Chương 80:Tranh nhau mua

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Menu

Vô Hà Sơn Trang

Hà Hin

[Hương y] Chương 80: Tranh nhau mua

"Việc này..." Vinh Thăng sắc mặt đỏ lên, nhất thời cũng không biết trả lời như thế nào.

Đây là điển hình của ăn bớt tiền lương!

Tướng quân nhà hắn kiêng kị nhất loại chuyện này, nhớ rõ năm đó bởi vì trong quân đội có người thông qua việc trì hoãn, phát thiếu, ăn bớt hưởng tham ô, dưới cơn nóng giận Tướng quân nhà hắn đã từng giết một Phó tướng chiến công hiển hách.

Nếu hắn cứ như vậy chuyển lời cho Tướng quân...

Vinh Thăng không dám nghĩ tới vị đại phu nhân mới được công nhận này có thể cũng giống tên Phó tướng năm đó như nhau hay không, lập tức thân thủ dị xử. (đầu và người mỗi thứ thứ một chỗ - ý là chặt đầu)

Năm đó Phó tướng kia cũng là có giao tình cùng Trầm Chung Khánh trải qua sinh tử, hắn chính là ỷ vào điểm ấy mới không cố kỵ gì, đáng tiếc, Trầm Chung Khánh chính là một sát tinh, trở mặt không nhận người.

"Sao?" Thấy hắn nhếch miệng không nói lời nào, Chân Thập Nương nhíu chặt mày.

Việc này có gì không ổn sao?

Chủ quản lãnh đạo quyết định biên chế rồi, đúng thời hạn phát bạc cho nàng là được, về phần có đến tay nhân viên hay không, đến bao nhiêu, đến tay những ai, tất cả đều là chuyện của một mình nàng a?

Kiếp trước những xí nghiệp nhà nước đó chẳng phải đều như vậy sao?

"Cái kia..." Vinh Thăng rốt cuộc tìm được thanh âm của mình, "Đại phu nhân làm như vậy không hợp cho lắm, hay là người cứ theo như số lượng chọn đủ người đi."

"Tướng Quân phủ không có quy củ này, tiểu thư cứ nghe Vinh Thăng đi." Thấy Chân Thập Nương còn muốn nói, Hỉ Thước níu nàng lại.

Nhớ đến bộ mặt lạnh nghìn năm cùng bá đạo không hợp tình hợp lý của Trầm Chung Khánh, Chân Thập Nương hoàn toàn thất vọng, nghĩ tới cũng cuối năm rồi, trong một lúc phải mua nhiều người như vậy, lại muốn vừa lòng đẹp ý cũng không dễ dàng, bèn gật đầu, "Đã như vậy, trước hết ta mua thử xem." Nhấn mạnh nói, "Một người trong Tướng quân phủ ta cũng không cần."

Chỉ cần nàng đừng... nữa suy nghĩ ăn bớt, những cái khác đều dễ nói.

Thấy Chân Thập Nương không còn kiên trì, Vinh Thăng thở phào một cái, giống như rất sợ nàng thay đổi cuống quít thu xếp những việc khác, lại bảo thợ may từ thượng kinh tới đo dáng người cho đám người Chân Thập Nương, "Năm mới rồi, người trong phủ đều phải thêm bộ đồ mới." Lại bảo thợ thủ công dẫn đến đo phòng."Tướng quân bảo đổi tất cả các vật dụng trong phòng đại phu nhân..."

Chân Thập Nương hiểu ý thu dọn toàn bộ, để Vinh Thăng có sức mà làm việc.

Tròn bốn ngày, mãi đến hai mươi chín tháng chạp, Vinh Thăng mới dẫn người rời đi.

Màn trướng mỏng như cánh ve, tủ bát sơn màu nhũ kim, bàn trang điểm gỗ hoàng dương chạm trổ điêu khắc. Cốc sứ Thanh Hoa, bình phong gỗ lim lớn kim ty thêu hình hạc trường thọ, nhìn gian nhà rực rỡ hẳn lên, Chân Thập Nương cuối cùng cũng hiểu, chẳng trách kiếp trước người nhiều cam tâm tình nguyện làm Tiểu Tam như vậy.

Phú quý này đến quá dễ dàng!

Chỉ là. Hi sinh vẻn vẹn hai năm tự do của nàng, đổi lấy một đời bình an phú quý cho Giản Vũ, Giản Văn, cuối cùng có đáng giá hay không?

Nghĩ tới tương lai trong vòng hai năm. Nàng không thể hưởng những ngày tháng an nhàn tự tại như trước nữa, mọi việc đều phải nhìn sắc mặt của nam nhân băng sơn kia, lòng Chân Thập Nương nhói lên một cái.

"...Tiểu thư mau véo nô tỳ, có phải đang nằm mơ hay không." mấy ngày nay Hỉ Thước vẫn mừng rỡ không khép miệng được, Vinh Thăng vừa đi, nàng bèn đi dạo trong trong ngoài ngoài hết lượt.

Giản Vũ, Giản Văn cũng được đón trở về, sớm đổi lại bộ bộ đồ mới vải đay, vây quanh Chân Thập Nương nhảy nha nhảy nhót. Sờ chỗ này, chạm chỗ kia, trong miệng gọi luôn mồm."Nương, nương, đây là cái gì. Đây là cái gì?"

Chân Thập Nương ồn ào với một người lớn đầu với hai tên tiểu quỷ, thấy Hỉ Thước Thu Cúc cũng điên theo bọn chúng, bèn thở dài, "Các ngươi đều yên tĩnh chút đi, cẩn thận vui quá hóa buồn, sảy thai."

"Sẽ không đâu!" Hỉ Thước ôm vai Chân Thập Nương cười khanh khách.

Chân Thập Nương bèn lôi nàng vào nhà ngồi xuống, "...Ngày mai là ba mươi rồi, một lúc muốn tuyển đủ nhiều người như vậy cũng không dễ dàng, những việc khác có thể trì hoãn, chỉ là hộ viện này không để lỡ được, ngươi trở về với Trường Hà thương lượng một chút, để hắn bỏ công việc ngắn hạn ở Chu gia tới chỗ này làm hộ viện đi."

"Tiểu thư không nói nô tỳ còn muốn xin đó." mặt Hỉ Thước đỏ lên, "Hôm đó gia mẫu nghe nói chúng ta phải mướn sáu hộ viện, mỗi tháng có một lượng bạc nguyệt lệ, bèn thương lượng với nô tỳ cầu xin người để hai huynh đệ Trường Hà cùng đến đây, nô tỳ thấy người trước đây luôn môi cằn nhằn, nên cứ kéo dài chưa nói với ngài." Cười hì hì nhìn Chân Thập Nương, "Hôm đó thu dọn nhĩ phòng, Trường Hà cũng đã bỏ công việc ngắn hạn bên Chu gia." Lúc đó Vinh Thăng còn chưa tới, Lý Trường Hà ngầm nói với Hỉ Thước, cái giá kia đổ nhất định là nửa đêm có người đến, Hỉ Thước bèn bắt hắn đến bỏ việc Chu gia về đây trông cửa, ai biết buổi tối Vinh Thăng đã tới rồi, nghe nói muốn hộ viện, Hỉ Thước lại không có ý nói với Chân Thập Nương nữa, cứ giống như nàng vì để làm hộ viện Lý Trường Hà cố ý bảo hắn từ bỏ công việc ngắn ngày vậy.

Chẳng trách mấy ngày nay Lý Trường Hà vẫn luôn ở đây giúp đỡ.

Chân Thập Nương bừng tỉnh, "Ngươi a..." Nàng thở dài, "Ngươi toàn tâm toàn ý tốt với ta, ta sao lại không biết, lại cứ khách sáo như thế." Nàng đổi đề tài, "gia mẫu ngươi đã coi như là rộng lượng rồi, đổi lại là một người khác, cưới một con dâu như ngươi, sớm đã ép Trường Hà hưu thê rồi, sau này ngươi không được làm khó nàng, hảo hảo hiếu kính!"

Hỉ Thước ký chính là khế ước chung thân, mặc dù xuất giá cũng là nô tài của Chân Thập Nương, trước khi thành thân đã nói rõ với người Lý gia rồi, Lý gia cũng tán thành. Khoảng thời gian vừa mới thành thân, Chân Thập Nương còn có của hồi môn để bán, nàng ít nhiều vẫn có thể cầm một chút bạc về nhà, sau đó cuộc sống của Chân Thập Nương càng ngày càng gian khổ, nàng cả ngày không thấy bóng lại không có tiền mang về nhà không nói, còn lén lút lấy lại tiền, thậm chí còn lôi Lý Trường Hà đến làm không công cho Chân Thập Nương, vì thế, gia mẫu Hỉ Thước rất là bất mãn, có việc hay không có việc gì lại bĩu môi nói nhi tử lấy về một món hàng lỗ vốn, Lý gia sớm muộn gì cũng sẽ bị nàng làm cho lụn bại.

Cũng may Lý Trường Hà vẫn che chở cho Hỉ Thước, lại thêm nàng đang mang trong mình cốt nhục của Lý gia, cũng chưa nhận ủy khuất gì quá lớn, chỉ là ngày nào lỗ tai cũng không được yên tĩnh.

Những việc này Chân Thập Nương cũng nghe Thu Cúc nói qua, chỉ là ngại với tình trạng quẫn bách của mình, không có lập trường nói chuyện, nên vẫn giả vờ như không biết, chỉ là với danh nghĩa dưỡng thai để Hỉ Thước tận lực ở nhà hầu hạ gia phụ gia mẫu, hôm nay thấy nàng vừa lật mình đã muốn phục thù, Chân Thập Nương thật đúng là sợ nàng vì thế mà náo mâu thuẫn với nhà chồng, cư xử không tốt quan hệ mẹ chồng với nàng dâu.

Mẫu thân của Lý Trường Hà bất quá chỉ là một thôn phụ thông thường, nàng có thể có lòng dạ lớn đến đâu?

Con dâu cả ngày làm trâu làm ngựa nhưng không có tiền lương thù lao cầm mang về, nàng tự nhiên phải phàn nàn, nhưng nàng cũng có sự thuần phác thiện lương riêng của người nông thôn, trong miệng chửi Hỉ Thước, nhưng vẫn là mở một mắt nhắm một mắt để cho Hỉ Thước qua chỗ mình chuyển đồ, thỉnh thoảng có đồ ăn ngon, cũng sẽ gọi Giản Vũ, Giản Văn qua đó ăn.

Ở sâu trong nội tâm, nàng vẫn đồng cảm với mình.

Loại người như vậy chung sống cùng là tốt nhất, tâm tình của nàng ngươi liếc mắt là có thể xem thấu, không giống có vài người, trong lòng có trăm hận, nghìn bất mãn, cũng không biểu lộ ở trên mặt, đây mới là đáng sợ nhất, như Sở Hân Di, như...

Bỗng nhiên liền nghĩ đến gia mẫu mình, tâm Chân Thập Nương có một trận rét run chưa từng xuất hiện. Thầm nghĩ, "Hỉ Thước nói nàng rất hận ta, nếu có một ngày gặp phải, ta làm thế nào để cải thiện tốt mối quan hệ với nàng?"

Nếu đã bó buộc lại với nhau, đây cũng là bài tập nàng nhất định phải làm cho tốt.

Trầm Chung Khánh chí hiếu, nếu nàng không thể cải thiện mối quan hệ với mẫu thân hắn. Thì sẽ không chiếm được ủng hộ của hắn, nếu không chiếm được ủng hộ của hắn, sau này cuộc sống tương lai của con dâu như mình lại càng duy gian!

Trong lúc bất chợt, Chân Thập Nương có chút hâm mộ Hỉ Thước.

"Nô tỳ biết..." Hỉ Thước miệng lép bép, tùy hứng nói lầm bầm."Nàng luôn lầu bầu tiểu thư, nô tỳ chính là không cam lòng, muốn cho nàng mất mặt một chút."

"cũng sắp làm mẹ người ta rồi. Vẫn hẹp hòi như vậy..." Chân Thập Nương liếc nàng một cái, đổi đề tài, "Để Trường Hà làm hộ viện cũng là tạm thời, chờ dược hoàn của ta mở rộng nguồn tiêu thụ, để hắn giúp ta quản xưởng thuốc, về phần đệ đệ hắn..." Cúi đầu suy nghĩ một chút, "Cứ tới trước thử xem đi, nếu có thể làm thì lưu lại."

Hỉ Thước gật đầu."Nô tỳ nghe tiểu thư."

Hai người đang thương lượng đi đâu mướn bốn người hộ viện nữa, con dâu Lý Tề tới, bưng một chậu lớn gạo nếp niêm cao.

Niêm cao có cùng âm với cả năm cao*. Mang ý hàng năm thăng chức như ý, đón năm mới rồi, người của Ngô Đồng Trấn thích từng nhà tặng niêm cao.

*Niêm cao: phát âm là /nian'gao/ 黏糕

Năm gao: phát âm cũng là /nian'gao/ 年高

"Trời..." Vừa vào cửa. Mắt nàng liền căng tròn lên (chỗ này mình chém nhé, nguyên gốc là mắt 不够使), "Trời!" Sờ sờ bình phong gỗ lim lớn kim ty thêu hình hạc trường thọ, "Trời!"

Thu Cúc cười hì hì đưa lên một ly trà, "Bá mẫu, uống trà."

Thấy nàng vẫn ngây ngô ngơ ngẩn đứng đó, Chân Thập Nương bèn lôi nàng ngồi xuống

trên giường, "Trên giường ấm."

"Trời, ta mới mấy ngày không tới!" Dứt khoát ngồi xuống trên giường, con dâu Lý Tề còn

chưa lấy lại tinh thần.

"Đón năm mới rồi mà..." Chân Thập Nương cười pha trò." Ngươi những năm qua cũng chưa

từng khí thế như vâỵ..." Đưa tay túm túm gấm áo trên người Chân Thập Nương, "Chà, ngay cả áo

cũng là mới ba phần, gấm Tứ Xuyên thượng hạng... Đã nói ngươi không phải là người phàm, quả nhiên bay lên đầu cành." Ánh mắt lấp lánh nhìn Chân Thập Nương, "Đều là Cố Mãi Biện đưa tới?" Vỗ tay một cái, "Đã nói chuyến lên thành Thượng Kinh đó ngươi đi không uổng phí mà, thế nào?" Nhớ tới cái gì, nàng thần bí chớp chớp mắt, "Nghe Cố Mãi Biện nói, thê tử chủ nhân nhà hắn một năm trước mới chết rồi, vẫn chưa tái giá đó, là thật?" Cảm khái nói, "Nghe Lý đại ca ngươi nói, chủ nhân nhà hắn là một đại quan, quả thực vào nhà người như vậy, đừng nói tái giá, chính là làm thiếp, cũng hơn so với nhà bình thường." Nhìn về phía Chân Thập nương ánh mắt tràn đầy cực kỳ hâm mộ.

Trong phòng nhất thời yên tĩnh.

Hỉ Thước cùng Thu Cúc hai mặt nhìn nhau, trên mặt mơ hồ dẫn theo một cỗ tức giận.

Bạc này là phu quân danh chánh ngôn thuận của tiểu thư nhà nàng - Trầm Chung Khánh bỏ ra, nguồn gốc đường đường chính chính!

Thế nhưng, việc này lại không thể nói với ngoại nhân, người của Ngô Đồng Trấn đều biết Chân Thập Nương mấy năm nay sống rất khổ, nếu một khi biết nàng chính là chính thê của Đại tướng quân danh tiếng hiển hách, Trầm Chung Khánh lập tức cũng sẽ bị người ta chỉ chỏ thủng lưng, đặc biệt là con dâu Lý Tề còn biết Chân Thập Nương chính là Giản đại phu danh tiếng bên ngoài, càng không thể chọc thủng giấy dán cửa này.

"Đây... đây là có chuyện gì?" Con dâu Lý Tề bị sự yên lặng bất ngờ này làm kinh sợ, nàng thấp thỏm bất an nhìn về phía Chân Thập Nương.

"Ngươi đi ra ngoài chớ nói lung tung, phu gia (gia đình nhà chồng) ta cũng là một người có quyền thế..." thần sắc Chân Thập Nương nghiêm túc hiếm thấy.

Con dâu Lý Tề trước mắt sáng ngời, "Phu gia ngươi..."

Chân Thập Nương đã chuyển chủ đề, "Lý tẩu có chuyện gì?" Nếu chỉ vì tặng chút niêm cao này, sai một người làm tới là được.

Con dâu Lý Tề hoàn toàn thất vọng.

Nhưng cũng biết Chân Thập Nương không muốn nói chuyện này, cho dù nàng mài xé rách trời cũng đừng nghĩ đến hỏi ra điều gì, bèn thu liễm thần sắc, "Đúng vậy có việc đây." Cười ha hả nhìn Chân Thập Nương, "Ngươi nói chuyện này mà cũng qua linh rồi, những dược hoàn ngươi làm trước đây chiêu bài của ngươi hết lần này tới lần khác một viên cũng không ai mua, từ lúc ngươi không để cho ta nói thuốc kia là ngươi làm, ngược lại mua lại càng nhanh, mấy ngày nay mỗi ngày đều có người tìm đến, trong thời gian vài ngày đã bị tranh mua rồi, hôm nay lại có người tới hỏi còn không rồi, còn nhận lời có bao nhiêu mua bấy nhiêu, sáng sớm Lý đại ca ngươi đã hấp tấp bảo ta đến tìm ngươi..." Nhìn một phòng nguy nga lộng lẫy chậc lưỡi, "Nếu không nói vận khí này tới lôi phân ra cũng có thể mò được kim nguyên bảo, lần này A Ưu hoàn toàn phát đạt rồi..."

Share this:

TwitterFacebook

Tháng Mười Hai 5, 2013Gửi phản hồi

« Trang trướcTrang sau »

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Phản hồi

Tên*

Thư điện tử*

Trang web

Thông báo cho tôi bằng email khi có bình luận mới.

Thông báo cho tôi bằng email khi có bài đăng mới.

List

Cổ đạiGiang Bắc nữ phỉHuyền huyễnKhoList truyện hayXuyên KhôngHương Y

chủ đề

Giang Bắc nữ phỉ (6)Hương Y (267)Uncategorized (2)Xuyên Không (151)

Bài viết mới

[Hương y] Chương 266: Nổi lên[Hương Y] Chương 265: Xóa bỏ hiểu nhầm[Hương Y] Chương 264: Chất Vấn[Hương y] Chương 263: Trân trọng[Hương y] Chương 262: Quỷ Môn[Hương y] Chương 261: Chiến tranh lạnh[Hương y] Chương 260: Tuyệt dục[Hương y] Chương 259: Tâm Ma

Music

Blogs I Follow

Tử Quy-木- MỘCVô Hà Sơn TrangHà Tiên CưThe Daily PostThe WordPress.com Blog

Bình luận mới nhất

chuotminhminh trong [Hương y] Chương 266: Nổi lênsơn trong [Hương y] Chương 266: Nổi lênmika trong [Hương y] Chương 266: Nổi lênDung trong [Hương y] Chương 266: Nổi lên

Lượt truy cập

THÁNG MƯỜI HAI 2013HBTNSBC 12345678910111213141516171819202122232425262728293031 Th1 »

View Full Site

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro