𐙚 thời gian đẹp nhất 𐙚

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Junghwan bận đến nỗi không biết rằng tháng Ba rồi tháng Tư đã qua. Tháng Năm, Jaehyuk hoảng loạn kéo Junghwan xuống hãng mua một đống những sản phẩm dưỡng da, Junghwan đứng nhìn mình trong gương, tự nhiên cười thành tiếng. 

Jaehyuk đưa cho nhân viên một lọ dưỡng ẩm, cau có nói: 

"Cười cái gì? Nhìn có giống ông già không?" 

Junghwan đem tay tát má mình vài cái, nhéo má thêm vài cái nữa, buột miệng nói ra: 

"Nhìn giống Park Jeongwoo á anh." 

Quầng mắt sâu sâu, khóe miệng cười có nếp, mắt không mở to nổi vì sợ ánh sáng, tóc tai rối bời, không phải Park Jeongwoo thì còn là ai nữa. Jaehyuk khuân đồ dưỡng da về nhà, cẩn thận chia ra rồi viết lịch trình cho Junghwan giờ nào thì tấp loại nào trên mặt. Dạo gần đây Jaehyuk không còn dám lên giọng đàn anh với Junghwan nữa. Park Jihoon mà Junghwan còn không ngán, ban quản trị họp kín là giờ hai anh em nọ lên sàn, Jihoon quá lọc lõi hiểu đời còn Junghwan thì non xanh nhưng cương quyết, cương quyết đến nỗi đôi khi Junghwan yêu cầu cái gì quái đản, Jihoon cũng ngồi lại để bàn xem thử có cách giải quyết yêu cầu của Junghwan hay không. 

Lee Minhyuk kêu trời rằng đừng có mà chiều So Junghwan quá, trước đây chiều theo để Junghwan đi làm giáo viên tiểu học là một chuyện, bây giờ chiều theo một chiếc cột nhà là một triệu đô sẽ ra đi. Jihoon đợi cho Junghwan ra ngoài, quay sang nói với Minhyuk: 

"Việc của chú là xây xong cái công trình theo ý nó." 

Lee Minhyuk nói: 

"Nhưng nó sẽ không kiếm được tiền!" 

Park Jihoon nói: 

"Nó đánh được vào cái lõi của nhà giàu. Để yên cho nó làm, một tòa nhà thì không phá sản được." 

Huống gì phần quan trọng nhất mà Jihoon nghĩ tới là cơ hội mở rộng thành phố. Mở rộng thành phố tương đương với những cơn sốt đất đai, hàng loạt chung cư, nhà cao tầng, khu nghỉ dưỡng. Hai mươi phần trăm lợi nhuận của hắn luôn được trích về cho tập đoàn thời trang nhà Junghwan, nên nếu hắn làm đúng, đừng nói là một công trình mà cả mười toà cũng có thể cho Junghwan chơi lắp ghép cho vui. So Junghwan là đứa con duy nhất của gia đình cho hắn một đôi cánh để đứng ở vị trí hiện tại, đương nhiên hắn sẽ không để So Junghwan thành một kẻ thất bại tầm thường. Huống hồ Junghwan lại không hề tầm thường. Dù non nớt và thỉnh thoảng lại ngẩn ngơ đứng tưới nước cho toàn bộ cây cối trong phòng họp, Junghwan vẫn dám nghĩ những thứ kì lạ, và bắt mọi người phải nghĩ kì lạ cùng mình. 

Junghwan làm việc mười tám tiếng một ngày, có lúc qua đêm ở văn phòng kiến trúc dù không ai ép uổng. Ngoảnh đi ngoảnh lại, từng ngày trôi qua nhanh chóng, áo thun tay dài bắt đầu trở thành áo cộc, riêng trong trường hợp của Jaehyuk thì nhong nhong cởi trần. Đường xe bus chạy lại bụi mù, một buổi sáng Junghwan chạy bộ trong công viên cây chò, cậu bỗng nhiên bắt gặp banner quen thuộc dán trên xe.

"I fall for you and I'm still falling", 

"Happy Birthday, Kanemoto Yoshinori", 

"15/05/2000". 

Junghwan ngước nhìn cây chò trên cao. Trong ánh nắng buổi sáng, dưới từng chòm lá đung đưa, những chùm quả đã dần đổi màu nâu đỏ. 

Asahi ngồi uống cà phê, trên tay cầm một tập tài liệu. Junghwan đi qua đi lại, lấy vẻ mặt tự nhiên nhất, làm như vô tình hỏi Asahi: 

"Anh, Jeongwoo chừng nào tốt nghiệp?" 

Asahi ngừng tay lật giấy, đáp: 

"Mười bốn tháng này. Nhanh quá, nếu theo chương trình nội trú của Mỹ thì mất gấp đôi thời gian." 

Junghwan nói: 

"Có tổ chức gì không? Lễ tốt nghiệp này nọ." 

"Có chứ. Không thấy nó đăng kí giữ chỗ cho người nhà." 

Jaehyuk nói: 

"Cái thằng kì lạ. Học hành vất vả thế, đến cuối cùng phải có bố mẹ hay ít nhất là cô dì chú bác anh em đến chung vui chứ." 

Asahi ngẩng đầu nhìn Junghwan dò la, xác định Junghwan không hở hơi ra chuyện gì thì nói tiếp: 

"Junghwan lên chơi không? Dù gì thì cũng tặng nó bó hoa nào nhìn được một tí. Ngày truyền thống của bác sĩ, người ta hoa này hoa nọ, shipper giao hoa tới ngập cả khoa. Nó được mỗi bông hồng còi lãnh đạo tặng, còn đem về dán tủ." 

Junghwan nuốt ngụm cà phê, lắc đầu: 

"Ngày đó em đi xác nhận phê duyệt đầu tư, tối còn đi tiệc, không có rảnh ghé chơi." 

Jaehyuk vỗ vai Junghwan, nặng nhẹ nói với Asahi: 

"Tự nhiên tới tặng hoa cái đứa đá mình là sao? Đâu cần mất mặt thế." 

Junghwan ngậm một miếng bánh mì, ngửa cổ để Haruto kéo giúp cà vạt. Haruto kéo quá đà, Junghwan ú ớ mấy tiếng, vừa lúc Asahi nói: 

"Ngày hôm sau nó đi huấn luyện ngay rồi." 

Junghwan vẫn kêu ặc ặc, cố gắng đẩy bàn tay hộ pháp của Haruto ra khỏi cổ. Haruto buông tay xuống, Jaehyuk lách qua cầm lấy cà vạt, đẩy Haruto ra ngoài. 

"Chuyện qua rồi thì cho nó qua đi." 

Junghwan trệu trạo nhai bánh mì rồi đi, tài xế đã chờ ở cửa từ sớm. Duyệt thiết kế, xem Jihoon phác thảo quy hoạch, quan tâm cả chuyện làm sao để nhúng tay vào trong chính quyền, làm sao truyền tin ra ngoài đủ để gây sốt đất, cậu không định học hỏi những thứ quá tầm đó, chỉ chứng kiến đủ để biết rằng nếu mình thành công thì quá nửa là nhờ có Park Jihoon, và cũng đừng dại dột mà dây dưa với Park Jihoon.

Ngày mười bốn tháng năm, Junghwan uống cốc sữa, dặn Jaehyuk mang bộ đồ đi tiệc lên công ty, ngậm một lát bánh mì nướng, ngửa cổ cho Haruto kéo cà vạt để ào ra khỏi nhà. 

Asahi quần áo chỉnh tề ngồi đọc báo sáng, trên bàn có một bài phát biểu của giảng viên nhân lễ tốt nghiệp nội trú. Junghwan chạy nhanh qua bàn, đụng phải góc giấy, tờ giấy trượt xuống sàn một quãng. Junghwan cúi nhặt lên, lướt qua một dòng, bật cười ngay tại chỗ. 

"Đây chắc chắn không phải là thời gian đẹp nhất trong cuộc đời các em." 

Jeongwoo loay hoay mãi mà không biết làm sao thắt nút cà vạt vào người. Giường chiếu trong phòng nghỉ đã sạch bong, tủ đồ cũng gỡ tên Jeongwoo xuống. Trên giường có một chiếc ba lô xép. Jeongwoo mở điện thoại tra cách thắt cà vạt, vụng về buộc được một cái nút méo xệch, lại nhẹ nhàng vuốt ve cái áo blouse Junghwan tặng trước khi mặc vào người. 

Từ ngày mai vẫn chưa thể là bác sĩ Park Jeongwoo, mà là sĩ quan dự bị Park Jeongwoo. 

Hành lang bệnh viện có không ít bạn bè cùng khoá đang tranh thủ chụp ảnh kỉ niệm với gia đình. Jeongwoo ngồi đợi trên ghế đá ba mươi phút, Asahi đi tới ném cho cậu lon cà phê uống sáng. Nhìn cái nút cà vạt như nút chết của Jeongwoo, Asahi nói: 

"Sau này đừng dại mà tháo hẳn cà vạt ra. Thắt một lần thôi rồi dùng cả đời." 

"Vâng ạ." 

Jeongwoo bẻ nắp cà phê, Asahi huých cánh tay cậu. 

"Ra chụp ảnh kỉ niệm ngày đầu tiên làm đồng nghiệp đi. Tám năm qua cũng vất vả nhiều rồi." 

"Vâng ạ." 

Mọi người đều chụp ảnh dưới tượng Hippocrates. Asahi và Jeongwoo đứng ngay trước cửa khoa cấp cứu, vẻ mặt một người cứng đơ một người tếu táo, nhờ y tá bấm một lần là xong. Đâu dè Asahi vừa mới rời ra, bác sĩ Seo Inyoung, y tá Noh, đám nhân viên còn lại trong phòng cấp cứu đều ùa ra giữ Jeongwoo lại. Cơ mặt Jeongwoo dần dịu xuống, đồng nghiệp quanh cậu ồn ào chụp cả mấy chục tấm, giành giật cho được một tấm ảnh với Jeongwoo. 

Jeongwoo cười trong vòng tay của cái gia đình ganh nhau từng bệnh nhân, giành nhau từng hộp sữa này. Nhưng mà cho đến cuối cùng, vẫn không có bó hoa nào chúc mừng cậu. 

Hiệu trưởng trường đại học phát biểu, giám đốc bệnh viện phát biểu, Asahi phát biểu, Jeongwoo đại diện sinh viên phát biểu. Xong đâu đó, mỗi người được trao bằng, được tặng hoa, kết thúc tám năm học hành như điên như dại. Mọi người lại tiếp tục ở lại chụp ảnh với nhau, Jeongwoo nhét bó hoa vào kẽ ba lô, khoác ba lô ra khỏi bệnh viện, tặng bó hoa cho bà cụ bán bắp luộc rồi không quay đầu nhìn lại. 

Vậy là kết thúc tám năm cực khổ. Tám năm ngủ còn không dám, giành giật thậm chí đôi khi xấu tính cướp bệnh nhân của bạn đồng khóa, cốt để được hiểu biết nhiều nhất, được đứng đầu chuỗi thức ăn. Tám năm cô độc nhất, tám năm đói đến mờ mắt, nghèo đến nỗi cả tám năm chỉ biết hẹn hò duy nhất một lần. 

"Đây chắc chắn không phải là thời gian đẹp nhất trong cuộc đời các em." 

Giữa lúc không phải thời gian đẹp nhất, lại gặp phải người đẹp nhất.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro