Chương 5: Cẩu Bất Lý ngã bệnh

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

*11haothanh*

Cái thói đời này đúng là đổi thay. Nguyễn Kiều Kiều đâu biết Husky ngu ngốc đáng yêu có thể hung hãn vậy.

Lẽ nào...

Nó không phải là chó, mà là một con sói hung ác.

Nhưng thế thì sao, thế giới này cường giả mới có thể sinh tồn. Bất hạnh là, hiện tại cô cũng coi như cường giả.

Một quyền đánh lên cái chân bị thương của con Husky, đối phương chỉ khẽ rên một tiếng, nhe răng nhếch mép tràn đầy thú tính.

Tuy nhiên, sức Nguyễn Kiều Kiều lớn như trâu, nghiêng người tàn nhẫn bóp cái miệng cắn cô. Nguyễn Kiều Kiều nghĩ rất đơn giản, mày làm tao đau, thì tao sẽ trả lại mày gấp bội.

Husky bị thương, không chịu nổi sức lực cô suýt bóp đứt cái miệng rộng của nó, rốt cuộc buông lỏng miệng.

Nguyễn Kiều Kiều cũng không để ý tới đau đớn, xoay người ném con Husky, bản thân thì bay nhào tới trước, đá cái đầu chó của con Husky một cước.

"Sớm biết vậy đã rán trước giết sau, lại rán rồi giết."

Nguyễn Kiều Kiều động sát tâm. Dưới sự tôi luyện tàn khốc của thành phố Hắc Kim, bản tính lương thiện ban đầu của cô đã sớm biến mất.

Ngay cả Cẩu Bất Lý trên người cô rớt xuống cô cũng từng dự định vứt bỏ mà! Nói chi tới một con súc sinh tổn thương cô!

Hôm nay không thịt nó làm lẩu chó, thì sẽ có lỗi với Ẩm thực Trung Hoa* cô luôn nhớ mãi không quên!

*Ẩm thực Trung Hoa, tên tiếng anh là A bite of China: là bộ phim tài liệu nói về ẩm thực của đất nước Trung Quốc do đạo diễn Trần Hiểu Khánh quay và phát sóng vào năm 2012. Thay vì đi sâu vào cách chế biến những món ăn nổi tiếng, chương trình lại tập trung nói về cách khai thác những nguyên liệu quý giá, cuộc sống của những con người làm công việc đó và cách họ sử dụng những báu vật từ thiên nhiên, biến đổi chúng nhưng vẫn bảo tồn được hương vị nguyên sơ nhất.

Nguyễn Kiều Kiều xoay người đi nhặt dao phay. Tiếc rằng chỗ bị con chó dữ kia cắn vẫn còn chảy máu, khiến cô choáng váng một trận.

Sức cô như con trâu, nhưng thân thể không phải bằng sắt, cô lảo đảo vuốt từng giọt máu trên cổ, trong lòng thầm hận.

Sớm biết đáng chết vậy, cô đã chấm dứt hậu hoạn từ lâu.

Nguyễn Kiều Kiều ngã quỳ trên mặt đất, Husky thấy cô rơi vào thế hạ phong, răng chó bị cô bẻ gãy hết mấy cái, còn định tới cắn cô.

Nguyễn Kiều Kiều cầm dao phay cười lạnh, có giỏi thì lập tức qua đây, bà sẽ cho mày biết cái gì gọi là nỗi đau không thể chịu nổi trong cuộc sống.

Không biết con chó dữ này có mắc bệnh dại không, cắn nặng thế như quỷ hút máu ấy.

Trước mặt Nguyễn Kiều Kiều biến thành màu đen, trong lòng cô càng tức giận. Lẽ nào hôm nay cô sẽ chết ở đây?!

Thiệt thòi thật. lãng phí một cách vô ích bàn tay vàng cho cô sức trâu.

Ngay khi Nguyễn Kiều Kiều và con Huskky giằng co, Cẩu Bất Lý ngửi được mùi máu tanh, hơn nữa động tĩnh lớn thế, cậu cũng thức dậy.

May mà tối qua tuy Cẩu Bất Lý giúp con chó dữ, nhưng hôm nay không đến mức thành chó vô ơn.

Thấy Nguyễn Kiều Kiều quỳ một chân trên đất, trên cổ còn đang chảy máu, cậu ô hú một tiếng xông tới, nằm bên cạnh Nguyễn Kiều Kiều nhìn vết thương ấy điên cuồng rú một trận. Thân thể nho nhỏ xoay tròn, cái đuôi nhỏ cũng theo động tác càng không ngừng xoay, ngoài miệng liên tục kêu rên hết tiếng này tới tiếng khác.

Tuy cậu ăn nhiều, lớn nhanh, nhưng dù sao cũng là đứa bé.

Lúc này, chân tay luống cuống, dứt khoát liếm vết thương cho Nguyễn Kiều Kiều, trong ánh mắt tròn xoe chứa lượng lớn nước mắt, chảy ào ào.

Nguyễn Kiều Kiều chịu không nổi dáng vẻ đáng thương của Cẩu Bất Lý, vả lại cậu như vậy càng làm cô chết nhanh hơn đó.

Nhưng vết thương sau khi được Cẩu Bất Lý liếm, Nguyễn Kiều Kiều phát hiện tốc độ chảy máu trên cổ mình đã giảm bớt, sức lực vốn thiếu hụt của cô từ từ trở lại cơ thể.

Quả nhiên cô nên cung phụng Cẩu Bất Lý như thần. Đâu chỉ thế, dứt khoát mang cậu bên mình, cậu hoàn toàn có tác dụng như bùa hộ mệnh đấy.

Khi vết thương của Nguyễn Kiều Kiều không chảy máu nữa, cô khôi phục sức lực, tìm vải bố sạch sẽ băng bó đơn giản cho mình.

Cẩu Bất Lý yếu ớt nằm sấp trên người cô, dáng vẻ rất mệt mỏi. Đôi mắt to thường ngày trong veo như nước trong nháy mắt nhìn cô, xung quanh là một bãi nước mắt.

"Ngoan." Nguyễn Kiều Kiều nhấc dao phay lên, miệng lại nở nụ cười hiền hòa."Mẹ lập tức nấu canh bồi bổ cho con."

Nói xong, Nguyễn Kiều Kiều xoay người, ánh mắt hung ác nhìn con chó dữ.

Chó dữ! Để lại mang đi!

Bất quá, con chó dữ này lại có mấy phần linh tinh. Thấy Nguyễn Kiều Kiều xách đao đi qua, vốn dĩ nó nằm trên mặt đất, hiện tại lại đứng dậy.

Nó thực sự là một con chó dữ khỏe. Vừa thấy nó, vết thương của Nguyễn Kiều Kiều lập tức nóng rát. Thù mới hận cũ, hôm nay cô nhất định phải sống mái với nó. 

Nguyễn Kiều Kiều bổ một dao mang theo khí thế nổi trận lôi đình, nhưng con chó dữ này vậy mà tránh được. Sức Nguyễn Kiều Kiều lớn, nhưng kỹ xảo không tốt lắm.

Có câu nói đầu óc đơn giản, tứ chi phát triển, miễn cưỡng có thể làm nền cho Nguyễn Kiều Kiều.

Cô nhào tới không chém trúng con chó dữ kia. Nó khập khiễng một chân, ánh mắt vừa hung ác vừa lạnh lùng.

Ngay cả là phụ nữ có thân thể cường tráng, Nguyễn Kiều Kiều cũng bị ánh mắt của nó dọa sợ hết hồn. Quả nhiên, đánh nhau không thể thua khí thế. Thừa dịp cô phân tâm, con chó dữ nhào tới, cắn cổ tay cô.

Dao trên tay cô theo đó rơi xuống.

Nguyễn Kiều Kiều bị đau, khốn kiếp, cô lại không bằng một con chó!

Con chó dữ tuyệt đối không ham chiến, sau khi cắn Nguyễn Kiều Kiều một cái, nó cà nhắc nhảy qua cửa sổ rời đi.

Nguyễn Kiều Kiều nhặt dao đuổi theo, nhưng ngoài cửa đâu còn bóng dáng con chó dữ ấy.

Cô ôm cổ tay bị thương đứng ngay cửa nhìn xung quanh, trong lòng căm hận. Khi không nắm chắc rốt cuộc con chó dữ kia đi hướng nào, hàng xóm Sai Nhĩ trở về, thấy bộ dạng này của Nguyễn Kiều Kiều, hắn hết sức kinh ngạc, " Cô Mèo, cô sao thế? Tay còn chảy máu."

Nguyễn Kiều Kiều tìm được cứu binh, túm Sai Nhĩ, "Tôi bị chó cắn! Anh mau cùng tôi đuổi theo nó!"

Sai Nhĩ sững sờ, ánh mắt càng thêm kinh ngạc.

"Cô Mèo, cô đói đến choáng váng rồi à! Hắc Kim làm gì có chó. Hơn nữa, chó là bạn tốt, tuyệt đối không đả thương người."

"..." Mẹ nó, gặp ngay một người chuyên gia bảo vệ động vật rồi. Không, hẳn là người thú yêu chó.

Thôi, coi như con chó đó may mắn đi, nếu lần sau gặp được nó, thì cô tuyệt đối giơ tay chém ngay, đầu chó rơi xuố,ng!

Nguyễn Kiều Kiều xoay người rời đi. Sai Nhĩ cụp tai, tộc người thú đều có tâm tư đơn thuần, Sai Nhĩ thích cô Mèo đều viết hết lên mặt.

Nhưng hắn trời sinh xấu hổ, còn là một người thú xử nam. Hơn nữa, từ nhỏ lớn lên trong loài người, nên có thêm một phần rụt rè của loài người, thiếu tính thẳng thắn trực tiếp của người thú.

Vốn muốn lấy lòng người đẹp, không ngờ nàng Mèo xoay người rời đi, cũng chẳng thèm cho hắn chút biểu cảm.

Sai Nhĩ ủ rũ, đành vào nhà thuốc trị thương cho Nguyễn Kiều Kiều. Nguyễn Kiều Kiều cũng không khách sáo, có điều thấy Sai Nhĩ còn định bôi thuốc cho cô, lập tức từ chối hắn một cách vô tình.

Vết thương trên cổ cô được Cẩu Bất Lý liếm qua, nên không còn chảy máu nữa. Cô không muốn bị Sai Nhĩ nhìn ra sự khác thường gì.

Cô mỉm cười cảm ơn Sai Nhĩ, sau đó nhốt thanh niên tóc vàng ngoài cửa.

Cái tên này mới là con Husky ngu ngốc.

Nguyễn Kiều Kiều chuyên tâm chữa thương cho mình, sau khi xác định mình không mắc bệnh chó dại, mới ôm Cẩu Bất Lý nằm xuống. 

Đúng là một ngày xui xẻo.

Cô thoáng mệt mỏi rã rời, có lẽ vì bị thương, nên trong lúc vuốt lỗ tai lông xù của Cẩu Bất Lý, cô híp mắt ngủ mất.

Chẳng qua cô không ngờ, bên đường cách căn phòng nhỏ của cô không xa, trong một chiếc xe  Limousine màu đen đang xảy ra một màn kinh người.

Con Husky vốn hấp hối đang trải qua cơn đau đớn dữ dội, vách ngăn màu đen cô lập nó và người trước mặt.

Sau khi nhiều lần kiềm nén tiếng thở hổnoong hển, vách ngăn bị gõ một tiếng. Tài xế là một thiếu niên đẹp trai, tai chuột nhọn hơi dựng thẳng, ánh mắt cũng như kẻ trộm. "Đại nhân, ngài tỉnh rồi?"

Phía sau, một người đàn ông trần chuồng đang mặc áo sơ mi lên người, nghe tiếng thiếu niên, đôi mắt vàng kim của anh liếc hắn một cái, nhưng một màn vàng kim ấy nhanh chóng biến mất, thay vào đó là đen như mực.

Anh cài nút áo, sau đó nhìn vết thương trên chân mắt thường có thể nhìn thấy, khẽ nhíu mày. "Gọi Mèo Đen tới đây."

Thiếu niên gật đầu, có điều vẫn có chút bận tâm nhìn người đàn ông cao to phía sau. "Đại nhân, có cần..."

Thiếu niên mỉm cười, song tay lại làm tư thế cắt cổ.

Người đàn ông mím môi, con ngươi đen sẫm thoáng hiện ít tâm tình, như sóng gợn vạch măt nước. Một lát sau, anh phất tay một cái, "Chờ đã."

Thiếu niên cười hì hì không thèm nói nữa, chỉ đạp chân ga nhanh chóng lái đến con đường phồn hoa trong thành phố.

Lại nói bên này Nguyễn Kiều Kiều thực sự xui đến cực điểm. Ngày đó, sau khi con chó dữ chạy thoát, cô vẫn chưa từ bỏ ý định, vác dao ra ngoài tìm một vòng.

Đương nhiên, không tìm được rồi.

Cô phẫn nộ về nhà, lại phát hiện Cẩu Bất Lý đáng yêu của cô phát sốt.

Đứa nhỏ này từ khi sinh non đến giờ ngoại trừ chưa nói, sức ăn quá lớn ra, quả thực rất dễ nuôi. Không cần người mẹ hờ này quan tâm.

Nhưng Nguyễn Kiều Kiều phát hiện trán chó con nóng hổi. Lỗ tai xù lông bình thường dựng thẳng giờ vô lực cụp xuống, gương mặt bánh bao trắng nõn cũng nóng bừng.

Việc này dọa Nguyễn Kiều Kiều sợ hết hồn. Cô cũng không phải người có ý chí sắt đá, bình thường cuộc sống cô đơn may mà có thêm Cẩu Bất Lý. Tuy hiện tại ngoài miệng cô vẫn chưa thừa nhận mình là mẹ chó con, nhưng trong lòng đã thừa nhận từ lâu.

Thân thể này không phải của cô, song vậy thì sao! Mỗi ngày cô đều nằm mơ, mơ một ngày có thể trở về, bất quá mỗi ngày đều mộng tưởng hão huyền.

Thân thể này không phải là của cô, nhưng nỗi đau đớn lúc sinh Cẩu Bất Lý lại là của cô.

Cậu rất biết điều, biết lăn, biết ra đáng yêu, còn có thể kéo quần áo đi giặt cho cô.

Đứa bé người thú trưởng thành nhanh, con nhà nghèo càng sớm lo liệu việc nhà. Mỗi khi thấy dáng vẻ rất muốn ăn rành rành của cậu, nhưng vẫn để lại thức ăn cho cô, trong lòng Nguyễn Kiều Kiều rất khó chịu.

Cô không phải một người tốt, có điều cô đang cố gắng.

Mục tiêu trước kia của cô là cố gắng sống sót ở thế giới này, thì mục tiêu bây giờ đã có chút thay đổi, cố gắng ôm bánh bao nhỏ Cẩu Bất Lý sống sót ở thể giới tàn khốc này.

Nương theo trí nhớ trước đây, Nguyễn Kiều Kiều tìm khắn vắt nước cơ thể nóng hổi của Cẩu Bất Lý, song bận rộn cả đêm, chẳng hề có chút hiệu quả.

Ban đầu Cẩu Bất Lý còn đáng thương kêu ô hú ô hú, đến cuối cùng bờ môi khô khốc, ngay cả kêu cũng không được.

Nguyễn Kiều Kiều đi cầu bác Chó hàng xóm, nhưng bác Chó đâu biết chữa bệnh, bận rộn cả đêm với cô không có chút tác dụng.

"Cẩu Bất Lý phải tìm bác sĩ."

Thế giới này, ăn còn ăn không đủ no, ngã bệnh càng hy vọng xa vời. Nguyễn Kiều Kiều từng gặp không ít người thú nhiễm bệnh chậm rãi chết đi.

Nhưng, Cẩu Bất Lý còn chưa tới một tuổi đấy.

Đứa nhỏ trong lòng vì phát sốt mà cả người đều nóng ran. Mặc dù bọc một túi nước lạnh cho cậu, song túi nước lạnh cũng nóng lên.

Nguyễn Kiều Kiều khẽ cắn môi, từ biệt bác Chó.

Cô quyết định đi tìm bác sĩ.

*11haothanh*


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro