Họp lớp

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

"Sau này em không cần phải gặp lại những người này nữa." Kim Taehyung mở cửa xe cho Han Sokyung: "Mất trí nhớ, đây là lý do tốt nhất."

"Đây cũng là lý do vô tình nhất." Han Sokyung đã có thể tưởng tượng ra những người bạn cũ của nguyên chủ sẽ phản ứng như thế nào khi biết được tin tức này, rất có thể là họ sẽ cho rằng cô không muốn tiếp xúc với bọn họ nên mới giả vờ mất trí nhớ, còn có những người sẽ cho rằng vì cô mất trí nhớ nên sẽ không biết chuyện tranh chấp ban đầu của bọn họ với nguyên chủ.

Bởi vì mất trí nhớ, cho nên cô không thể liên lạc với những người có quan hệ với nguyên chủ. Han Sokyung nói như vậy cũng là vì chính mình, cô không muốn gặp rắc rối trong tương lai và còn phải làm bộ như là mình cũng biết bọn họ đang nói cái gì. Nếu đã có có sẵn lý do thì tại sao cô lại không sử dụng?

Kim Taehyung trực tiếp đưa Han Sokyung về biệt thự của mình, canh gà mà anh nói cũng không phải canh gà giả mà là hầm thật. Anh sợ Han Sokyung sẽ không có cảm giác ngon miệng trước mặt người lạ và không ăn được nhiều nên đã cố ý chuẩn bị món ăn này.

"Còn hơi nóng, em cẩn thận một chút." Kim Taehyung đặc biệt thích nấu các loại thuốc bổ cho Han Sokyung ăn, tài nấu nướng của anh rất tốt, sẽ không làm cho thức ăn có mùi vị quá nồng.

Mỗi khi Han Sokyung nhìn thấy bộ dạng của Kim Taehyung khi ở nhà thì đều cảm thấy không tin tưởng cho lắm, đối phương chính là sếp lớn của một công ty, không phải nhân viên nhỏ. Còn Kim Taehyung luôn cho rằng nếu không chăm sóc tốt cho vợ tương lai thì dù công việc có tốt đến mấy cũng vô dụng, làm người thì phải biết cách sinh hoạt.

"Gần đây em ăn nhiều rồi." Lúc ở Jung gia, Han Sokyung đã ăn đủ các loại thức ăn, Kim Taehyung cũng cho cô ăn bằng nhiều cách khác nhau nhưng cố tình là cô vừa không tăng cân lại vừa không biết thức ăn đã trôi đi đâu hết. Điều này cũng khiến cho Kim Taehyung càng muốn cô ăn nhiều hơn và chỉ nghĩ đến việc cho cô béo lên.

"Điều này chứng tỏ anh nấu ăn rất ngon." Kim Taehyung cũng đặt một bát canh gà ở trước mặt anh, nếu như vào lúc bình thường, anh cũng không tự mình nấu mà sẽ để cho đầu bếp nấu, cũng không thích ăn nhiều như vậy. Bây giờ có người trong lòng rồi, đồ ăn cũng trở nên ngon hơn rất nhiều: "Ngoài kia có rất ít người đàn ông có thể làm được như anh."

Kim Taehyung không quên thể hiện ưu điểm của mình, Han Sokyung tuyệt đối không thể nào tìm được người đàn ông tốt hơn anh.

"Đúng, đúng, đúng, Park Jimin của ngày hôm nay không tốt bằng anh." Han Sokyung nhận thấy trong bữa trưa Kim Taehyung vẫn luôn vô tình liếc nhìn Park Jimin, người này vẫn còn để tâm đến  chuyện trong quá khứ của cô và Park Jimin, mặc kệ cô đã không còn nhớ rõ: "Hẳn là anh ta đã nghe lời gia đình nhiều lắm, loại người này dù có ở bên nhau thì cũng rất có thể sẽ bị hy sinh."

Han Sokyung sợ nhất chính là loại chuyện nghe lời cha mẹ này, đương nhiên cũng không phải tuyệt đối, mấu chốt là Park Jimin đã thuận theo người trong nhà mà coi thường nguyên chủ, nhưng hiện tại lại biểu hiện đến thâm tình như vậy làm cô rất không thích, nguyên chủ cũng tiêu tán rồi, Park Jimin nói thích thì còn có ích lợi gì, cho dù nguyên chủ không tiêu tán thì đối phương cũng là một kẻ cặn bã.
Kim Taehyung cảm giác được Han Sokyung không thích Park Jimin, khóe miệng hơi cong lên: "Đàn ông vẫn phải tự chủ một chút."

"Cho nên em mới ở bên anh mà không phải anh ta, anh vừa lòng chưa." Han Sokyung cầm thìa tiếp tục uống canh gà.

Jeon gia, Jeon Jiyeon rất muốn chạy đi gặp Kim Taehyung, đương nhiên, người mà cô càng muốn nhìn thấy hơn chính là Han Sokyung. Cô đã tìm thấy thông tin của Han Sokyung ở trên mạng, nhưng tất cả đều đã thông qua phương tiện truyền thông chứ không phải là tự mình nhìn thấy người.

"Đừng mơ tưởng đi gặp người ta, chờ lúc anh họ con đính hôn là có thể nhìn thấy rồi." Mẹ Jeon sợ nếu để con gái chạy ra ngoài vào lúc này, con gái tùy tiện không chừng có thể dọa làm người ta sợ hãi.

"Thật là, con nhiều lắm cũng chỉ đứng trong góc và nhìn một cái thôi mà, không dọa được người ta đâu." Jeon Jiyeon cầm quả táo trên bàn lên cắn một miếng, rốt cuộc bọn họ đã hiểu lầm cô kiểu gì vậy: "Chắc chị dâu sẽ không cho rằng con là bạn gái cũ của anh họ đi, con đã nói là mọi người suy nghĩ quá nhiều mà, nhất định là anh họ đã sớm nói cho chị dâu biết rồi."

Chao ôi, cô là người duy nhất trong cả gia đình biết chuyện anh họ đã từng dòm ngó và theo dõi chị dâu mình, ngẫm lại liền có chút kích động. Nếu chị dâu biết anh họ đã từng là một người cuồng theo dõi thì không biết chị dâu sẽ nghĩ như thế nào.

Jeon Jiyeon không dám nói cho Han Sokyung biết, cô chỉ muốn đến gần cô ấy nhiều hơn: "Nghe nói chị dâu đã quay một bộ phim truyền hình do đối thủ của anh họ đầu tư."

"Đó là anh họ của chị dâu con." Mẹ Jeon nhìn con gái mình cắn một miếng táo to còn phát ra tiếng kêu ồn ào, bà không biết phải nói cái gì nữa, rõ ràng là lúc trước bà muốn đào tạo con gái mình thành một quý cô thục nữ, kết quả là con gái bà đã phát triển thành một đứa tomboy: "Trước mặt chị dâu con thì nhớ phải chú ý hình tượng đấy."

"Mẹ sợ gì chứ, chị dâu họ cũng không phải là chị dâu ruột, mà có là chị dâu ruột thì sớm muộn gì con cũng phải gả ra ngoài, nếu như con làm bộ làm tịch thì bọn họ cũng sẽ không vui đâu." Jeon Jiyeon không cảm thấy hành động của mình có cái gì bất lịch sự, là một con người thì phải sống tự do một chút, thoải mái một chút, cứ quan tâm đến quá nhiều luật lệ và quy định như vậy làm cái gì, hơn nữa cô cảm thấy như vậy cũng có thể giảm bớt được căng thẳng: "Mẹ, mẹ nói xem, hẳn là đối thủ một mất một còn của anh họ chắc cũng không tồi đi, Bae gia, lớn lên cũng rất đẹp trai."

"Con muốn xuống tay với cậu ta?" Mẹ Jeon là mẹ ruột của Jeon Jiyeon, nên bà biết con gái đang suy nghĩ cái gì.

"Con còn tưởng rằng đó là anh ruột của chị dâu, nhưng không phải anh họ muốn cưới chị dâu hay sao, mà con lại như vậy thì nghe cũng không hay, chẳng khác nào như đang đổi họ hàng cả." Jeon Jiyeon đặt quả táo trong tay xuống, cười nhìn mẹ: "Bae gia cũng khá tốt, nếu như con lấy anh họ của chị dâu, vậy có phải anh họ cũng gọi con là chị họ như chị dâu hay không? Hơn nữa có thể trở thành đối thủ một mất một còn của anh họ thì nhất định năng lực cũng không tồi."

"Hai đứa đã gặp nhau rồi?" Mẹ Jeon cho rằng con gái là loại người không biết sợ hãi, vì để đánh bại kẻ thù của anh họ mình liền yêu đương với kẻ thù của anh họ mình.

"Quên đi, con chỉ cảm thấy ngoại hình và phẩm hạnh của anh ấy khá phù hợp với tiêu chuẩn làm bạn trai của con." Jeon Jiyeon thích một người đàn ông trông đẹp trai và trắng nõn một chút, nhưng cô lại không thích đàn ông có ngoại hình quá nữ tính, Bae Min Hyun vừa lúc lại phù hợp với mẫu bạn trai lý tưởng của cô.

Mẹ Jeon biết Bae Min Hyun, nhưng bà không mấy xem trọng anh, bởi vì khi làm việc trong một công ty giải trí thì chắc chắn sẽ phải gặp đủ các loại mỹ nữ, bà sợ rằng cô sẽ không thể cầm giữ được một người đàn ông như thế.

"Anh trai cũng làm trong giới giải trí." Jeon Jiyeon mở miệng: "Mọi người kêu anh ấy về nhà thừa kế sản nghiệp nhưng anh ấy cũng không trở lại, chỉ làm việc trong công ty của anh họ. Thật ra thì anh họ cũng rất tốt, JH Ent chỉ là công ty con, ngày thường anh ấy cũng không mấy tiếp xúc với những nữ minh tinh đó, ngay cả thư ký cũng là nam. Mẹ, con không yêu cầu Bae Min Hyun phải như thế nào như thế nào, chỉ cần anh ta gần giống như anh trai là được rồi."

Jeon Jungkook vừa lúc về nhà liền nghe thấy lời này, anh nghĩ là anh nên cảm thấy rằng em gái của mình đang khen mình?

Ngay cả khi Jeon Jungkook cố giữ mình trong sạch thì anh cũng đã ngủ với rất nhiều phụ nữ, trong giới giải trí có rất nhiều người tự đưa mình tới cửa. Chẳng qua không phải người nào anh cũng ngủ, dù sao mấy nữ nghệ sĩ trong giới giải trí cũng không biết đã ngủ với bao nhiêu người đàn ông rồi. Nếu như Bae Min Hyun không khác anh lắm vậy thì nhất định Bae Min Hyun cũng đã có không ít phụ nữ.

Là một người đàn ông và là ông chủ của một công ty giải trí, Jeon Jungkook có thể hiểu Bae Min Hyun, nhưng anh sẽ không vui nếu một người đàn ông như vậy là em rể của mình.

"Chuẩn bị để gác lại cuộc hôn nhân lạnh như băng?" Jeon Jungkook mở miệng.

"Không, người như anh ấy vẫn có thể cứu được, điều chỉnh và dạy lại một hoặc hai điều." Đôi mắt Jeon Jiyeon sáng lên: "Huống chi anh ấy cũng không đặc biệt hoa tâm cho lắm, cũng không nghe thấy nhiều scandal với các sao nữ khác như anh."

Jeon Jungkook xem như đã hiểu, em gái khen ngợi anh chỗ nào, rõ ràng chính là đang dẫm đạp lên anh để khen ngợi Bae Min Hyun.

"Nếu em muốn cứu thì cứ cứu đi." Jeon Jungkook không ngăn cản Jeon Jiyeon, có lẽ anh phải quan sát Bae Min Hyun thật tốt, em gái của anh không thể bị dụ như vậy, làm ơn.

Mẹ Jeon không nói gì nữa, một người phụ nữ trưởng thành sẽ đi theo bất cứ ai mà cô ấy thích. Bà cũng không cho rằng Bae Min Hyun có cái gì không tốt, làm sao con người có thể không có khuyết điểm nào, trong một gia đình hào môn, Bae Min Hyun cũng được coi là tốt rồi, AB Ent tốt xấu gì cũng là sản nghiệp mà Bae gia cho anh, dù sao thì anh vẫn còn có các bất động sản khác. Cho dù sau này Bae Min Hyun không kế thừa Bae gia thì cũng không kém hơn bao nhiêu.

Sau khi trở lại Jung gia, Han Sokyung cũng nói cho bà Jung biết chuyện này, tuy không mời mấy người nhưng dù sao tiệc đính hôn cũng phải mời người ta.

Khi bà Jung biết tin Han Sokyung bị mất trí nhớ, bà càng cảm thấy đau lòng cho cô hơn: "Con đứa nhỏ này, tại sao con lại không nói với mẹ trước?"

"Con cảm thấy không cần thiết." Han Sokyung cũng có chút chột dạ, bởi vì cô không phải là nguyên chủ, đáng lẽ những thứ này phải để cho nguyên chủ hưởng thụ: "Đúng lúc người trước kia lớn lên với con tới tìm con nên con mới nhớ tới vấn đề này. Con không thường nói về chuyện quá khứ nên thật ra cũng không có vấn đề gì, chỉ là vừa nói về chuyện trước kia thì con sẽ không thể nào nói tiếp được nữa."

Bà Jung rất hiếm khi hỏi về quá khứ của Han Sokyung, nhiều lắm cũng chỉ là hỏi cô sống có tốt hay không.

"Mọi chuyện đã qua rồi, mọi người cũng đừng lo lắng nữa, bây giờ con rất tốt." Chỉ đáng thương cho nguyên chủ, Han Sokyung cảm khái, cho dù nguyên chủ có đi theo lộ trình của nguyên tác  nhưng nếu cô ra nước ngoài ở phiên ngoại thì nhất định cô cũng sẽ có được một cuộc sống hạnh phúc. Có đôi khi cô cảm thấy mình chính là một kẻ trộm, trộm cuộc sống của người khác, bởi vậy, cô chỉ có thể đối tốt với người thân của nguyên chủ.

"Nếu không gặp lại bạn cũ trước kia thì có phải con sẽ không tính nói hay không?" Bà Jung vỗ vỗ tay con gái, cảm thấy chua xót.

"Con sợ mọi người sẽ buồn." Han Sokyung cảm thấy đau lòng khi nghĩ đến chuyện đã xảy ra với nguyên chủ lúc trước, nguyên chủ cứ như vậy mà tiêu tán, đó cũng là một sinh mệnh, đây cũng là điều mà cô chán ghét ở Lee gia, cho dù bọn họ không còn nghi ngờ gì nhưng tổn thương đã được hình thành rồi, "Kỳ thật như vậy cũng khá tốt, không nhớ rõ thì sẽ không thương tâm, không còn nghĩ về sự khác biệt trong thái độ của bạn bè nữa."

Đứng ở góc nhìn của một người ngoài cuộc, Han Sokyung có thể lý giải cách làm của bọn họ, bọn họ đều được sinh ra trong một gia đình giàu có, không ít người được dạy lần đầu tiên kết bạn đó chính là lợi ích, một số người còn được cha mẹ dạy cho bọn họ biết người mà bọn họ muốn tiếp cận từ khi còn nhỏ. Hơn nữa đẳng cấp xã hội khác nhau, bọn họ cũng không có lý do gì để luôn đối tốt với người khác, bọn họ lại không phải là cha mẹ của người khác, dù là bạn bè, nhưng giúp là tình cảm, không giúp thì cũng là chuyện bình thường.

Thế nhưng bà Jung còn cảm thấy Han Sokyung nói có điểm đúng, nếu không nhớ ra thì trước sau gì cũng sẽ không so đo, sẽ không nghĩ tới những người bạn cũ của cô đã tốt như thế nào, không đi nhờ người ta giúp đỡ và đã không phải chịu sỉ nhục. Khi ta gặp nạn, người bạn thực sự có thể vươn cánh tay giúp đỡ ta lại có mấy ai.

Vì hai ngày nữa là chuẩn bị đính hôn nên Han Sokyung cũng không chạy lung tung, nhiều nhất chỉ là ra ngoài đi dạo với Kim Taehyung. Cô vẫn không gửi thiệp mời cho Ahn Yoona như cũ, những người khác chơi tốt hơn với nguyên chủ trước kia cô cũng không mời, bởi vì những người đó cũng không phải thực sự quan tâm đến nguyên chủ, cô về nước lâu như vậy rồi cũng không thấy bọn họ liên lạc lại với cô, đừng nói là bởi vì cô không liên lạc lại với bọn họ.

Sẽ tốt hơn nếu hai bên không liên lạc với nhau, mấu chốt là những người đó vẫn xem thường cô sau khi cô tham dự tiệc đính hôn của Lee Somin và Park Jimin. Cô chính là người có lòng dạ hẹp hòi như vậy đấy, thậm chí còn không nghĩ đến việc mời bọn họ, mời bọn họ lại không tính tát vào mặt bọn họ, người không biết còn tưởng rằng cô coi trọng bọn họ.
Điện thoại của Han Sokyung lại vang lên, đầu bên kia của điện thoại là Hwang Miyeon, người đã từng mời cô tham gia tiệc họp lớp của trường trung học.

"Nghe nói là cậu chuẩn bị đính hôn, sao cậu không mời những bạn học cũ như chúng ta, năm ngoái cậu không đến dự tiệc, năm nay cậu cũng không tới luôn sao?" Hwang Miyeon hoàn toàn không muốn liên lạc với Han Sokyung một chút nào, nhưng cố tình là những người bạn học cũ đó vẫn luôn xúi giục cô trong nhóm, nói cô là lớp trưởng, là người đại diện cho bọn họ.

Tất cả bọn họ đều biết rằng Jung gia không thể nào mời bọn họ tham dự tiệc đính hôn của Han Sokyung, vì thế bọn họ liền nghĩ ra một cuộc họp lớp này. Nhiều người trong số họ đều muốn kéo gần quan hệ với Jung gia, cho rằng mối quan hệ tốt đẹp như vậy thì không nên lãng phí.

"Nhanh vậy sao?" Han Sokyung còn tưởng rằng bọn họ sẽ gặp nhau mỗi năm một lần, nhưng hiện tại còn chưa đến một năm.

"Nếu rảnh liền gặp nhau, vừa lúc mọi người đều biết hai người sắp đính hôn, cho nên bọn họ đều muốn gặp cậu một chút." Hwang Miyeon nói rõ ràng: "Nếu như cậu không tới, phỏng chừng bọn họ cũng không còn tâm tư để họp lớp."

"Vậy thì đừng họp nữa." Han Sokyung không cho Hwang Miyeon chút mặt mũi: "Lần trước tôi quên nói với cậu, hơn hai năm trước tôi đã ngã xuống cầu thang và mất trí nhớ. Nên bây giờ tôi cũng không nhớ rõ mọi người, ngay cả khi chúng ta có gặp nhau thì cũng không quen cho lắm, giống như những người xa lạ vậy."

Han Sokyung khó có thể tưởng tượng ra cảm giác không thể ghép khớp tên người ta, hơn nữa cô cũng không biết chuyện quá khứ, bọn họ nói cái gì thì chính là cái đó, nếu người ta nói xấu cô thì cô cũng không biết phải phản bác như thế nào.

"Tại sao cậu lại mất trí nhớ, chắc là không phải đâu." Hwang Miyeon không tin, Han Sokyung là người của công chúng, trên mạng cũng có tin tức về đối phương, nhưng cô cũng chưa từng nghe nói đối phương bị mất trí nhớ: "Sokyung, nếu như cậu không muốn tới thì cũng không ai nói gì cả, nhưng nói dối là không tốt đâu."

"Nói chung là nói dối đều có mục đích, mà tôi thì có thể có cái mục đích gì, cắt đứt liên lạc với các cậu? Cho dù có cắt đứt liên lạc thì các cậu sẽ gây được ảnh hưởng gì cho tôi?" Đột nhiên Han Sokyung nghĩ đến việc những người bạn học này đã từng hùa theo Cho Subin để bôi nhọ cô, không chỉ vậy, khi cô vừa mới trở về nước và xảy ra mâu thuẫn với Lee gia, cũng có những người được gọi là bạn học đã đứng ra để chỉ trích cô: "Các cậu hắc tôi ở trên mạng không phải rất vui hay sao? Bây giờ tôi không đi, vừa lúc cho các người được giao tiếp nhiều hơn."

Trong nguyên tác, nguyên chủ đã tham gia buổi họp lớp sau khi trở về nước và bị chế giễu theo nhiều cách khác nhau. Đến phiên chính mình, chính mình không đi, bọn họ liền ở trên mạng hắc cô. Han Sokyung nghĩ tới đây liền tức giận, những người này cũng được tính là bạn học hay sao, dù một vài người trong số họ không tính là hắc cô nhưng cũng trợn tròn mắt mà nói bừa về cô.

Điều khiến cô nhớ nhất chính là một trong những người bạn cùng lớp của cô là một người nổi tiếng trên mạng, cô ta đã lợi dụng cái này để cọ nhiệt cô và gia tăng thêm rất nhiều minh tinh. Ban đầu Han Sokyung còn không biết, cái này vẫn là Hong Jeona nói cho cô nghe.

Cho dù bọn họ không tính là bạn học thực sự của Han Sokyung , nhưng đây cũng là bạn học của nguyên chủ. Không nhớ tới còn tốt, vừa nghe Hwang Miyeon nói như vậy, Han Sokyung liền cảm thấy không vui. Hwang Miyeon lộ vẻ mặt xấu hổ: "Sokyung, sao cậu có thể nói như vậy? Có lẽ đó là từ lớp bên cạnh đi, hồi đó thành tích của cậu ở trường rất tốt, lớn lên lại xinh đẹp, biết bao nhiêu chàng trai tỏ tình với cậu, điều này vô hình trung đã làm cậu đắc tội với rất nhiều người."

Người giống như Hwang Miyeon, cô ta cũng ghen ghét Han Sokyung, hận không thể khiến cho cô bị ngã xuống bàn thờ, nhưng đối phương đã trở nên nổi tiếng sau khi đóng một bộ phim truyền hình và tìm được một người bạn trai tốt.

"Vậy thì cứ tiếp tục đắc tội đi." Han Sokyung vẫn không muốn tham gia vào cuộc họp lớp như cũ, nói cô vô tình cũng được, nói cô lãnh khốc cũng được. Trước đây bọn họ không muốn nguyên chủ tốt nhưng bây giờ lại muốn cô đi, hiện tại cô dường như đã không còn tham gia vào nhóm chat của các bạn cùng lớp nữa rồi. Không ai nói với cô điều gì ngoại trừ thông báo về việc họp lớp cả.

Cô không bỏ số cũ của nguyên chủ vì nguyên chủ đã để lại mật khẩu. Khi cô mở chat ra, cô không nhìn thấy nhóm của nguyên chủ với các bạn cùng lớp nữa, còn những người khác thì vẫn trò chuyện khá tốt.

"Không tham gia thì không tham gia, vậy tớ sẽ thêm cậu vào nhóm chat nhé?" Trong lòng Hwang Miyeon không thoải mái, những người bạn học đó thật sự cho rằng cô có năng lực lớn đến nỗi có thể mời Han Sokyung đến tham gia cuộc họp lớp với bọn họ hay sao, bây giờ người ta đã là người có năng lực, là thiên kim của Jung gia, lại là chủ nhân tương lai của Kim gia, làm sao có thể cam tâm nguyện ý đến họp mặt với bọn họ: "Lúc trước cũng không phải tớ muốn xoá cậu ra khỏi nhóm, chỉ là tớ không để ý tới. Vừa muốn tìm nick của cậu thì liền phát hiện cậu không còn ở đó nữa rồi."

Ngay khi tin tức Han Sokyung không phải là con gái của Lee gia bị truyền ra ngoài, Hwang Miyeon liền xoá Han Sokyung ra khỏi nhóm chat của lớp và cũng hủy kết bạn với cô luôn, khi đó còn có không ít bạn học đồng tình với cô, nói rằng thế này thì gần nhất Han Sokyung sẽ không thể tìm bọn họ để nhờ bọn họ giúp đỡ, bọn họ làm gì có thời gian rảnh để giúp đỡ cô. Rõ ràng là lúc trước có rất nhiều bạn học đều nói như vậy nhưng bây giờ thì hay rồi, những người đó đều nói rằng cô là lớp trưởng nhưng lại không làm tốt công việc của mình, nói cô thân là lớp trưởng nhưng tại sao lại không quan tâm đến bạn học của mình, thậm chí còn bỏ đá xuống giếng, trực tiếp xoá người ta ra ngoài.

Những người đó bây giờ lại muốn Hwang Miyeon phải thêm Han Sokyung trở lại, vì vậy cô ta chỉ có thể hạ thấp mình tìm đến trước mặt cô để nói những lời này. Han Sokyung vốn còn tưởng rằng là do nguyên chủ lạnh lùng nên không thèm vào, không nghĩ tới thế nhưng là lại bị người ta xoá ra. Bọn họ thật đúng là trường học quý tộc, cho rằng tất cả các bạn học đều phải sinh ra trong một gia đình giàu có hay sao, bởi vì cô không phải là thiên kim của Lee gia cho nên liền xoá cô ra ngoài?

"Không thêm, các cậu nói xoá liền xoá, nói thêm liền thêm, vậy tôi đây không phải rất mất mặt hay sao." Bây giờ Han Sokyung tình nguyện cho bọn họ nói xấu sau lưng cô, bởi vì khi người ta muốn nói xấu thì bạn có ngăn cản thế nào cũng không được.

"Vậy cậu muốn như thế nào mới bằng lòng thêm vào? Muốn chúng tôi cầu xin cậu sao?" Hwang Miyeon cắn răng, cô thật sự là nhịn không được: "Han Sokyung, cậu không cho rằng cậu đã đi quá xa rồi hay sao? Mọi người chỉ muốn giúp cậu chúc mừng cậu một chút, cậu có cần phải tỏ ra tính toán chi li như vậy hay không?"

"Đúng vậy, tôi chính là người lòng dạ hẹp hòi như vậy đấy, cũng phù hợp với những gì mà các cậu đã nói về tôi ở trên mạng." Han Sokyung không muốn nói chuyện với Hwang Miyeon nữa: "Nếu như lúc trước đã xoá vậy thì hiện tại vẫn không nên thêm vào mới tốt, ai biết được các cậu có lập một cái nhóm khác hay không."

Hwang Miyeon lập tức liền vô lực, bởi vì bọn họ xác thật đã thành lập một cái nhóm khác. Đó là vì để tiện cho việc nói chuyện hơn, bọn họ muốn tránh Han Sokyung , bọn họ sợ cô sẽ so đo những việc lúc trước, khi Han Sokyung gửi tin nhắn trong nhóm, bọn họ còn có thể nói chuyện trong một nhóm khác để thảo luận về cách trả lời.

Không nghe thấy giọng của Hwang Miyeon, Han Sokyung xoa mi, sẽ không bị cô đoán trúng đi? Kiếp trước cô đã từng gặp qua tình huống như thế này, bởi vì không muốn có người xem tin tức của mình, chẳng hạn như cấp trên, vì thế bọn họ liền lập một cái nhóm khác, không nghĩ tới bây giờ cô cũng gặp phải tình huống như thế này.

"Thực ra đó cũng không tính là một nhóm khác, đó chỉ là nhóm quảng cáo thôi." Hwang Miyeon suy nghĩ một hồi lâu, rốt cuộc cũng nghĩ ra một lý do có vẻ như hoàn hảo.

"Vậy các cậu cứ tiếp tục quảng cáo đi, không cần phải cố ý lập một nhóm khác vì tôi đâu. Nếu cậu không còn việc gì tôi thì cúp máy đây." Han Sokyung không đợi Hwang Miyeon trả lời liền trực tiếp tắt điện thoại. Hôm nay tâm trạng của cô rất tốt, không cúp điện thoại của Hwang Miyeon từ sáng sớm, nếu không cô cũng sẽ không biết chuyện bọn họ đã xoá nguyên chủ ra khỏi nhóm chat, bị người nhà đuổi ra khỏi nhà còn chưa tính, còn có không ít bạn cùng lớp đều có sở thích lợi ích như vậy.

Hwang Miyeon ngây người nhìn điện thoại, đối phương vừa cúp máy, cô nên trả lời với các bạn học như thế nào đây?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro