38.

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Phim trường.

Kim TaeHuyng vừa hoàn thành một cảnh quay, ngồi nghỉ ngơi trên ghế salon để đợi diễn cảnh tiếp theo, anh mở một vài trang web bằng điện thoại di động rồi tìm tòi một số tư liệu liên quan đến heo tiểu hương.

Đa phần dân cư mạng đều nói rằng heo là loại động vật rất dễ nuôi, cho ăn gì liền ăn đấy, thích sạch sẽ, thông minh lại hoạt bát, đây là giống heo nuôi mãi không lớn.

Giống heo này khá phổ biến, vì thế mà có nhiều bình luận phía dưới cho rằng giống heo tiểu hương này sẽ lớn lên, nó không lớn lên bởi vì người chăm sóc không chăm sóc nó đúng cách.

Hai bên tranh luận vô cùng gay gắt.

Nhiều cư dân mạng cho rằng heo tiểu hương sẽ không lớn, bọn họ còn chụp những bức ảnh về giống heo này mà bọn họ nuôi, nhìn vô cùng nhỏ nhắn, đáng yêu và nhanh nhẹn.

Một số bộ phận khác lại cho rằng heo tiểu hương sẽ lớn, họ còn đăng hẳn những bức ảnh heo tiểu hương vô cùng to béo, sau đó những cư dân mạng khác đều bày tỏ cảm xúc ha ha.

Kim TaeHuyng nhìn hình ảnh trong điện thoại, chỉ thấy bức ảnh được cư dân mạng đăng tải là một con heo vô cùng béo, nhìn qua trông không khác những con heo tiểu hương khác.

"Tôi cười chết mất, anh đã cho nó ăn những gì vậy? Sao có thể lớn như vậy."

"Con heo tiểu hương của tôi thật sự không hề lớn lên tí nào! Sợ đã mua phải heo giả."

"Béo như vậy, nói thật, vào năm mới có thể... Ha ha ha."

"Tuyệt đối đã mua sai giống, nếu không chính là bị người bán heo lừa rồi. Để nhận biết nó có phải là thật hay không chỉ còn cách gửi mùi trên người nó, nếu không phải, thì..."

...

Ngón tay Kim TaeHuyng lướt xuống phía dưới, xem những bình luận phía sau bức ảnh, khóe miệng không tự giác mà nhếch lên, hồi tưởng đến hình ảnh con heo con mà Son SeungWan biến thành, so với hình ảnh con heo trong điện thoại di động...

Anh ngừng suy nghĩ, không cho bản thân nghĩ thêm nữa.

"Hiếm khi thấy anh nghịch điện thoại trên phim trường." Lim JuKyung đi tới, cười nói: "Anh xem gì vậy?"

Kim TaeHuyng tắt điện thoại di động, cầm kịch bản ở bên cạnh lên: "Tùy tiện xem linh tinh."

Lim JuKyung cũng không để ý đến thái độ lạnh nhạt của anh, chỉ ngồi xuống ghế bên cạnh, trợ lý của cô ta đưa cho cô ta một chai trà. Lim JuKyung nói: "Đây là trà dinh dưỡng tôi đã pha, rất tốt cho tinh thần, anh có muốn uống thử không?"

"Cảm ơn." Kim TaeHuyng nói: "Không cần."

Lim JuKyung tự nhiên uống một ngụm rồi đóng nắp trà lại, cô ta nói: "Hôm qua khi ở thang máy tôi gặp trợ lý của anh, trên tay anh ta còn bế theo một con heo, nói là nhặt ở trên đường."

"Ở phòng tôi, làm sao vậy?" Kim TaeHuyng nhướng mày, lạnh nhạt nhìn về phía cô ta, Lim JuKyung đang định nói tiếp nhưng nhìn thấy ánh mắt của anh, lời muốn nói lại nuốt trở về.

Cô ta cúi đầu điều chỉnh lại cảm xúc của bản thân, sau khi khôi phục lại dáng vẻ dịu dàng liền ngẩng đầu: "Không có gì, chỉ là nhớ đến chuyện anh không thích động vật, còn nhớ rõ lần đầu tiên chúng ta đóng phim chung, có một con mèo nhỏ lao về phía anh, toàn thân anh cứng đờ tại chỗ, không dám cử động."

Nói xong cô ta còn nở một nụ cười: "Khiến cho những cảnh quay trước đó của chúng ta đều bị hủy."

"Vậy sao?" Kim TaeHuyng thản nhiên nói: "Lâu lắm rồi, không nhớ rõ nữa."

Nụ cười trên khuôn mặt Lim JuKyung có chút miễn cưỡng, bàn tay giấu trong trang phục cổ trang rộng thùng thình đã siết chặt đến mức nổi cả gân xanh.

Mỗi ngày cô ta đều cố gắng quan tâm đến Kim TaeHuyng, cô ta chắc chắn anh biết chuyện này, hơn nữa cô ta tin rằng bản thân luôn thể hiện rất tốt, nhưng thái độ của anh từ đầu đến cuối lại giống nhau, hoàn toàn không để ý đến cô ta.

Rõ ràng ban đầu khi bọn họ hợp tác với nhau, thái độ của anh không như bây giờ.

Khi đó anh luôn tươi cười với cô ta.

Là bởi vì bản thân cô ta từng kết hôn rồi ly hôn cho nên anh mới chê bai cô ta như thế.

Ngoại trừ điểm ấy ra, bản thân cô ta đâu còn điểm gì khiến anh tỏ ra thái độ xa cách như vậy?

Địa vị, dáng người, ngoại hình, tài năng... Cô ta không hề thiếu!

Ngay cả Son SeungWan đã từng làm những chuyện đáng ghê tởm trong quá khứ, hiện tại lại cùng một tổ diễn với anh cũng không khiến anh có thái độ xa cách, thậm chí anh còn nói chuyện với Son SeungWan.

Nhưng tại sao anh lại lạnh nhạt với cô ta.

"Chị JuKyung." Tiếng gọi của trợ lý khiến Lim JuKyung hoàn hồn, ngừng suy nghĩ lại, phát hiện Kim TaeHuyng đã sớm không còn ngồi ở ghế nghỉ nữa.

Trợ lý bị sắc mặt của Lim JuKyung dọa cho khiếp sợ, cố gắng di chuyển thân thể lên phía trước, kiên trì nói: "Anh Kim đã rời đi từ nãy rồi."

"Chị JuKyung, đây là trường quay, có rất nhiều người đang nhìn." Trợ lý nhỏ giọng nhắc nhở.

Lim JuKyung: "Cô lại đây."

Trợ lý cúi đầu, bước vài bước nhỏ về phía trước, ngón tay nhỏ nhắn, tinh xảo của Lim JuKyung đặt vào cánh tay của trợ lý, sau đó hung hăng véo mạnh.

Trợ lý đau đến mức cả người run lên, chỉ có thể cúi đầu xuống cắn răng chịu đựng, làm ra dáng vẻ như đang nói chuyện với Lim JuKyung.

Lim JuKyung cười tươi rói, ngón tay véo cánh tay trợ lý càng dùng sức hơn.

Kim TaeHuyng đi toilet, đang rửa tay thì ngoài cửa có tiếng bước chân, là Lee SungYong.

"Kim sunbae-nim." Lee SungYong khẽ dừng bước, lễ phép chào hỏi.

Kim TaeHuyng chỉ gật đầu coi như đáp lại, lau khô tay vào khăn tay sau đó rời khỏi toilet, Lee SungYong bỗng nhiên ngăn anh lại.

"Kim sunbae-nim."

"Có chuyện gì sao?" Kim TaeHuyng xoay người.

Lee SungYong không thể không thẳng lưng khi đối diện với Kim TaeHuyng, mặc dù chiều cao của anh ta ngang với Kim TaeHuyng, anh ta nói: "Tôi chỉ muốn nói, thật ra Son SeungWan không phải người quá tệ, cô ấy..."

Kim TaeHuyng đánh gãy lời anh ta: "Anh hiểu cô ấy sao?"

"Không phải." Lee SungYong lắc đầu.

Kim TaeHuyng: "Vậy tại sao anh phải nói giúp cô ấy?"

Lee SungYong biết bản thân có lẽ đã làm ra chuyện không đúng, hành động này của anh ta có lẽ sẽ khiến Kim TaeHuyng càng ghét Son SeungWan, như vậy cũng tốt.

Như vậy có thể chặt đứt suy nghĩ trong đầu Son SeungWan, Kim TaeHuyng không phải người cô có thể chọc vào.

"Tôi cùng học đại học với cô ấy." Lee SungYong xin lỗi nói: "... Thực xin lỗi, Kim sunbae-nim, là tôi không suy nghĩ kỹ."

"Không có việc gì." Kim TaeHuyng xoay người rời đi.

Lee Jeno đang xem xét một vài cảnh quay, Kim TaeHuyng sẽ diễn cảnh treo cổ vào đoạn kết, phải chuẩn bị phòng hộ thật tốt, tránh ảnh hưởng đến thắt lưng đang bị thương của Kim TaeHuyng.

Sau khi trao đổi xong, cậu ta đi tìm Kim TaeHuyng, với tư cách là một trợ lý, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể biết được chuyện gì xảy ra.

"Anh Kim."

Trong tay Kim TaeHuyng đang cầm một miếng ngọc bội, đầu ngón tay thon dài vuốt ve miếng ngọc màu xanh, vài giây sau, anh nói: "Cậu liên hệ với JunHwan, bảo anh ta điều tra những chuyện trước kia Son SeungWan từng trải qua, đặc biệt là thời đại học."

Lee Jeno: "Vâng"

"Khoan đã." Kim TaeHuyng đeo miếng ngọc bội vào thắt lưng, thản nhiên nói: "Thôi đi."

Lee Jeno: "????"

Hôm nay Lee SungYong chỉ có một cảnh quay, đến giữa trưa liền hoàn thành, ngồi trong xe, trợ lý hỏi anh ta muốn quay về khách sạn hay ra ngoài ăn cơm.

"Đi ra ngoài." Lee SungYong lên tiếng nói: "Tôi sẽ tìm người đi cùng."

Trợ lý tò mò hởi: "Tìm ai vậy?"

Tính cách của Lee SungYong có chút cô độc, thời gian làm ở tổ phim lâu như vậy, anh ta nhận không biết bao nhiêu vai diễn, thấy người quen thì lễ phép chào hỏi, không thì sẽ không chủ động lấy lòng người khác.

Có một nhóm diễn viên phụ, ngoài nam nữ chính ra thì không bắt chuyện với ai khác.

Số còn lại thì nói chuyện tương đối sôi nổi.

Thi thoảng Son SeungWan sẽ nói một vài câu, nhưng khi cô vừa lên tiếng, bầu không khí lập tức trở nên tẻ nhạt, sau đó cô sẽ không lên tiếng nữa.

Lee SungYong không thích nói chuyện với bọn họ, chỉ khi nào có chuyện gì liên quan đến anh ta, anh ta mới lên tiếng.

Thân là trợ lý, cậu ta hiểu rõ Lee SungYong không thân với bất kỳ một ai trong tổ diễn, vậy anh ta mời ai đi ăn cơm?

"Son SeungWan." Lee SungYong thuận miệng nói, không nhìn biểu cảm kinh ngạc của trợ lý, anh nhìn vào avatar của Son SeungWan.

Đã từng xóa đi.

Nhưng bởi vì ở chung một tổ diễn nên nó đã được thêm trở lại.

"Ra ngoài ăn cơm, có chuyện muốn nói với em."

Sau khi tin nhắn được gửi đi, ước chừng khoảng hai phút không thấy tin nhắn phản hồi lại, anh ta do dự rồi lại nhắn thêm một tin nhắn: "Trả lời nhanh một chút."

Tin nhắn được gửi đi nhưng vẫn như trước, không có hồi đáp.

Sắc mặt của Lee SungYong trong nhất thời trở nên vô cùng khó coi, trợ lý ngồi bên cạnh thấy sắc mặt anh ta thay đổi, nhỏ giọng nói: "Có lẽ là không thấy được tin nhắn, sao anh không gọi điện cho Cô Son?"

Cậu ta vẫn luôn đi theo Lee SungYong, nhưng lại hoàn toàn không biết từ khi nào mà mối quan hệ của Lee SungYong với Son SeungWan lại trở nên thân thiết đến mức có thể cùng nhau ăn cơm.

Bảo sao lần trước anh ta giúp Son SeungWan.

Nếu hiện tại nghệ sĩ có suy nghĩ như vậy, làm một trợ lý, đương nhiên phải hết mình hỗ trợ. Cậu ta nghĩ rằng: hiện tại có Kakaotalk rồi, có thể nhắn tin qua ứng dụng đó, nhưng nếu không liên hệ được với đối phương thì có thể trực tiếp gọi điện, như vậy có phải là nhanh hơn không.

Lại nghĩ tới khuôn mặt của Son SeungWan... Bỏ qua những mặt khác, khuôn mặt của cô đúng thật là đẹp.

Lee SungYong trực tiếp ném điện thoại xuống ghế ngồi bên cạnh, trợ lý sợ tới mức run bần bật, không dám nói nhiều.

"Về khách sạn." Lee SungYong lạnh giọng lên tiếng.

Lee SungYong ở tầng chín, anh ta biết Son SeungWan không biết anh ta cũng ở tầng chín, hơn nữa còn ở cạnh phòng cô.

"Gõ cửa." Đi đến cửa phòng của Son SeungWan, Lee SungYong ra hiệu cho trợ lý.

Trợ lý nhìn trái rồi lại nhìn phải, xác nhận không có ai, Lee SungYong tức giận: "Cậu nhìn cái gì vậy, tôi tìm cô ấy muốn nói chuyện một cách rõ ràng, không có gì phải lén lút."

Trợ lý khó xử mà gõ cửa, gõ một hồi lâu cũng không có ai đáp lại, cậu ta quay đầu lại nói: "Anh SungYong, hình như không có ai ở phòng."

Trợ lý quẹt thẻ mở cửa phòng, nhìn thấy anh ta cởi áo khoác vứt lên giường, không hiểu nghệ sĩ nhà cậu ta hôm nay làm sao lại nổi giận như vậy, tính tình Lee SungYong tuy có chút quái gở, cũng rất khó hầu hạ, nhưng không đến mức dễ mất bình tĩnh như vậy.

Không ai biết được rằng Son SeungWan không liên lạc lại với Lee SungYong là bởi vì có lý do. Hiện tại cô đang ở phòng của Kim TaeHuyng, đôi mắt luyến tiếc nhìn vào chiếc điện thoại và đồ ăn đang để trên kệ tủ.

Cô cứ đứng như vậy một hồi lâu.

Thậm chí cô còn có ý định trèo lên ghế để lấy đồ, nhưng lại chỉ có thể trèo lên cái ghế ngắn, mà chiếc tủ lại quá cao, không thể nào với tới được.

Thêm nữa, cho dù cô có kéo được chiếc ghế cao đến cạnh tủ thì cũng không thể trèo lên được.

Chỉ đành từ bỏ.

Cô biết có người gọi điện thoại cho mình, nhưng lại không biết đó là ai, dù sao cũng không có khả năng là Lee Jeno hay Kim TaeHuyng, bọn họ biết tình huống hiện tại của cô, sẽ không gọi điện thoại cho cô.

Thật sự không còn cách nào khác, Son SeungWan chỉ có thể ngủ.

Cho đến tận buổi tối khi Kim TaeHuyng kết thúc công việc mà trở về.

Lúc này Son SeungWan đã tỉnh giấc, nghe được tiếng mở cửa, cô nhanh chóng chạy ra ngoài.

Kim TaeHuyng vừa vào đến cửa đã thấy cảnh tượng một con heo con đứng đợi sẵn, đuôi còn không ngừng vẫy như đang chào đón chủ nhân, anh nhíu mày: "Em ngửi được mùi của tôi cho nên mới chạy nhanh ra cửa để đón?"

Son SeungWan: "????"

Trong tay Lee Jeno còn cầm theo hộp cơm hợp, khẽ xoay người, nhìn về phía con heo con, nói: "Cô Son, anh TaeHuyng cố ý dặn tôi mua bữa tối cho cô."

Son SeungWan cảm động đến mức nước mắt lưng tròng, bụng đói đến mức khiến cô cảm thấy hiện tại bản thân có thể nuốt chửng cả một con trâu!

Kim TaeHuyng và Lee Jeno phát hiện con heo con này có chút khác lạ, cảm giác giống như chỉ ở trong phòng một ngày khiến cho heo con vô cùng tiều tụy.

Ở trong phòng có đồ ăn, có điện thoại, vậy tại sao lại có dáng vẻ này.

Rất nhanh Kim TaeHuyng đã phát hiện ra có vấn đề. Điện thoại và đồ ăn vặt của heo con đều bị đặt ở trên bàn cao, anh nhíu mày, Son SeungWan không có khả năng mang nó lên đó.

Cúi đầu nhìn vào ánh mắt đầy đáng thương của con heo, Kim TaeHuyng chuyển sang nhìn Lee Jeno. Lee Jeno nghĩ nghĩ, chần chừ nói: "Mỗi ngày đều có nhân viên đến dọn phòng..."

Còn chưa nói hết câu, trên mặt con heo con liền hiện lên vẻ phẫn nộ, sau đó hừ một tiếng, vươn móng vuốt dập thật mạnh lên một đất như để dọa người khác.

Động tác này khiến cho hai người đàn ông trước mặt hiểu ra những chuyện cô đã trải qua. Lee Jeno cuối cùng cũng phải cười ha ha, phá vỡ đi nguyên tắc của một trợ lý chuyên nghiệp.

"Thực xin lỗi Cô Son." Lee Jeno cười tươi, sau đó bước vào phòng.

Cô yên lặng ngẩng đầu, nhìn Lee Jeno bước nhanh chóng vào phòng ngủ.

Son SeungWan: "..."

Trong nháy mắt, cô muốn bỏ nhà ra đi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro