89

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Điền Chính Quốc cũng không thể nói chính xác mình đang sợ gì, giống như có một nỗi sợ hãi không ngừng siết chặt lấy cậu, làm cậu không thở nổi.

Đôi khi cậu thậm chí muốn từ bỏ hoặc là quên đi, chỉ cần từ bỏ, cậu thật sự có thể thở phào nhẹ nhõm, chứ không cần phải buồn phiền vì những chuyện này nữa.

Cho nên nói con người ta luôn có lòng tham không đáy, ban đầu cậu nghĩ chỉ cần Kim Thái Hanh thích cậu một chút là được rồi, tiếp đó cậu bắt đầu nghĩ rằng Kim Thái Hanh yêu mình, sau cùng cậu lại hi vọng Kim Thái Hanh mãi mãi yêu mình, đừng dao động đừng từ bỏ, dù trời có sập xuống cũng sẽ chống đỡ cùng cậu.

Nhưng lòng tham càng nhiều thì càng đau khổ, bởi vì không biết thỏa mãn, thì sẽ không hạnh phúc.

Mấy ngày ở nhà, cậu không liên lạc với Kim Thái Hanh, Kim Thái Hanh cũng không liên lạc với cậu.

Lúc tách ra, Kim Thái Hanh rõ ràng đã nói sẽ ở nhà đợi cậu, nhưng cậu không về, Kim Thái Hanh cũng chẳng thèm hỏi vì sao.

Mối quan hệ này chỉ cần cậu chọn buông tay, thì Kim Thái Hanh chắc chắn sẽ không bao giờ đưa tay ra nắm lấy. Cậu nghĩ có lẽ ngay cả Kim Thái Hanh cũng không xác định được anh yêu cậu thật, hay chỉ là nhập vai quá sâu mà thôi.

Điền Chính Quốc vừa hoang mang vừa mệt mỏi. Cậu vẫn còn rất nhiều thứ để ở trong nhà Kim Thái Hanh, nhưng cậu cũng không định đi lấy, không nói chia tay cũng không muốn gặp mặt.

Mấy ngày sau, trước khi Điền Chính Quốc chuẩn bị vào đoàn phim, Hoàng Kế Tân đến nhà đón cậu.

Vừa vào cửa, Hoàng Kế Tân nhìn thấy Điền Chính Quốc nằm trên sô pha trong phòng khách, bèn mỉm cười nói: "Chia tay nhanh vậy à? Cũng giống tác phong của cậu."

Điền Chính Quốc đang cầm kịch bản để xem, cậu lạnh nhạt đáp lại một câu: "Chưa chia tay, muốn chia tay thì anh ấy phải đích thân tới tìm em."

"Cãi nhau hả?" Hoàng Kế Tân hỏi, anh thay giày đi tới cạnh sô pha.

Điền Chính Quốc không trả lời.

Hoàng Kế Tân bỗng nhiên nhớ lại những gì mà Kim Thái Hanh đã nói với Thái Mỹ Đình lần trước, anh bèn đi tới ngồi xuống cạnh sô pha, nói: "Cậu cũng phải kiềm chế lại đi, nếu như thích người ta thật thì sống với người ta cho đàng hoàng."

Điền Chính Quốc rất ngạc nhiên, cậu mở to mắt nhìn anh: "Anh điên rồi à? Lúc trước anh không nói như vậy, Kim Thái Hanh hạ cổ anh hả?"

Hoàng Kế Tân nói: "Anh không mong hai người ở bên nhau, nhưng nếu hai người thật sự có tình cảm, thì anh biết phải làm sao đây?"

Điền Chính Quốc trở mình nằm nghiêng: "Em chỉ không biết anh ấy có tình cảm với em thật hay không thôi."

Hoàng Kế Tân không nghe rõ cậu nói gì, bởi vì lúc cậu nằm nghiêng cổ áo tuột xuống, để lộ xương quai xanh ở bên trái, mà trên xương quai xanh lại mới có thêm một hình xăm, nó còn rất mới, da dẻ xung quanh hơi sưng đỏ. Việc này làm Hoàng Kế Tân lập tức đứng dậy, tức giận lớn tiếng quát: "Điền Chính Quốc !"

Điền Chính Quốc ngẩng đầu nhìn anh: "Sao vậy?"

Hoàng Kế Tân đi tới trước mặt cậu, giơ tay kéo mép cổ áo của cậu xuống, càng nhìn thấy rõ hình xăm của cậu hơn, Điền Chính Quốc xăm hình nhật nguyệt tinh tú trên xương quai xanh, mặt trời mặt trăng và ngôi sao lồng vào nhau. Hoàng Kế Tân gần như hiểu ngay ra ẩn ý của chúng là chữ "Thái" trong mở rộng tương lai, và ngôi sao tượng trưng cho chữ " Chính " trong Điền Chính Quốc.

(Ở đây í là em bé xăm tên đệm 2 người để ám chỉ có mặt trời, có mặt trăng mới có ngày mai là明天. 拆开的明 hiểu là mở ra chân trời, mở ra ngày mai mở rộng tương lai.)[ tên 2 nv gốc í ]

"Cậu có bệnh đúng không? Cậu muốn chiêu cáo thiên hạ à?" Hoàng Kế Tân quát cậu.

Điền Chính Quốc đẩy tay anh ra ngồi dậy: "Gì mà chiêu cáo thiên hạ chứ, chỉ là hình vẽ mặt trời mặt trăng và ngôi sao bình thường thôi, ai sẽ nghĩ đến chuyện đó chứ?"

Hoàng Kế Tân nói: "Anh vừa nhìn là biết rồi!"

"Đó là do anh vốn biết chuyện rồi, mấy người không biết chuyện thì sẽ không biết, không có gì phải lo đâu." Điền Chính Quốc thờ ơ nói.

Hoàng Kế Tân vẫn không vui: "Còn chuyện quay phim của cậu thì phải làm sao?"

Điền Chính Quốc nói: "Lớp trang điểm có thể che được mà, phạm vi cũng không lớn, bình thường gần như không nhìn thấy."

Vị trí này chỉ cần cổ áo hơi cao một tí là che được rồi.

Hoàng Kế Tân nhìn cậu chằm chằm một lúc, rồi hỏi: "Thật sự thích anh ta như vậy luôn à?"

Điền Chính Quốc im lặng một lúc rồi nói: "Cho dù anh ấy có muốn chia tay với em, thì em cũng phải để lại cho mình một kỷ niệm."

Tiếp đó bộ phim《Sự Cố Mưu Sát》sẽ chính thức được quay, Điền Chính Quốc tạm thời bỏ những phiền muộn về chuyện tình cảm của mình xuống, để cố gắng tập trung tinh thần cho việc quay phim mới.

Nam chính của bộ phim này là cha của Tiền Trình Cẩm, một doanh nhân trung niên tên Tiền Bất Cùng, diễn viên tên là Bao Khải, là một diễn viên hài trung niên hơn bốn mươi tuổi, từng diễn rất nhiều bộ phim hài ăn khách và được khen ngợi, thực lực và danh tiếng cũng không yếu.

Người đóng vai Tiền Kiềm em gái của Tiền Trình Cẩm là một nữ diễn viên trẻ xuất thân từ ngôi sao nhí, vẫn chưa tới 20 tuổi, nhưng diễn xuất cực kỳ xuất chúng, tên là Kim Tiểu Hủ.

Nhưng nữ diễn viên đóng mẹ kế Giả Lệ Chi của Tiền Trình Cẩm vẫn chưa được quyết định, mãi cho đến ngày Điền Chính Quốc vào đoàn phim, Hoàng Kế Tân mới nói với cậu nghe nói cuối cùng đã quyết định là Viên Thiển.

"Anh nói ai cơ?" Lúc đó đã ở trên xe bảo mẫu đi tới nơi quay phim, Điền Chính Quốc khó tin nhìn Hoàng Kế Tân: "Anh lặp lại lần nữa xem?"

Hoàng Kế Tân nói: "Viên Thiển, bồ cũ của Kim Thái Hanh ."

Điền Chính Quốc cắn răng uốn nắn anh: "Đó là vợ cũ."

Hoàng Kế Tân lười biếng trả lời: "Gì cũng được, dù sao thì cũng chính là Viên Thiển."

"Viên Thiển nổi tiếng là không có diễn xuất ——" Điền Chính Quốc vẫn chưa nói hết đã bị ngắt lời.

Hoàng Kế Tân đặt ngón trỏ lên môi, nhỏ giọng nói: "Cậu nói nhỏ một chút, bị người ta truyền đi sẽ không tốt đâu."

Mặc dù Điền Chính Quốc đã cố gắng nhỏ giọng, nhưng vẫn không kiềm chế được sự ngạc nhiên trong lòng, cậu cầm tay Hoàng Kế Tân nói: "Sao đạo diễn Đinh lại muốn dùng Viên Thiển?"

"Lời này không phải thừa à?" Hoàng Kế Tân ghét bỏ sự ngạc nhiên của cậu: "Sức mạnh của tư bản đó! Cậu vẫn nghĩ chỉ có một mình Đinh Văn Huấn định đoạt từ đầu đến đuôi hả? Hơn nữa ngoại hình và khí chất của Viên Thiển đều rất phù hợp với nhân vật, lại còn mới có tin tức ly hôn với Kim Thái Hanh, độ quan tâm cũng cao, quyết định cho cô ta diễn cũng chẳng có gì lạ. Chỉ là kéo dài tới tận bây giờ mới quyết định, chắc chắn phía sau có người đấu sức."

Điền Chính Quốc nhíu mày im lặng.

Hoàng Kế Tân dùng khuỷu tay đụng cậu: "Thật ra cũng chẳng liên quan gì đến cậu. Cứ chăm chỉ đóng phim là được."

Điền Chính Quốc biết đúng là chẳng liên quan gì đến cậu, Viên Thiển chắc cũng không biết chuyện của cậu và Kim Thái Hanh, nhưng cậu vừa nhìn thấy Viên Thiển, rất khó tránh khỏi nghĩ đến Kim Thái Hanh, nghĩ đến Kim Thái Hanh, trong lòng cậu sẽ hỗn loạn.

Mặc dù trong lòng có rất nhiều suy nghĩ về Viên Thiển, nhưng lúc nhìn thấy Viên Thiển ở trường quay, trong một khoảnh khắc, Điền Chính Quốc có ý nghĩ cho dù cô diễn xuất không tốt thì cũng có thể tha thứ.

Dù sao ông trời cũng rất công bằng, thế giới này đâu có ai đã đẹp mà diễn xuất lại còn vượt trội chứ? Viên Thiển xinh đẹp như vậy, mặc dù khán giả xem phim, nhưng phần lớn thời gian cũng sẽ nhìn mặt của cô, diễn xuất này nọ chỉ cần không quá kém thì có lẽ cũng đủ rồi. Nhưng không phải là không có người hoàn hảo, giống như Kim Thái Hanh, đẹp trai, dáng người tuyệt vời, diễn xuất rất tốt, giọng cũng hay, còn gì nữa nhỉ? À, ngay cả JJ cũng lớn, Điền Chính Quốc suy nghĩ xa xôi, ánh mắt vẫn đặt trên người Viên Thiển.

Lúc sau, Đinh Văn Huấn dẫn Viên Thiển tới giới thiệu Điền Chính Quốc cho cô làm quen.

Viên Thiển mang theo nụ cười, nhìn Điền Chính Quốc nói: "Chúng ta từng gặp nhau rồi."

Điền Chính Quốc nhớ lại cuộc gặp gỡ vừa vội vàng vừa lúng túng ở nhà Kim Thái Hanh, cậu gật đầu với Viên Thiển, lễ phép chào hỏi: "Chị Thiển."

Viên Thiển vẫn mỉm cười, nói: "Chào cậu."

Đinh Văn Huấn hỏi Kim Thái Hanh: "Cậu vừa nói có chuyện muốn nói với tôi, là chuyện gì vậy?"

Ban nãy Điền Chính Quốc muốn nói chuyện hình xăm với Đinh Văn Huấn, nhưng Đinh Văn Huấn bận quá, cậu chưa kịp nói với anh, giờ Viên Thiển đang đứng bên cạnh, mặc dù Điền Chính Quốc cảm thấy hơi bất tiện, nhưng cậu vẫn hơi kéo cổ áo xuống, nói với Đinh Văn Huấn: "Gần đây em vừa có thêm một hình xăm, không biết đạo diễn Đinh có cảm thấy ảnh hưởng đến nhân vật không? Nếu như bất tiện thì lúc trang điểm sẽ bảo chuyên gia makeup che nó lại."

Đinh Văn Huấn và Viên Thiển đồng thời nhìn hình xăm mới trên xương quai xanh của cậu.

Xung quanh hình xăm đã hết sưng, mặt trăng mặt trời và ngôi sao màu đen lồng vào nhau, trông vừa huyền bí vừa mê người.

Viên Thiển nhìn hình xăm đó một lúc lâu, rồi lại nhìn lên mặt Điền Chính Quốc.

Còn Đinh Văn Huấn chỉ liếc mắt một cái rồi nói: "Không sao, không mâu thuẫn với nhân vật, có một hình xăm còn có thể thể hiện được tính cách nữa."

Điền Chính Quốc hơi yên tâm: "Vậy thì tốt ạ."

Ngày đầu tiên, Đinh Văn Huấn dẫn chủ chế và một nhóm diễn viên tiến hành nghi thức khai máy, rồi nhận phỏng vấn của hai phương tiện truyền thông.

Các phương tiện truyền thông đều rất muốn phỏng vấn Viên Thiển, nhưng tiếc là không được toại nguyện, sau khi kết thúc nghi thức khai máy Viên Thiển rời đi rất sớm, cô giống Kim Thái Hanh đều không muốn nhận phỏng vấn, hai người cũng sẽ không nhắc đến chuyện ly hôn với truyền thông nữa.

Nhưng tối hôm đó, Đinh Văn Huấn dùng tư cách cá nhân mời chủ chế và mấy diễn viên chủ yếu của bộ phim cùng đi ăn tối, Viên Thiển vẫn xuất hiện.

Buổi tối bọn họ ăn đồ Nhật, trong một phòng riêng lớn của nhà hàng đồ Nhật, mấy cái bàn được ghép lại với nhau thành bàn dài.

Viên Thiển ngồi giữa Đinh Văn Huấn và Bao Khải, còn Điền Chính Quốc ngồi ở đối diện Viên Thiển.

Tôi hôm đó Hoàng Kế Tân cũng đi cùng Kim Thái Hanh, anh ngồi ở bên cạnh cậu, vừa uống rượu vừa nói chuyện với một phó đạo diễn mà anh quen.

Điền Chính Quốc im lặng quan sát Viên Thiển, cậu phát hiện ra Viên Thiển thật sự là một người phụ nữ rất dễ hòa nhập, cô vừa hút thuốc vừa uống rượu, cho dù là Đinh Văn Huấn hay là Bao Khải dường như đều rất thân thiết, từ đầu tới cuối vừa nói vừa cười, uống rượu với đàn ông nhưng cũng chẳng chịu thua chút nào.

Theo quan điểm của Điền Chính Quốc, cô và Kim Thái Hanh giống như người của hai thế giới, không hợp chút nào.

Mắt của Viên Thiển rất lớn, nhưng màu sắc của con ngươi lại hơi nhạt, làn da trắng đến mức trong suốt, thỉnh thoảng cô trông giống như con lai. Cô luôn mỉm cười, đôi khi cô cười quá lớn, khóe mắt sẽ xuất hiện nếp nhăn, nhưng một khi nụ cười biến mất, những dấu vết đó sẽ hoàn toàn biến mất chẳng chút tăm hơi.

Không biết có phải chú ý đến ánh mắt của Điền Chính Quốc hay không, Viên Thiển cầm ly rượu trong tay, bất ngờ quay đầu lại nhìn cậu, màu sắc trong mắt lưu chuyển, cô giơ ly rượu lên nói: "Tôi mời cậu một ly nhé."

Điền Chính Quốc vội vã bưng ly lên: "Phải là em mời chị mới đúng."

Uống xong ly rượu đó, Viên Thiển lại lắng nghe Bao Khải ghé sát bên tai cô nói chuyện.

Điền Chính Quốc bỏ ly rượu xuống, bèn nhìn thấy Hoàng Kế Tân xáp qua, giọng rất nhẹ nói một câu: "Thật ra tính tình của Viên Thiển có nhiều chỗ rất giống cậu."

Nghe thấy lời này Điền Chính Quốc sửng sốt, trong lòng cậu bỗng chốc cảm thấy không thoải mái.

Hoàng Kế Tân lại nói tiếp: "Cậu cũng đừng nghĩ nhiều, anh nói tính cách có nhiều chỗ, còn cả người mà nói, hai người vẫn hoàn toàn khác nhau."

"Phí lời," Điền Chính Quốc đè nén sự khó chịu, thấp giọng nói: "Chị ấy là phụ nữ, em là đàn ông."

Hoàng Kế Tân vỗ vỗ vai cậu.

Điền Chính Quốc nhìn chằm chằm thức ăn ở trên bàn rất lâu, cậu bỗng nhiên sinh ra sự kích động rất mãnh liệt, rất muốn hỏi vì sao Viên Thiển lại phải ly hôn với Kim Thái Hanh.

Câu hỏi này từ đó đến nay cứ luôn quanh quẩn trong lòng cậu, cho dù thỉnh thoảng trở nên không bức thiết, lại chưa bao giờ biến mất. Nhưng cậu phải mở lời như thế nào đây? Viên Thiển không biết quan hệ của cậu và Kim Thái Hanh vậy thì cậu hoàn toàn không có lập trường để mở lời.

Tâm trạng Điền Chính Quốc hơi nôn nóng, cậu đứng dậy đi tới nhà vệ sinh.

Phòng vệ sinh ở trong phòng riêng, phía trước có một cái hành lang rất nhỏ, ở đó có bồn rửa tay và một cái gương.

Lúc Điền Chính Quốc đi ra từ phòng vệ sinh, Viên Thiển đang đứng rửa tay trước bồn rửa tay, cậu đành phải đứng ở phía sau đợi cô.

Chỉ nhìn thấy Viên Thiển ung dung rửa sạch tay, kéo một tờ khăn giấy vừa lau tay vừa ngẩng đầu nhìn Điền Chính Quốc ở trong gương, sau đó nói: "Có phải cậu và Kim Thái Hanh hẹn hò không?"

Điền Chính Quốc từ trong gương nhìn thấy rõ vẻ mặt của mình trở nên vừa ngạc nhiên vừa đề phòng.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro