Chương 14: Lúm Đồng Xu

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Chuyện hồi sáng của Tống Á Hiên đã truyền khắp cả lớp, lúc thấy cậu bước vào, mọi người bất giác nhìn về phía cậu.

Trên bàn học của Tống Á Hiên đặt một túi đồ ăn vặt rất lớn, trên ghế treo áo khoác lúc sáng cậu cho Giang Kỳ Niệm mượn.

Biết Giang Kỳ Niệm đã tới, Tống Á Hiên cười cười, kéo ghế ra ngồi xuống.

Buổi chiều thi Toán.

Những chỗ quan trọng hôm trước Lưu Diệu Văn ghi ra thật sự rất hữu dụng, Tống Á Hiên cảm thấy có không ít câu cậu đã gặp qua, mặc dù phần lớn không biết giải làm sao, nhưng so với trước đây cậu lụi hết đề liền ngủ thì bây giờ thật sự tốt hơn rất nhiều.

Tống Á Hiên ăn được quả ngon quả ngọt, ngày mai lại thi Lý, buổi tối cậu còn định nhờ Lưu Diệu Văn giảng cho cậu mấy cái kiến thức trọng tâm, hắn đưa thẳng luôn cho cậu nguyên một xấp tài liệu.

“Cậu đọc đi, mấy chỗ đánh dấu thì đọc kĩ một chút.”

Tống Á Hiên cho rằng hắn cũng phải ôn bài, dù sao lý cậu thi cũng không tốt, không thể làm phiền người khác được.

Tống Á Hiên đọc hơn nửa tiết tự học, khái niệm cậu có thể hiểu bảy tám phần, nhưng mấy bài tập cậu không thể hiểu nổi, đau đầu sắp chết luôn.

Đợi tan học, cậu xoay đầu sang nhìn.

Lưu Diệu Văn đang chơi cờ tỷ phú trên điện thoại với Nghiêm Hạo Tường.

“Lớp trưởng.” Tống Á Hiên gọi hắn: “Cậu chơi xong, có thể dành chút thời gian cứu vớt người bạn đang trong giai đoạn dầu sôi lửa bỏng này không?”

Lưu Diệu Văn cũng không buồn ngẩng đầu lên: “Luôn dựa vào người khác giúp đỡ sẽ gây bất lợi cho quá trình trưởng thành của cậu.”

“…” Tống Á Hiên: “Hôm qua cậu không thế này.”“Cho nên từ hôm nay tôi sẽ thay đổi.”

“…” Tống Á Hiên thấy hắn còn chậm rãi tính nước cờ, xem ra thật sự không có ý định giúp đỡ mình, Tống Á Hiên nghiêng đầu nhìn Nghiêm Hạo Tường: “Hai người đang chơi với ai vậy? Trong lớp luôn hả?”

Nghiêm Hạo Tường: “Bọn tôi chơi ngẫu nhiên.”

Tống Á Hiên lấy điện thoại ra: “Thêm tôi nữa, tôi cũng muốn chơi.”

Chơi hết ván này, Nghiêm Hạo Tường thêm Tống Á Hiên vào.

Cờ tỉ phú trên điện thoại có một tính năng, người chơi có thể ném đồ vật vào người chơi khác. Tống Á Hiên vừa vào đã điên cuồng ném cà chua vào nhân vật của Lưu Diệu Văn, ném xong cà chua lại sang ném trứng gà, cuối cùng còn tưới thêm nước.

Từ đầu đến cuối, khuôn mặt nhân vật của Lưu Diệu Văn không hở ra được một chỗ nào.

Nghiêm Hạo Tường: “…”Dù cách cả màn hình Nghiêm Hạo Tường cũng có thể cảm nhận được oán niệm của Tống Á Hiên, chơi xong ván này, Tống Á Hiên từ dân làm công xuống thành công nhân nô ɭệ luôn rồi, còn Lưu Diệu Văn lắc mình trở thành địa chủ nhỏ.

Thấy Lưu Diệu Văn rời khỏi phòng chơi, Nghiêm Hạo Tường hỏi: “Cậu không chơi nữa à?”

“Chơi nữa sẽ bị cà chua đập chết.” Lưu Diệu Văn mặt không biểu tình nhìn về phía Tống Á Hiên: “Công nhân nô ɭệ, học bài.”

Tống Á Hiên thấy hắn mở sách ra, chuẩn bị một chọi một phụ đạo cho cậu.

“Chú ý từ ngữ.” Tống Á Hiên thấy cuối cùng hắn cũng đồng ý giúp, trong lòng vô cùng cao hứng: “Mặc dù tôi là công nhân nô ɭệ, nhưng giấy bán thân đâu có ở chỗ cậu, cho nên cậu không được gọi tôi là công nhân nô ɭệ.”

“Vậy tôi nên gọi cậu là gì?” Lưu Diệu Văn nhếch môi trêu chọc: “Đại gia cà chua?”

“…”

Có Lưu Diệu Văn giúp đỡ, Tống Á Hiên cảm thấy thu hoạch được vô số điều bổ ích, đối với kỳ thi lần này tràn đầy tự tin.

Ba ngày thi tháng kết thúc, học sinh phải di chuyển về chỗ ngồi ban đầu, Tống Á Hiên trở về ngồi cùng Hạ Tuấn Lâm.
Để ăn mừng kỳ thi tháng kết thúc, Hạ Tuấn Lâm trốn tiết tự học buổi tối đi chơi game cùng mấy nam sinh bên Ban 3, Tống Á Hiên cũng đi cùng.

Nhưng cậu để quên điện thoại ở phòng học, ăn xong cơm tối, Tống Á Hiên không thể không quay lại lấy.

Vì phải đi đường vòng, Tống Á Hiên đi dọc hành lang từ phòng Giáo dục Đạo Đức đến ban Mười, khi gần đến cửa lớp, cậu nhìn thấy có hai người đứng bên góc hành lang nói chuyện.

Nơi này khá vắng vẻ, ngày thường ngoại trừ nhân viên lau dọn, gần như không có ai đến đây, hiện tại những nhân viên đều đã tan làm, chỉ có đèn hành lang sáng, xung quanh hơi tối.

Thị lực Tống Á Hiên không tồi, rất nhanh cậu đã nhìn rõ hai người đó là ai.

Lưu Diệu Văn đưa lưng về phía cậu, bóng lưng nam sinh cao to kiên cường, thân hình rất cân xứng. Giang Kỳ Niệm bị hắn chắn hơn nửa người, nhưng mái tóc dài màu nâu nhạt rất dễ nhận ra.
Tống Á Hiên ngẩn người, vừa định vờ như không có chuyện gì xảy ra đi ngang qua, Giang Kỳ Niệm nói câu tiếp theo làm cậu bất giác dừng bước.

“Mình thích cậu bốn năm.” Lúc cô nói chuyện, giọng nói có chút thương cảm: “Từ cấp 2* đến lớp mười một, mình cũng không ngờ, bất tri bất giác đã lâu như vậy.”

(*Ở Trung Quốc lên lớp 7 mới vào cấp 2, lớp 6 vẫn còn là học sinh cấp 1.)

Cô và Lưu Diệu Văn đều học cùng một trường trung học cơ sở, hai người họ là bạn học cấp 2.

Khi học cấp 2, Lưu Diệu Văn là kiểu người rất thu hút. Lúc đó cô còn nhỏ tuổi, người theo đuổi lại nhiều, cô chỉ cho là Lưu Diệu Văn chói mắt hơn người khác một chút mà thôi.

Nếu đối xử tốt với cậu ấy một chút, cậu ấy cũng sẽ thích mình phải không?Hồi cấp 2, cậu từ chối mình một lần, khi đó mình hỏi cậu, cậu nói không biết bản thân thích người như thế nào. Bây giờ cậu vẫn chưa tìm được người kia… vậy có thể cho mình một cơ hội không?”
Ít khi nào trước mặt hắn cô nói nhiều như vậy.

Trước kia là không biết nói thế nào, sau lên cấp 3 lại không tìm được thời điểm thích hợp. Hơn nữa mấy ngày thi tháng này, Tống Á Hiên giúp cô, tin đồn giữa cô và Tống Á Hiên nhiều vô cùng.

Cô luôn cảm thấy, khoảng cách giữa mình và Lưu Diệu Văn ngày càng xa, nếu không tỏ rõ tâm ý với hắn, chỉ sợ thật sự không còn cơ hội nữa.

Lưu Diệu Văn nghe cô nói xong, mí mắt rũ xuống, tránh ánh mắt tràn ngập mong đợi của Giang Kỳ Niệm.

Hắn thấp giọng nói câu xin lỗi.

Đáy mắt Giang Kỳ Niệm dần trở nên ảm đạm, Tống Á Hiên nhìn thấy cô miễn cưỡng nở nụ cười, hạ thấp giọng nói gì đó. Sau đó trực tiếp đi xuống lầu.

Gót giày nữ sinh vang lên giữa không gian yên tĩnh. Chờ cô đi xa, Lưu Diệu Văn đột nhiên quay đầu lại.

Tống Á Hiên không kịp chuẩn bị, cùng hắn bốn mắt nhìn nhau.
Cứ như vậy bị tóm được, Tống Á Hiên hơi lúng túng, nhưng nghĩ đến việc trên người cậu có ký hiệu của Lưu Diệu Văn, Tống Á Hiên cảm thấy có lẽ từ ban đầu Lưu Diệu Văn đã biết cậu nghe trộm.

“Cậu từ chối cô ấy hai lần.” Tống Á Hiên thần sắc cậu phức tạp nhìn Lưu Diệu Văn, nhất thời không biết nên ghen tỵ hay bội phục hắn: “Cậu thế mà từ chối cô ấy tới hai lần.”

Lưu Diệu Văn nhàn nhạt nói: “Bởi vì không thích.”

Nếu là trước đây, Tống Á Hiên nghe hắn nói thế sẽ cảm thấy người này sao có thể kiêu căng, thiếu đánh như vậy.

Nhưng bây giờ vừa chứng kiến hắn từ chối Giang Kỳ Niệm, thật gọn gàng nhanh chóng, đủ tuyệt tình, không chừa cho người ta chút hi vọng cuối cùng nào.

Rõ ràng rành mạch, Tống Á Hiên vô cùng thưởng thức.

“Cậu thích kiểu người nào?” Tống Á Hiên nói: “Tôi chú ý giúp cậu.”
Lưu Diệu Văn lặp lại một lần: “Cậu chú ý giúp tôi?”

“Tôi quen biết rất nhiều người, cậu thích Omega hay Beta? Nam nữ có yêu cầu gì không?” Tống Á Hiên thấy mình nói đến điều kiện nào hắn cũng không lay động, đầu óc đột nhiên thông suốt: “Chẳng lẽ cậu thích A—–.”

AA luyến???

Nói không chừng Lưu Diệu Văn thích kích thích, bỏ sức làm Alpha.

Tống Á Hiên càng nghĩ càng thấy có khả năng, tự nói thầm: “Tôi sẽ đi tìm hiểu, có Alpha nào có khuynh hướng này không.”

Lưu Diệu Văn không tỏ rõ ý kiến nhìn cậu, Tống Á Hiên cho rằng tâm lý hắn không chắc chắn lắm, hiếm thấy thật lòng an ủi: “Tuy xu hướng tình dục của cậu tương đối đặc thù, nhưng với điều kiện này của cậu, muốn tìm người thích….” Hẳn là cũng không khó.Nửa câu sau còn chưa nói ra, Lưu Diệu Văn đã đánh gãy lời cậu: “Không cần, tôi thích học hơn.”
“…”

Xu hướng tình dục này của cậu… cũng thật đặc thù.

Tới gần lớp, Tống Á Hiên đứng bên cửa sổ liếc nhìn vào trong, bất ngờ thấy Triệu Mẫn Quân đứng trên bục giảng coi tiết tự học buổi tối.

Thông thường sau kỳ thi tháng, các thầy cô đều ở văn phòng suốt đêm chấm bài. Tống Á Hiên nhìn thêm một chút, phát hiện mấy bàn cuối lớp cũng trống đi vài chỗ.

Tống Á Hiên hơi do dự.

Vốn dĩ đã trốn khoảng mười người, nếu Triệu Mẫn Quân biết cậu trốn học,  cô giận lên gọi cho mẹ cậu là tiêu đời.

Thành tích còn chưa có, vạn nhất điểm thi kém….

Tống Á Hiên suy nghĩ một chút, quyết định không nên mạo hiểm, cậu gọi Lưu Diệu Văn đang đi phía trước lại, đè thấp thanh âm nhỏ giọng nói: “Lớp trưởng, mau giúp đỡ.”

Lưu Diệu Văn quay đầu nhìn cậu.

“Cậu về lớp, sau đó giả vờ đi vệ sinh, đem điện thoại ra cho tôi được không?”
“Cậu lại muốn trốn tiết?”

“Đây là một cách thư giãn sau kỳ thi, mục đích để ngày mai mang theo trạng thái tốt nhất đối mặt với học tập.” Tống Á Hiên dùng mắt chỉ Triệu Mẫn Quân trên bục giảng: “Cô Triệu ở đó, tôi không tiện đi vào.”

“Cậu vào lớp nói cho cô biết, đây là một cách thư giãn sau kỳ thi.” Lưu Diệu Văn nói: “Cô nhất định sẽ hiểu cậu vì việc học mà hao tâm trí lực thế nào.”

Tống Á Hiên gọn gàng dứt khoát: “Cậu có giúp hay không?”

Lưu Diệu Văn còn tuyệt tình hơn: “Tự mình đi.”

Tống Á Hiên hé mắt, con ngươi màu hổ phách không rõ tâm tình. Trong tình cảnh động vào là nổ thế này, cậu mặt không đổi sắc đối mắt với Lưu Diệu Văn hơn 10 giây.

Bầu không khí căng thẳng.

Tống Á Hiên bỗng nhiên tiến lên một bước.

Lưu Diệu Văn nhướng mày.
Tống Á Hiên túm góc áo đồng phục của Lưu Diệu Văn, quơ quơ."Lấy điện thoại cho tôi đi mà.”

“…”

Cậu nói: “Xin cậu đó.”

“…”

Nhất thời, tư duy Lưu Diệu Văn trì đốn vài giây.

Đầu lưỡi hắn bất giác liếm liếm răng nanh, ánh mắt cũng tối lại. Hắn không nghĩ tới Tống Á Hiên sẽ thế này. Lúc thường hung hãn đến vậy, hiếm khi tỏ ra yếu thế, cư nhiên còn có lúc như vậy ….

Như thế này…

Có hơi kích thích.

Cảm xúc của Alpha giống như châm cứu, tràn ngập mùi nguy hiểm. Tống Á Hiên cảm nhận được du͙ƈ vọиɠ xâm lược từ người hắn, bị loại ánh mắt xem như tùy ý kia nhìn chằm chằm, Tống Á Hiên hơi sợ hãi.

Cho là hắn không muốn giúp, Tống Á Hiên không nhịn được nữa. Lời hay cũng nói cả đến đây rồi.

“Không giúp thì thôi vậy.” Tống Á Hiên buông tay, lướt qua Lưu Diệu Văn đang muốn đi vào lớp.Lưu Diệu Văn đè lại vai cậu.
Không biết vì sao, giọng hắn hơi khàn

“Chờ.”

Tống Á Hiên có được đáp án mong muốn, quay đầu lại, hài lòng nhìn hắn nở nụ cười.

Lưu Diệu Văn mới phát hiện, lúc cậu cười, bên khoé miệng có một lúm đồng xu nhỏ.

“Nhanh lên nha.” Tống Á Hiên vỗ nhẹ tay hắn còn đặt trên vai mình: “Hạ Tuấn Lâm còn chờ dưới lầu, cậu ta không thích chờ lâu, bắt cậu ta chờ là chốc nữa cậu ta ồn ào lắm.”

Lưu Diệu Văn thu tay về.

Tầm mắt hắn đảo qua mu bàn tay của mình, ánh mắt ngừng trên mặt Tống Á Hiên, ý tứ không rõ nói:

“Tính khí còn rất lớn.”

Cũng không biết, câu này đang nói ai.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro

#vh