Chương 7 : Cô đúng là diễn giỏi thật

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Bức tường vô vùng ẩm ướt . Hơi ấm ít ỏi đến đáng thương.

Áo sơ mi trên người hắn lại càng ướt. Cô bị kẹp giữa hắn và bức tường kia, hiên tại đang trong tình trạng tiến thoái lưỡng nan không thể thoát ra được.

"Không biết? Vậy thì tôi sẽ giúp cô biết ngay bây giờ!"

Cung Âu bá đạo nói, rồi liền cuối đầu mạnh mẽ hôn lên môi của cô, đem môi mỏng ấm nóng ẩm ướt ngang ngạnh tiến vào trong miệng cô, nhiệt độ bên trong lập tức vì sự tiếp xúc này mà nóng như lửa đốt, đến mức muốn đem cả người cô tan chảy. Một tay hắn ghì chặt vai cô, tay kia thì luồn vào bên trong y phục của cô, châm ngòi ngọn lửa sâu thẩm kia......

Như có một dòng điện chạy dọc cơ thể, khiến cho cả người cô tê dại, đôi chân nhắn nhụi của cô, không nhịn được mà co lại trên mặt đất.

Cô không thích cảm giác này, cực kì không thích.

Quá xấu hổ.

"Đừng... Buông..."

Thời Tiểu Niệm liều chết giãy dụa, thoát khỏi vòng tay của hắn.

"Xem kìa, phản kháng kịch liệt như vậy, cô thật đúng là biết diễn quá nhỉ, rất đáng khen ngợi đó!"

Cung Âu giễu cợt mà cười lạnh một tiếng.

Rõ ràng là một người phụ nữ phóng đãng, vậy mà trước mặt hắn còn giả vờ ra vẻ thanh thuần, trong sáng!

Trong đôi mắt của Cung Âu tích tụ một ngọn lửa nóng mãnh liệt, tiếp tục giở trò trên cơ thể cô, hoàn toàn không quan tâm đến sự phản kháng của cô, dễ dàng kìm hãm thân thể cô, lại tiếp tục tung hoành ngang ngược.

Phòng tắm rộng lớn truyền đến tiếng nước rất ti, thế nhưng lại không lấn át được hơi thở ngày càng nặng của Cung Âu.

Cô liểu mạng giãy dụa, nhưng là một trong một khắc hắn đột nhiên đâm vào bên trong cô. Tiểu Niệm đau đến mức không thể kêu thành tiếng, thân thể như bị hung hăng xé rách.

Lại một lần nữa.

Cô đau khổ phát hiện, lại một lần nữa cô bị hắn xâm phạm, hoàn toàn không thể tiếp tục lừa dối, bản thân chỉ là một giấc mơ.

Không biết đã qua bao lâu, tất cả đều yên lặng trở lại.

Tiểu Niệm toàn thân vô lực ngã ngồi xuống sàn nhà đầy nước, hai tay gắt gao ôm lấy cơ thể của mình, cắn chặt môi, khuất phục, phẫn nộ, khó chịu cùng vởiaats nhiều cảm xúc cứ dấy lên như muốn nhấn chìm cô xuống.

Cô không biết nên làm gì nữa, là kiện tên ác ma kia ra toà sao...

Kiện ra toà.

Hắn là Cung Âu, cô có thể thắng được hắn sao? Không cần suy nghĩ cô cúng biết, cơ hội thắng kiện là vô cùng nhỏ bé. Đã từ lâu trong xã hội này, quyền lực chính là chìa khoá của thắng lợi.

"Phịch."

Một chiếc áo khoác ẩm ướt bị Cung Âu ném như ném rác rơi trên người cô, đem cơ thể cô che lại.

Cả người Thời Tiểu Niệm không tự chủ được mà run lên một cái.

Áo khoác Cung Âu mang mùi hương của hắn, khiến cô hít thở không thông.

"Cung tiên sinh."

Hai tên vệ sĩ từ bên ngoài cúi đầu đi tới, hai tay bưng một bộ trang phục nam sạch sẽ, thoải mái đưa cho hắn.

Cung Âu tự mình lấy một chiếc áo sơ mi mặc vào, giơ tay nhấc chân đều là một bộ dạng ưu nhã tự lại, hoàn toàn không giống với người đàn ông vừa nãy cùng cô phát sinh quan hệ.

Hướng đến Thời Tiểu Niệm trong góc liếc mắt một cái, Cung Âu lạnh lùng ra lệnh:

"Đem cô gái này trói lại cho ta."

"Vâng. Cung tiên sinh" - Vệ sĩ lên tiếng trả lời.

Thời Tiểu Niệm đang ngồi trong góc, nghe vậy thân thể lại trở nên run rẩy, khó tin nhìn qua người đàn ông đang đứng giữa phòng tắm:

"Anh bây giờ còn muốn làm chuyện điện rồ gì nữa?"

Hắn còn không chịu buông tha cô?

Đến cùng là muốn làm gì?

"Còn muốn sao?"

Cung Âu ý vị sâu xa lặp lại chữ mấu chốt trong lời nói của cô, cố ý xuyên tạc:

"Thật ngại quá, tôi không muốn nhìn thấy mặt loại người cứ thích giả vờ thanh thuần như cô, thật dơ bẩn."

Thời Tiểu Niệm nói không nên lời, sắc mặc trở nên trắng bệch.

Người đàn ông này, chính là cố ý làm nhục cô đến chết mà.

Tại sao, cô lại gặp phải chuyện không thể tưởng tượng nổi thế này...

Cung Âu cài lại khuy tay áo, xoay người rời khỏi, đột nhiên lại dừng bước, lạnh lùng nhìn qua cô đang ngồi trong góc:

"Thời Tiểu Niệm, nếu không muốn tiếp tục chịu đau khổ thì hãy mau mau đem đứa nhỏ giao ra đây, nếu không vê sau cô sẽ sống không bằng chết."

Nói xong, Cung Âu lập tức rời đi, đầu cũng không nghoảnh lại lấy một lần, một chút cũng không lưu luyến.

Hắn rời đi nhưng cả người vẫn toả ra hàn khí, trong nháy mắtkhoong khí trở nên lạnh lẽo thấu xương, suýt nữa khiến cho hơi thở của Thời Tiểu Niệm sợ đến ngưng lại.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro