Chương 10

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

  ~~~~~~~~~~~

Thân thể của Sa Hạ trở nên cứng đờ, sắc mặt trở nên trắng bệt, nàng buông cánh tay đang giữ chặt của Đa Hân ra. Ngẩng đầu lo sợ nhìn Đa Hân.

"Hân...cậu, cậu không cần tớ nữa sao?"

Giọng nói run rẩy sinh sôi như xé rách lòng củaĐa Hân, Đa Hân xoay người dùng sức ôm lấy Sa Hạ.

" Hạ Hạ, cậu không cần như vậy... chúng ta chỉ tạm thời tách ra."

Nghe được Đa Hân chính miệng thừa nhận, khiến cho một tia hy vọng cuối cùng trong lòng của Sa Hạ liền như vậy mà vỡ tan tành. Nàng chỉ cảm thấy thân thể như trầm xuống, phảng phất như rơi vào hầm băng vậy, lạnh lẽo đến khó chịu được.Sa Hạ đưa tay đẩy Đa Hân ra, ngồi chồm hổm xuống đất, ôm thật chặt chính mình mà thấp giọng khóc.

"Đa Hân, chúng ta thật vất vả mới có thể ở chung với nhau a..."

Lệ đã rơi đầy mặt,Đa Hân ngồi xuống dùng sức ôm thật chặt, đemSa Hạ giam vào trong ngực.

"Hạ Hạ, tớ chỉ là muốn có thời gian suy nghĩ thật kỹ, tớ..."

"Đa Hân, cậu làm sao có thể dễ dàng nói ra hai chữ biệt ly như vậy? Cậu có thể nào..."

Sa Hạ co người thành một đoàn, cắn chặt đôi môi đã chảy máu, thân thủ dùng sức đẩy Đa Hân từ trong ngực ra.

"Tớ yêu cậu như vậy... Mà cậu lại vì Jihyo mà không muốn tớ... Đa Hân, cậu làm sao có thể không muốn tớ... Tớ đều đem hết thảy của bản thân để đi yêu cậu a..."

Trước ngực bị đấm mà sinh đau, nước mắt đắng chát rơi vào trong miệng, lời nói của Sa Hạ đem lòng của Đa Hânvỡ nát. Khiến cho nàng đình chỉ mọi suy nghĩ, chỉ biết là phải gắt gao ôm chặt người trước mắt.

Hạ Hạ, xin lỗi, xin lỗi...

Ngoài cửa phòng ngủ, Jihyo từ trong bóng tối đi ra, gương đôi mắt xinh đẹp mang theo thần sắc thắng lợi. Khóe miệng mỉm cười mang theo một tia tàn khốc, vẫy vẫy tóc, cầm lấy túi lấy điện thoại ra, ngồi trên sofa bắt chéo hai chân.

"Uy, là tôi."

"--- Sự tình tiến triển thế nào?"

"Đã tách ra, bây giờ cô gọi điện thoại choĐa Hâncó lẽ rất hữu ích đó."

"----Sa Hạ là điểm mềm yếu nhất là Đa Hân, tôi làm sao không rõ điểm này. Được rồi, nàng nói với Sa Hạ cái gì sao?"

"Không có, một câu cũng không nói."

"---Vậy là tốt rồi, cô bây giờ hẳn là muốn đi Thấu gia đi?"

"Đúng vậy, hiện tại tôi muốn đi tìm Thấu ba chính thức tiến quân ở bên ngoài Thấu gia, bên phía của cô như thế nào?"

"--- Yên tâm, nói chuyện không tệ."

"Tốt, tôi không muốn xảy ra bất cứ chuyện không may nào xảy ra, cô nghìn vạn lần chớ xem thườngSa Hạ."

"--- Đã biết."

****************************************************************

Khí trời âm u, căn phòng dần trở nên mờ tối, cả hai người trầm mặc không nói.Sa Hạ ngồi ở trên giường ôm cánh tay, khuôn mặt thon gầy ngơ ngác ngước lên nhìn Đa Hân thu thập hành lý.

Nhìn thân ảnh đã quen thuộc đến khắc cốt ghi tâm kia, vốn dĩ lệ đã ngừng lại theo gò má chảy xuống.Sa Hạchăm chú nhìn một lúc lâu mới quay đầu gạt đi nước mắt, rồi đem mặt mình chôn ở đầu gối giữa hai chân.

"Hân, cậu thật sự sẽ trở về sao?"

Giọng nói nhẹ nhàng đến gần như không bay vào tai củaĐa Hân, tayĐa Hân đang cầm quần áo chợt cứng đờ quay đầu lại đau khổ nhìn Sa Hạ.

"Hạ Hạ, tớ chỉ là muốn trở về nhà một thời gian ngắn cũng không phải nói chúng ta từ nay về sau cắt đứt liên lạc."

Sa Hạ ngẩng đầu ánh mắt có chút mông lung, giống như nhìnĐa Hânlại giống như nhìn ở phía sau nàng, không khí mờ ảo, đôi môi khô khốc phun ra vài chữ.

"Nhà? Đây không phải là nhà của chúng ta sao?"

Trái tim từng trận đau đớn như bị kim châm vào,Đa Hâncố gắng kìm lại xúc động muốn ôm Sa Hạ thật chặt vào lòng ngực. Hai chân của nàng như bị đóng đinh tại chỗ, không dám xoay người nhìnSa Hạ, chỉ sợ khi xoay người nhìn thấy một màn lại không thể nào đi được.Đa Hânhít sâu một hơi, đưa lưng về phíaSa Hạ tùy ý lau đi nước mắt trên mặt, rồi tùy tiện cầm lấy vài bộ quần áo nhét vào trong vali, lao ra khỏi phòng nhỏ.

Sa Hạ ở phía sau nhìn phương hướng màĐa Hânly khai đến thất thần, dùng hai cánh tay ôm chặt lấy bản thân mình. Đôi mắt vốn đã trở nên khô khốc lại có nước mắt tràn ra, cúi đầu tự bẩm.

"Đa Hân... Lưu lại có được không?"

***********************************

Ở sân bay có hai mỹ nữ tóc dài với vóc nóng bỏng, ăn mặc thời thượng, rất câu người.

"Tử Du, làm thế nào thì tớ cũng không tin làĐa Hân sẽ buông tay Sa Hạ."

Tử Du vẫn là một thân nhẹ nhàng khoan khoái quần áo, tóc dài được buộc gọn gàng. Đang cúi đầu đọc một tin nhắn rồi khẽ chau mày.

Thái Anh ở bên cạnh mặc một bộ quần áo trắng tinh ôm sát người, tóc dài màu nâu tùy ý xõa xuống, trên mặt đeo một cái kính mát to màu đen, sắc mặt chợt cũng tối sầm xuống.

"Tớ cũng vốn không tin, nhưng nếu đúng là Đào điện thoại cho tớ thì không thể là giả được."

"Tử Du! Thái Anh!"

Ngoài phi trường, Tĩnh Đào mặc một cái váy trắng siêu gợi cảm, trên đùi được ôm gọn bởi chiếc vớ cao màu đen, giày cao gót màu đỏ thẫm bị dẵm đến kêu vang dội. Tóc dài hiếm thấy được buộc gọn gàng, gương mặt tươi cười cầm lấy cánh tay Tĩnh Nam rồi dùng sức khua tay, vẩy tay xong còn không quên khen ngợi.

"Nam, tớ phát hiện cánh tay của cậu dài quá nha, có thể cùng con khỉ đầu chó sánh ngang rồi."

Tĩnh Nam đem cánh tay thu hồi, rồi bất đắc dĩ nhìn vẻ mặt ngang bướng của Tĩnh Đào.

Thái Anh cùng Tử Du ở thật xa đã thấy cánh tay thon dài của Tĩnh Nam, mỉm cười rồi hướng về Tĩnh Đào đi tới."Thái Anh."

Thái Anh mới vừa bước đến, liền bị Tĩnh Đào bắt lấy tay nhẹ nhàng kéo một cái, ôm vào trong ngực. Tĩnh Đào cúi đầu hôn lên cái trán của nàng, không thèm để ý đến ánh mắt kinh ngạc của người bên cạnh.

Tĩnh Nam ở bên cạnh ngược lại không có phản ứng gì, vẫn như trước đúc hai tay vào túi, gương mặt đạm nhiên*. Tử Du lại không nhìn nổi một màn này, liền cau mày, nhanh chóng kéo Thái Anh giấu ở sau lưng mình.

*đạm nhiên: lãnh đạm, thản nhiên.

"Uy, uy, uy! Nữ lưu manh này, đây là sân bay, chú ý một chút nhưng Tĩnh Đào làm như không nghe thấy vậy, những ngón tay thon dài chạm vào cái trán, rồi mị hoặc nhìn Thái Anh.

"Thái Anh, không sai ah~, mùi vị ngày càng dụ dỗ người rồi, lại đây để xem môi thế nào."

"Tĩnh Nam!!!" Tử Du nổi giận, vừa mới trở về thì nàng ta đã cư nhiên liền dám đùa bỡn lão bà của nàng.

"Tử Du, cậu cũng quá hẹp hòi nha."

"Còn cậu không keo kẹt sao?"

"Cậu có ý gì? Ngày đầu tiên trở về giống như đã muốn tớ giáo huấn cậu?"

"Tớ cũng lười nói với người bản địa như cậu, lưu manh, cũng không phải muốn nói cậu chứ Tĩnh Đào cậu mặc cái gì da cỏ đây? Cậu là người rừng núi sao?"

"Cút, Tử Du, hai ta như đã kết thành thù hận. Lần này trở về thì cậu khỏi phải nghĩ là còn có thể đem lão bà của mình mang về."

"Cậu!!!!"

Thái Anh ở bên cạnh hứng thú mở mắt to nhìn xem. Thẳng đến hai người khiến cho nhau tức giận mặt đỏ tới mang tai, Tĩnh Đào cũng không để ý bản thân mặc váy ngắn có chút nguy cơ "ra ánh sáng", liền đá chân dài của Tử Du, quyết sống mái với nhau. Thì Thái Anh mới có có hành động đem Tĩnh Đào đã lộ ra nội khố màu đen kéo qua, rồi thuận tiện bấm Tử Du một cái.

"Đào Đào, Đa Hân đã xảy ra chuyện gì?"

Tĩnh Đào vốn vẫn còn mắng nhiếc không chịu bỏ qua thì nghe thấy tên của Đa Hân liền nhất thời ủ rũ xuống dưới.

"Ai, đừng nói nữa, không biết cậu ta bị điên gì nữa. Hôm qua, hơn nửa đêm từ chỗ củaSa Hạliền dọn ra ngoài."

"Cái gì???!!!"

Tử Du bất khả tư nghị nhìn Tĩnh Đào.

Tĩnh Đào thở dài, lắc đầu.

"Hôm nay, sáng sớm tớ cùng Tĩnh Nam vốn muốn gọi hai cậu ấy cùng đi đón các cậu, đập cửa hơn nửa ngày Sa Hạ mới ra mở cửa. Cậu không biết cậu ấy..."

Nghe Tĩnh Đào nói đến đây, lại nhớ đến lúc gặp Sa Hạ, ánh mắt của Tĩnh Nam cũng có chút buồn bã.

"Hạ Hạ chỉ mặc một bộ đồ thật mỏng ra mở cửa, khuôn mặt trắng đến dọa người, đôi mắt vô thần, thân thể có chút run rẩy. Tớ hỏi cái gì cậu ấy cũng không trả lời, chỉ biết ngồi ở trên giường gắt gao ôm ảnh chụp của cậu ấy và Đa Hân. Hạ Hạ, cậu ấy hoàn toàn mất hết dáng dấp ngày thường."

"Tớ xem mà thật đau lòng, liền mắng con chó nhỏ đó lương tâm bị chó ăn rồi, chợt, Hạ Hạ nghe thấy lời này liền có phản ứng. Cậu ấy dùng sức lắc đầu, rồi nói con chó nhỏ chắc chắn sẽ không không muốn nàng...nhất định là có nguyên nhân gì..."

Tử Du nghe xong tức giận đến nổi trận lôi đình, la hét muốn đánh cho Đa Hân một trận nhừ tử. Thái Anh vẫn như trước bình tĩnh, liếc mắt nhìn Tử Du, khiến cho Tử Du liền lập tức không có tiếng động nào.

Thái Anh cúi đầu, nghĩ một chút rồi móc điện thoại ra.

"Uy, Đa Hân là tớ."

"Thái Anh..."

"Tớ muốn gặp cậu.''

"Tớ..."

Đa Hân do dự muốn cự tuyệt, nàng biết Thái Anh tìm nàng nhất định là vì chuyện của nàng và Sa Hạ.

Thái Anh nói xong liền lập tức cúp máy, sắc mặt liền trầm trọng xuống.

"Tĩnh Đào, cậu và Tĩnh Nam trước tiên hãy đi chiếu cố cho Hạ Hạ. Như thế nào thì cũng phải để cho cậu ấy ăn chút cơm."

Nói xong liền quét mắt nhìn Tử Du.

"Tử Du, cậu cũng đi a! Tớ muốn một mình đi gặp Sở Minh."

~~~~~~

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Trong cuộc sống, có ngọt mới có khổ.

Lý giải, đối với Lá Cây khổ cực chính là loại gõ chữ không tiếng động chống đỡ.  

.
.

.
.

.
.

                                                                   ~Năm mới 2019 chúc tất cả các bạn:                                                                                   Đau đầu vì nhà giàu                                                                                   Mệt mỏi vì học giỏi                                                                                   Buồn phiền vì nhiều tiền                                                                                   Ngang trái vì xinh gái                                                                                   Mệt mỏi vì đẹp giai                                                                                   Và mất ngủ vì không có đối thủ                                                                                    HAPPY NEW YEAR 🤣🤣🤣

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro