm chí còn có sơ hở nhưng huynh không thể phá giải được đâu."

"Tại sao?"

"Bởi vì ả ta ra chiêu nào chiêu nấy đều trí mạng, không tránh được sẽ mất mạng ngay... Lúc giao chiến với ả, ta từng thử tấn công vào những chỗ sơ hở ấy nhưng ả hoàn toàn không quan tâm, chỉ tấn công mà không phòng thủ." Chanyeol thở dài nặng nề rồi nói tiếp: "Có lẽ huynh có thể khiến ả ta bị trọng thương nhưng ả ta sẽ khiến huynh phải mất mạng. Vì thế huynh mãi mãi không thể thắng được ả đâu."

"Ý của huynh là..." Seulgi nắm chặt thanh kiếm trong tay, năm ngón tay thon dài gần như trắng bệch. Điều hòa lại hơi thở, cô mới nói tiếp: " Chỉ cần khi quyết đấu mà còn giữ ý định sống sót thì chắc chắn sẽ thua trận, đúng không?"

"Không sai. Ả ta coi thường cái chết, lòng không có tạp niệm, cho nên chiêu thức có thể đạt đến cảnh giới xuất quỷ nhập thần. Nếu huynh muốn thắng được ả thì chỉ có một cách..."

"Ta hiểu rồi!" Seulgi đứng bật dậy, quay người rời đi. Khi ra khỏi cửa, cô nghe Chanyeol nói vọng ra: "Đừng đi!"

Cô không quay đầu lại.

Từ khi phụ mẫu rời xa nhân thế, đối với cô, sống hay chết đã không còn quan trọng nữa.

Cô chỉ muốn làm những chuyện mà cô nghĩ mình nên làm, bảo vệ những người cô cho là quan trọng.

Bây giờ, Son Seungwan đã ra đi trong oán hận, bất luận cô có sám hối và giữ lại thế nào thì hắn cũng sẽ không quay lại.

Chanyeol đã trở thành phế nhân. Trên giang hồ, người không có võ công chẳng khác nào người chết.

So với việc tiếp tục sống trong sự áy náy, cô thà đi liều chết với Du Minh Môn, ít ra thì có thể đổi lấy sự bình yên cho giang hồ.

*

* *

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro