Chương 03-04

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

CHƯƠNG 03: NGUYÊN SOÁI KHÔNG ĂN CẬU

Mười ngày sau, Thủ Đô tinh.

Một chiếc phi thuyền màu bạc neo trên không trung Thủ Đô tinh, đang chầm chậm đáp xuống, một nhân viên duy trì trật tự đang công tác xa xa nhìn đến, lập tức cả người đứng thẳng chào một cái quân lễ.

"Phi thuyền của nhà ai vậy?" Có người nhìn thấy xung quanh ai nấy đều trở nên túc mục, khó hiểu hỏi thăm.

"Là phi thuyền của Dịch gia." Người bên cạnh thấp giọng nói.

"Dịch gia Dịch Nguyên soái?" Người nọ ngạc nhiên hỏi lại.

"Ngoài trừ Dịch gia đó ra còn Dịch gia nào khác sao?" Có người đáp, sau đó dùng ánh mắt sùng kính nhìn chiếc phi thuyền đang đáp xuống kia.

Video Nguyên soái đại nhân chiến đấu với nữ vương trùng tộc hiện đang là video có số lượt xem cao nhất trên internet, hình ảnh Nguyên soái đại nhân tự điều khiển chiến hạm mino xông vào miệng nữ vương trùng tộc tiến hành công kích theo kiểu gần như là tự sát, mỗi lần xem đều khiến ai nấy nhịn không được đỏ hốc mặt.

Toàn bộ trạm hàng không đều dần trở nên yên tĩnh, mọi người im lặng nhìn một chiếc phi hành khí từ phi thuyền bay ra ngoài, mới thu hồi tầm mắt, tiếp tục công tác của mình.

***

Trong phi hành khí, Vương Nguyên bám vào cửa sổ, một đôi mắt to chớp liên hồi nhìn thế giới bên ngoài, vẻ mặt đầy ngạc nhiên.

Mấy ngày hôm nay, mọi thứ cậu nhìn thấy đến đều phi thường thần kỳ.

Nơi này căn bản là không có linh khí, người ở đây cũng người trong thân thể có được năng lượng, nhưng chỉ chiếm thiểu số, hơn nữa năng lượng trong thân thể họ lại hoàn toàn khác so với tu chân giả.

Cho nên nói, cậu thật sự không phải bị bắt giam mà là ngược lại, những người này đã cứu cậu, còn đối với cậu rất tốt!

Sư phụ từng bảo khe thời không là một thứ không ổn định, những người dám nhảy vào đó mười có chín là sẽ chết không còn thi cốt, một vạn người may mắn lắm mới có một hai cái cực may mắn có thể đi đến các thế giới khác nhau, tình trạng bây giờ của mình hẳn chính là nằm trong số ít kia đi?

Chỉ là, nơi này không có linh lực, vết thương không biết khi nào mới có thể khỏi hẳn nữa... Nói đi cũng phải nói lại, may mà cậu không phải tu chân giả, không có linh lực quả thực rất phiền toái, nhưng chỉ cần có mặt trời cùng thổ địa, qua vài vạn năm cậu vẫn có thể khôi phục hoàn toàn như ban đầu, chính là... muốn lớn lên sợ là không dễ dàng cho lắm.

Tốn gần mười vạn năm mới phát triển thành vóc dáng như một thanh niên, vừa mới bị thương, chiều cao liền co rụt lại... Mắt nhìn tay ngắn chân ngủn của mình, Vương Nguyên thở dài —hiện tại chiều cao của mình không tới nổi ngực của người bên kia nữa!

Daino vẫn luôn quan sác cử động của Vương Nguyên, cũng thở dài.

Đứa bé này mỗi bữa đều ăn nhiều như vậy, tại sao không lớn lên được chút nào hết? Thêm nữa cái tướng ăn uống... Mấy hôm trước người của Dịch gia đến tiếp ứng bọn họ nhìn thấy, thiếu chút nữa đã hoài nghi người trên phi thuyền ngược đãi cậu ta!

Còn đầu óc nữa, ai cũng bảo người Kayi chỉ số thông minh không cao, hiện tại ra vẻ như thật là như vậy, người này trắng ra mà nói là cái gì cũng không hiểu, không biết hội trưởng kia giáo dục cậu ta kiểu gì nữa.

Bất quá, đứa bé này tuy rằng ăn rất nhiều, đầu óc lại có vẻ hơi ngốc, nhưng ấn tượng của Daino đối với cậu ta lại vô duyên vô cớ tăng lên ——nói gì thì nói, một người lớn đâu thể nào đi khi dễ một đứa nhỏ thôi...

Dù cho ngốc chút khờ một chút, nhưng đứa bé nhu thuận đáng yêu như vậy ai mà không thích.

Thấy Vương Nguyên thông qua cửa kính nhìn những tòa cao ốc chọc trời cùng phi hành khí bay tới lui liền không nhịn được kinh thán, Daino bỏ qua một bên suy nghĩ của mình, bắt đầu giảng giải cho Vương Nguyên, nói tới lui cuối cùng không tránh được nhắc tới Nguyên soái đại nhân "Đợi về sau cậu gả cho Nguyên soái đại nhân là có thể ở lại Thủ Đô tinh, tới lúc đó cậu có thể đi tới mấy nơi này chơi cũng được."

"Ùa." Vương Nguyên gật đầu, giọng nói của Daino pha lẫn khẩu âm dày đặc, trước giờ ngoại trừ sư phụ ra cậu rất ít cùng người khác trao đổi, mà sư phụ phi thăng cũng hơn mười vạn năm rồi, cho nên rất nhiều rất nhiều lời nói cậu nghe không hiểu. Nhưng mà ai ai cũng bảo sẽ dẫn cậu đi gặp Nguyên soái, Daino còn nói tất cả mấy thứ cậu ăn cậu uống đều là do Nguyên soái cho...

Nguyên soái kia là một người tốt, mình đúng là nên đi nói một tiếng cảm ơn, còn về báo đáp ân tình... Vương Nguyên không nỡ cho người khác máu của mình, hay là giúp đỡ làm gì đó đi, mình biết làm gì đó cũng không ít đâu...

"Vương Nguyên, sau này cậu có thể ở với Nguyên soái, tôi thực hâm mộ a." Daino lại nói, cái tên Vương Nguyên có điểm là lạ, nhưng là đứa bé này bảo bọn họ gọi nó như vậy, bọn họ đành phải kêu, nếu như không đoán sai thì tên này có lẽ do vị mẫu thân người Kayi kia đặt cho cậu ta đi.

"Về sau tui nhất định phải ở với Nguyên soái kia sao?" Vương Nguyên rối rắm nhìn Daino, lúc nãy cậu có quan sát, nơi này có rất nhiều hoa lá cỏ, mặt trời cũng rất đủ, cậu thực sự thực sự rất muốn lặng lẽ đem căn tu chui vào bùn đất, phơi phơi nắng tắm tắm mưa, nếu ở chung bị Nguyên soái kia phát hiện bất thường thì làm sao đây?

Lúc trước hiếm hoi lắm sư phụ mới dẫn mình ra ngoài đi dạo một lần, cũng bởi vì lúc ăn tào phớ nhịn không được đem tay vói vào thùng tào phớ, lại hút sạch tào phớ bên trong, làm sư phụ về sau không bao giờ dẫn theo mình ra ngoài nữa, còn buộc mình ngay cả lúc chôn người trong đất cũng phải bảo trì hình người...

"Tất nhiên!" Daino không hề do dự nói, một cái người Kayi ngay cả liên lạc khí đều không biết dùng, không ở cùng Nguyên soái, nếu bất cẩn bị tên biến thái nào đó tóm được thì làm sao bây giờ?

"Vậy... Nguyên soái sẽ không ăn tui đúng không?" Vương Nguyên lại rối rắm hỏi, nếu nhất định phải ở cùng nhau vậy... về sau liền cẩn thận một chút đi, tất nhiên phải làm rõ chuyện này trước đã.

Ăn? Là nghĩa bóng sao? Daino trong lòng cũng rối rắm một trận. Mấy ngày nay tuy là mình không ít lần ở trước mặt Vương Nguyên nói Nguyên soái có cỡ nào tốt, nhưng bởi vì không muốn Vương Nguyên thương tâm mà hoàn toàn không nhắc đến hiện trạng lúc này của Nguyên soái đại nhân, bây giờ xem ra, thiếu niên Kayi này giống như là không rõ ràng mọi chuyện lắm?

Cũng đúng, có lẽ cậu ta cái gì cũng không hiểu, sau đó bị phụ thân lừa gạt, ép buộc đưa tới đây...

"Yên tâm, Nguyên soái sẽ không ăn cậu." Daino nói, Nguyên soái bản thân đang trọng thương, có muốn "ăn" cũng không được.

"Vậy là tốt rồi!" Vương Nguyên nghe vậy liền vui mừng.

"Cậu bây giờ ở bên ngoài là rất nguy hiểm, chỉ cần gả cho Nguyên soái là có thể ở lại Dịch gia, đối với cậu như vậy là có lợi nhất!" Daino lại nói.

Vương Nguyên có điểm mờ mịt gật đầu, người này vẫn luôn nhắc tới mình gả cho thế này không gả thế kia, rốt cuộc là có ý gì vậy? Gả cho Nguyên soái có thể ở lại Dịch gia, nếu không gả tức là phải rời khỏi Dịch gia đúng không?

Ý niệm này thoáng hiện lên trong đầu Vương Nguyên, ngay sau đó cậu bị một căn phòng trôi nổi giữa không trung thu hút sự chú ý, vẻ mặt đầy hâm mộ.

***

Thẩm Thu Thạch nhận được tin phi thuyền đã tới nơi, liền thay đổi quần áo ngoài, dọn xong tâm tình rồi ra ngoài cửa đứng chờ, bà cũng không cho Dịch Bằng đi ra cùng mình. Thân thể của Dịch Bằng dạo gần đây càng lúc càng tệ, nếu như có gì đó ngoài ý muốn phát sinh, Dịch gia thật sự là xong rồi.

Tất nhiên, tình trạng hiện tại của Dịch gia cũng không khá chút nào.

Phi hành khí chậm rãi đáp xuống trước cổng Dịch gia, Thẩm Thu Thạch tinh mắt lập tức thấy được gương mặt nhỏ xinh đang dán cửa sổ nhìn ra ngoài trên phi hành khí.

Hội trưởng Thương hội Kinh Cức từng bảo đứa bé kia dáng người có hơi nhỏ gầy, nhưng nhìn gương mặt này, hình như là rất nhỏ? Thẩm Thu Thạch đang kinh ngạc nghĩ, cửa phi hành khí liền mở ra, thân tín bà phái đi rước người trước hết bước ra, ngay sau đó là thiếu niên kia.

Trong số các dị năng giả, thân hình của Thẩm Thu Thạch cũng có thể xem như nhỏ xinh, chiều cao cũng chỉ tầm một mét bảy, thế mà thiếu niên kia lại thấp hơn bà hẳn một cái đầu, chỉ đứng tới ngực của bà!

Chiều cao cũng thôi đi, cả gương mặt lẫn tay chân đều nho nhỏ, thoạt nhìn vẻ bề ngoài, ai cũng nghĩ đây là một cái nam hài mười hai mười ba mà thôi.

Có điều, tuy là cái gì cũng nho nhỏ, nhưng bộ dáng lại rất tinh xảo, làn da trắng như tuyết lại nõn nà, tựa như có thể véo ra nước vậy, hai mắt to chớp chớp sáng ngời tràn đầy ngây thơ hồn nhiên, khiến cho người khác vừa nhìn vào liền tâm sinh hảo cảm.

Nhưng... vốn là cưới về chăm sóc con mình, bây giờ nhìn bộ dáng nhỏ như vậy, có thể chăm sóc Thiên Tỉ được sao?

Trong lúc Thẩm Thu Thạch đánh giá Vương Nguyên thì, Vương Nguyên cảm thấy mỗi một cái căn tu của mình tựa như muốn nổ tung.

Cậu cư nhiên cảm nhận được hơi thở của tức nhưỡng!

Hết thảy các yêu tinh thực vật đều mơ ước có một khối thổ địa tốt, mà trên thế giới này, thổ địa tốt nhất, chính là tức nhưỡng.

Nơi Vương Nguyên rinh ra cùng lớn lên tuy là linh khí vô cùng dày, mà động phủ của sư phụ về sau lại càng không thua kém, nhưng so với tức nhưỡng, hoàn toàn là không có cách nào so!

Cậu cũng từng có được tức nhưỡng, lúc trước cũng chính vì sư phụ cho cậu một khỏa như hạt gạo tức nhưỡng, cậu mới có thể đi theo sư phụ, sau cậu muốn xin thêm một ít nữa, lại bị sư phụ bảo một khỏa tức nhưỡng bé như hạt gạo kia, cần tới mấy trăm vạn mẫu đất phì nhiêu mới có thể luyện thành, mà nếu có ai đó dám đi lấy đất phì nhiêu đi luyện tức nhưỡng, chắc chắn sẽ bị sét đánh (vì phí phạm).

Sư phụ mình lợi hại như vậy, còn sống mấy vạn năm, bởi vì một lần vô tình mới thu thập được một khỏa tức nhưỡng bé xíu như vậy, nếu không phải vì cho mình, khỏa tức nhưỡng kia có thể giúp sư phụ đào tạo ra vô số linh dược.

Nhưng là, tức nhưỡng vô cùng trân quý ấy, Vương Nguyên lại ở một nơi không có chút linh lực nào cảm giác được, hơn nữa giống như so với khỏa hạt gạo lúc trước bự hơn bự hơn rất nhiều rất nhiều rất nhiều!

Dù cho tức nhưỡng cùng với linh lực hoàn toàn không can hệ gì với nhau nhưng... cũng quá kinh người đi!

Vương Nguyên vẻ mặt ngơ ngác nhìn tòa nhà độc lập cách đó không xa, chỉ hận không thể lập tức bổ nhào tới thôi...

CHƯƠNG 04: NGUYÊN SOÁI BỊ SÀM SỠ

Thẩm Thu Thạch nhìn đứa bé kia hai mắt tỏa sáng đăm đăm nhìn chỗ con trai mình đang ở, trong lòng cảm thấy có gì đó là lạ...

Biểu tình khát vọng này là làm sao vậy? Lúc trước quả thật từng có không ít nữ nhân nhìn Lăng Vũ bằng vẻ mặt này, nhưng hiện tại đám người kia kia biết tình huống của con trai mình, thậm chí biết được con trai mình tùy lúc đều có khả năng bị bạo liệt thì, có ai dám tới cửa nữa đâu?

"Cậu chính là La Y?" Thở dài một hơi, Thẩm Thu Thạch cố gắng đè nhẹ giọng hỏi.

"Tui không phải tên La Y, tui gọi là Vương Nguyên." Vương Nguyên có chút vất vả dời đi tầm mắt của mình.

Nơi này tuy là không có người nào tu chân, nhưng mà người đứng trước mặt mình trong cơ thể năng lượng rất là mạnh mẽ, tương đương với Kim Đan kỳ, lúc trước mình có thể chạy thoát, nhưng mà hiện tại chắc là chạy không nổi.

Về phần đánh nhau... Sư phụ chưa kịp dạy môn này đã phi thăng mất tiêu...

Người này mạnh như vậy, mình làm sao nhào tới được chỗ của tức nhưỡng đây... Nếu mình xin làm đồ đệ của người này, bà ấy có thể cho mình một chút tức nhưỡng hay không ta, chỉ cần một chút xíu là đủ rồi.

Thẩm Thu Thạch nghe vậy hơi nhíu mày, vị hội trưởng kia đông một câu La Y tây một câu La Y, tại sao đứa bé này lại bảo mình không phải La Y? Chẳng lẽ bên trong xảy ra vấn đề gì? Nhưng nếu có vấn đề, người này tại sao lại thành thật nói ra như vậy? "Tại sao lại đổi tên là Vương Nguyên?"

"Trước giờ tui vẫn tên Vương Nguyên mà, tui là..." Vương Nguyên rất muốn nói mình là một củ nhân sâm, lại kịp thời ngăn miệng mình lại, sư phụ nói không được cho người khác biết mình là yêu tinh.

Thẩm Thu Thạch nhìn Vương Nguyên vẻ mặt đầy chột dạ, cảm thấy rất không bình thường. Tuy nói bởi vì cách Liên minh tự do quá xa, trạm tín hiệu của bên kia lại bị nữ vương trùng tộc phá hủy hư hỏng không nhẹ, cho nên giữa mình cùng hội trưởng liên hệ không quá chặt chữ, nhưng là dù vậy vị hội trưởng kia cũng từng nói, đứa con La Y này của mình mặc dù có huyết thống của người Kayi, nhưng chỉ số thông minh lại cao vô cùng, cao hơn cả một số nhân loại nữa là... Mà đứa bé trước mắt... chỉ số thông minh cao sao?

Thẩm Thu Thạch nghi hoặc nhìn vị thân binh mà mình phái đi rước Vương Nguyên.

"Phu nhân, gần hiện trường nổ phi thuyền chỉ có mỗi mình Vương Nguyên, cậu ta vẫn là dị năng giả thực vật hệ, thân phận có lẽ là không thành vấn đề, điểm này Daino có thể chứng minh, Daino từng là thuộc hạ dưới trướng Nguyên soái, sau khi xuất ngũ ở lại Hạnh Phúc tinh công tác." Vị thân binh nọ lập tức nói, lúc trước anh và Daino là chiến hữu cũ, cho nên cũng có ý tiến cử, còn về Vương Nguyên... một người Kayi ngay cả nói cũng nghe không hiểu mấy, làm sao có thể là nội ứng...

Người này tám chín phần mười là bị vụ nổ phi thuyền lúc đó làm cho sợ hãi đến đầu óc thác loạn, mới ngẫu nhiên nói bậy nói bạ như vậy.

Thân phận không thành vấn đề, vậy là hội trưởng Thương hội Kinh Cức lừa chính mình? Thẩm Thu Thạch biết vị thân binh của con trai mình từng làm công tác tình báo, cho nên nhìn người rất chuẩn, bởi vậy trong lòng hoài nghi đối với Vương Nguyên cũng phai nhạt một chút.

"Vương Nguyên đúng không? Ta mang cậu đi gặp con của ta trước, rồi chúng ta tán gẫu sau." Đến lúc gặp Thiên Tỉ xem thử phản ứng của cậu ta, cũng có thể đoán ra người này có ác ý hay không.

Vương Nguyên tay bị nắm lấy, cặp mắt giống như dính chặt vào tòa phòng ở bên kia, chợt phát hiện người này là đang mang mình đi đến phía tòa phòng ở kia, trong lòng quả thực hận không thể vung vẩy mấy cái lá dùng tốc độ nhanh nhất chạy vội qua!

Nhưng mà, người này mạnh quá... Vương Nguyên hai mắt chăm chú nhìn tòa nhà cách mình càng lúc càng gần, nuốt nuốt nước miếng.

Tòa phòng này được xây dựng cách đại trạch Dịch gia không xa, là dùng hợp kim đúc lại mà thành, loại hợp kim bình thường chỉ dùng để tạo phi thuyền không những rắn chắn lại bền vô cùng. Dù là vậy, nhưng trước mắt tòa phòng đã muốn khắp nơi đều là vết xước cùng nứt rạn, thoạt nhìn tựa như sắp sụp đổ.

Thậm chí tòa phòng này còn không có một cái cửa, hay nói đúng hơn vốn dĩ nó cũng có cửa, nhưng bây giờ đã không còn nữa, xuyên qua vị trí đặt cửa lúc trước, hiện tại thực rộng mở, có thể nhìn đến bên trong có một chiếc giường kim chúc cực đại đặt ở giữa, trên giường nằm một nam tử, bên hông chỉ vắt vẻo một khối vải tung tóe.

Nam tử kia vẫn tỉnh, có lẽ cảm giác được bên ngoài có người, liền hơi hơi nghiêng đầu, cũng bởi vậy mà Vương Nguyên rốt cuộc thấy rõ bộ dạng của y.

Vẻ ngoài nhìn có chút khủng bố, bởi vì toàn thân y không có chút da thịt nào lành lặn.

Bất kể là trên mặt hay trên thân thể, đều có rất nhiều miệng vết thương nứt toạc, một ít năng lượng cực kỳ mạnh chính là từ những vết thương nứt này tràn ra ngoài. Thật ra thì những vết thương này khép lại rất nhanh, nhưng vừa khép lại bên này, bên kia sẽ lập tức có một vết thương mới xuất hiện, cho nên người này bộ dáng giống như là toàn thân đều bị nứt ra vô số lỗ hổng vậy, thậm chí còn có thể thấy rõ huyết nhục bên trong.

"Nguyên soái..." Daino cùng những người khác vừa thấy người bên trong, lập tức vì thống khổ mà che lại hai mắt, Vương Nguyên nhìn cũng bất giác cảm thấy trên người mình có điểm đau...

Trong cơ thể tràn ngập năng lượng, mà năng lượng lại là vô cùng cường đại, cường đại đến mức nó khiến mỗi một tấc da thịt bị xé nát ra, lại từng tấc từng tấc khép kín hoàn hảo, sau đó lại từng tấc xé nát... cái loại thống khổ này chỉ ngẫm thôi đã cảm thấy khó chịu, nếu như thật sự đặt mình vào hoàn cảnh kia, cỡ nào thống khổ...

Nhưng mà, người này tại sao lại nhét vào cơ thể của mình một đống lung tung đủ các loại năng lượng như vậy, cả tức nhưỡng nữa? Cái loại song song phá hủy cùng tái sinh này, nếu trong thời gian ngắn được chữa trị tốt, đối với thân thể quả thực lợi vô cùng, nhưng mà thời gian dài sẽ trở thành bùa đòi mạng.

Vương Nguyên vẻ mặt đầy nghi hoặc mà nhìn nam nhân trong phòng, cố gắng hết sức khắc chế bản thân, mới có thể không giống như lần đầu gặp sư phụ mang theo tức nhưỡng, đem tất cả căn tu của mình đều bò lên.

Từng trận từng trận áp lực từ trên người con trai mình phóng ra, cái loại năng lượng cuồng bạo này... dù là có được dị năng cực mạnh như Thẩm Thu Thạch cũng nhịn không được sợ hãi phát run, bà cho là sẽ nhìn thấy Vương Nguyên vì bộ dạng của con mà sợ hãi, kết quả lại... vì cái gì trên mặt đứa bé này xen lẫn nhiều cảm xúc như vậy, đồng tình, khát vọng, lại tò mò... lại không hề có chút sợ hãi?

"Vương Nguyên, cậu cũng thấy rồi đấy, hiện tại thiên Tỉ biến thành như vậy, tiếp qua một thời gian Lăng Vũ có thể mất đi khống chế hoàn toàn.... Nếu như cậu không muốn ở lại, tôi có thể cho người đưa cậu rời đi. Cậu yên tâm, số vật tư kia tôi sẽ không thu hồi lại." Hít một hơi, Thẩm Thu Thạch gian nan nói, Dịch gia nhân đã sớm đi vào con đường tuyệt tử, chút ít vật tư kia, căn bản có hay không cũng không còn quan trọng.

"Tui không đi đâu!" Vương Nguyên lập tức nói, ở chỗ khác, cậu muốn lớn lên lại như cũ chỉ sợ phải phí vài vạn năm, nhưng có tức nhưỡng liền khác! Tuy là mấy loại năng lượng bạo động khác trên thân thể người nọ có thể sẽ khiến cậu bị thương, nhưng chỉ cần có tức nhưỡng, mấy cái khác không sao cả!!

Huống hồ, năng lượng kia tuy loạn chút nhưng cậu vẫn có thể giúp đỡ sắp xếp lại, coi như là báo ân cứu vị Nguyên soái đại nhân này đi? Vương Nguyên lén lút vươn tay, cố gắng tránh mấy luồng năng lượng loạn lung tung kia, trộm hấp thu năng lượng đồng nguyên từ tức nhưỡng, nháy mắt liền cảm thấy cả người thư sướng.

"Cậu không đi? Thiên Tỉ tùy thời đều có thể xảy ra chuyện..." Thẩm Thu Thạch một lần nữa bắt đầu hoài nghi, Vương Nguyên này biểu hiện rất kỳ quái.

"Tui muốn ở lại chỗ này." Vương Nguyên chớp chớp mắt nhìn người trong phòng, đúng lúc va vào đôi mắt màu đen của người nọ.

Cặp mắt kia tràn đầy kiên nghị cùng tự khắc chế, nếu như đổi vị trí lại với bất cứ ai bên ngoài, dưới cái dạng thống khổ này chỉ sợ đã sớm thần trí thác loạn mà bắn năng lượng ra bốn phía, người này lại có thể tự khống chế chính mình, còn tận lực khống chế năng lượng trong cơ thể mình.

"Đưa cậu ta đi đi!" Thanh âm khàn khàn đột nhiên vang lên, năng lượng tứ phía xao động một lúc, câu nói thứ hai lại vang lên "Đưa con rời nơi này!"

Người nói chuyện chính là Dịch Dương Thiên Tỉ đang nằm trên giường, hai câu vừa dứt, anh liền phun một ngụm máu ra ngoài.

Máu này pha lẫn năng lượng cường đại, thậm chí có cả hơi thở của tức nhưỡng! Sau nhiều lần bị phá hủy rồi trọng tổ như vậy, thân thể người này sợ là đã bị tức nhưỡng bắt đầu thẩm thấu.

Chính là người này, muốn đưa cậu rời đi!

Vương Nguyên nhìn vết máu, ánh mắt đỏ bừng, đột nhiên xông lên phía trước "Tui không đi, tui phải ở lại, tui phải gả cho Nguyên soái!" Daino bảo nếu gả cho Nguyên soái, mình liền có thể ở lại?

Thẩm Thu Thạch mang đám người đứng ở khu vực an toàn, cách bên trong rất xa, nhìn thấy động tác của Vương Nguyên, bà liền theo bản năng kéo người lại, nhưng Vương Nguyên lại linh hoạt tránh ra, Thẩm Thu Thạch bất đắc dĩ chỉ có thể đuổi theo, lại va vào năng lượng cuồng bạo của con mình.

Mấy ngày nay, năng lượng trên người Dịch Dương Thiên Tỉ càng lúc càng khó khống chế, dị năng giả chỉ cần đến gần, nó sẽ tự động công kích, chỉ có thực vật hệ dị năng giả mới đỡ hơn một chút. Thẩm Thu Thạch lúc này gặp phải chính là bị năng lượng tự động công kích, dị năng bản thân bà vô cùng cường đại, cũng là bị sóng xung kích đẩy bay ra ngoài.

Nguyên bản Thẩm Thu Thạch còn hoài nghi Vương Nguyên, nhưng lúc này hết thảy hoài nghi đều biến mất, đứa bé kia nếu thật sự có vấn đề, nó nên lấy lòng nàng chứ không phải chạy lại gần đứa con gần sắp chết của mình. Xem tình hình này, đứa bé kia rõ ràng là một đứa ngốc!

Dù cho dị năng giả thực vật hệ bị năng lượng bài xích nhẹ một chút, nhưng cũng cần mặc phòng hộ phục cẩn thận mới có thể đi vào, đứa bé kia cứ như vậy xông lên không phải muốn chết sao? Thẩm Thu Thạch vẫn luôn buộc chặc thần kinh lúc này ánh mắt đều đỏ, cơ hồ có thể đoán được hình ảnh thiếu niên bị năng lượng đánh bay ra ngoài.

Vương Nguyên lúc này bị xung kích tấn công quả thật không thiếu, tuy là mấy cái năng lượng kia cậu cũng có thể hấp thu, nhưng có chút năng lượng lại xé rách y phục lẫn làn da của cậu, máu cũng chảy ra.

Cả người đau vô cùng, động tác lại không hề dừng lại, Vương Nguyên chạy vào phòng liền nhào tới ôm chặt Dịch Dương Thiên Tỉ "Tui hông đi, tui muốn ở lại chỗ này!"

Dịch Dương Thiên Tỉ biết, bộ dáng hiện tại của mình cỡ nào khủng bố, biết rõ chính mình hiện tại cỡ nào nguy hiểm... Nhưng mà, ngay lúc ai nhìn thấy mình cũng đều vòng quanh mà đi, lại có một đứa bé dám ôm lấy mình! Trong nháy mắt đó, Dịch Dương Thiên Tỉ thậm chí có chút hoài nghi, mình đây là đang nằm mơ?

Vương Nguyên dùng căn... không, dùng tay chân quấn lấy Dịch Dương Thiên Tỉ, liền thút thít nức nở một tiếng, năng lượng kia rạch làn da của mình, rất đau rất đau... còn chảy ra rất nhiều máu...

Thôi bỏ đi, coi như là báo ân, coi như trả giá để đổi lấy tức nhưỡng cũng đúng! Lúc trước sư phụ cho mình tức nhưỡng, bắt mình chảy một đống máu, lại còn lấy hết nhân sâm tử của mình đó thôi... Vương Nguyên đau lòng dùng một chút linh lực vừa mới khôi phục gom máu trên người lại thành một cái huyết cầu, lại cảm thấy căn tu... à không, tay chân của mình khó lắm mới quấn lấy Dịch Dương Thiên Tỉ, không nỡ buông ra, liền dùng miệng ngậm huyết cậu uy cho Dịch Dương Thiên Tỉ.

Máu nhiều như vậy, phải tới mấy ngàn năm mới có thể tu luyện ra được, liền cứ như vậy mất đi... không biết có bị teo nhỏ lại không nữa... Vương Nguyên đau lòng muốn chết, tay chân cũng tùy theo mà quấn chặt hơn. Bên kia Thẩm Thu Thạch từ dưới đất đứng dậy nhìn thấy cảnh này, lại hoài nghi mình đang hoa mắt.

Con trai mình, là đang bị sàm sỡ...?


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro