Chương 47: Làm vậy thật quá đáng

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng


"Được rồi, nói rồi đấy!"

Nhân Tĩnh hắng hắng giọng, khôi phục lại giọng nói như bình thường, lấy cà phê trên bàn uống một hơi cạn sạch: "Tại sao em không muốn nghe điện thoại?"
Phác Hiếu Mẫn dùng thìa khuấy cốc cà phê, trầm mặt nói: "Không muốn thì không nghe thôi."
Nhân Tĩnh khẽ rên một tiếng: "Thôi dẹp đi, vô duyên vô cớ không muốn nghe là sao, mà này, người đó rốt cuộc là ai vậy, sao nghe giọng hơi quen quen, từa tựa, từa tựa.....à đúng rồi, nghe giống giọng Trí Nghiên!"
"Là em ấy đó."
"?" Nhân Tĩnh giật nảy cả mình, giơ chân đá cô một cái dưới gầm bàn: "Sao em xấu thế, Trí Nghiên gọi đến em không bắt máy thì thôi, lại còn bắt chị nghe giùm. Chị tưởng có người làm phiền em mới ra vẻ dữ tợn với người ta, giờ thì hay rồi! Mà quan hệ hai đứa không phải rất tốt sao?"
"Không có gì đâu, gần đây có chút không vui."
"Thôi đi, làm gì chỉ có chút không vui, theo chị thấy là rất nhiều thì có! Mà nếu em đã không để ý gì đến người ta còn đặt nickname kỳ quái như thế làm gì? Xem nào.... "love" cơ đấy?"
"Liên quan gì đến chị, trả điện thoại cho em."
"Không trả!" Nhân Tĩnh duỗi thẳng cánh tay, giơ cao lên, "Vừa ai mới ngang ngạnh một hai bắt chị nghe điện thoại cho bằng được, đừng hòng qua cầu rút ván, Phác Hiếu Mẫn, nói nhanh cho chị biết, hai người là thế nào?"
"Thế nào là thế nào, trả điện thoại cho em nhanh lên!"
"Không trả, em không nói thì còn lâu mới trả!"
Nhân Tĩnh vừa nháo nhào vừa siết chặt điện thoại né tránh Phác Hiếu Mẫn muốn cướp lại, làm Phác Hiếu Mẫn tức đến mức nghiến răng nghiến lợi: "Có trả cho em không thì bảo!?"
"Em lại đây đi, lấy được thì chị trả cho em, hahaha!" Nhân Tĩnh nắm điện thoại, đắc ý cười haha. Nhưng đang cười đấy đột nhiên ngậm chặt miệng, vẻ mặt chết trân, Phác Hiếu Mẫn nhân cơ hội cướp lại điện thoại, trừng mắt với Nhân Tĩnh mới phát hiện vẻ mặt cô có vẻ kỳ lạ, quay mặt nhìn sang phía ngoài chỉ thấy Phác Trí Nghiên đang đứng sát ngoài cửa sổ, hai người chỉ cách nhau một lớp kính thủy tinh.
Đôi mắt Phác Trí Nghiên càng ngày càng đỏ, không nghĩ đến người mình muốn gặp thì ra đang ở gần đây, người ta vừa cười vừa giỡn, nhàn nhã uống cà phê với người khác nhưng chút thời gian nhận điện thoại của mình cũng không có!
Phác Hiếu Mẫn không ngờ Phác Trí Nghiên đột nhiên xuất hiện, sững sờ ngay tại chỗ, chỉ có Nhân Tĩnh kịp hồi thần phản ứng trước tiên, vội vàng đứng lên, kéo cửa kính đi ra ngoài, ngập ngừng giải thích: "Trí Nghiên, sao em lại ở đây? Chuyện lúc nãy, chuyện lúc nãy chị không biết là em, còn tưởng ai đó gọi điện thoại phá, em đừng giận nhé, Hiếu Mẫn không phải cố ý lơ em đâu, em ấy chỉ muốn chọc em thôi..."
"Không, không có gì.." Phác Trí Nghiên lắc lắc đầu, vốn muốn cười một cái nhưng mặt mày cứng ngắc, âm thanh không khống chế được nghẹn ngào trong cổ họng. Lúc này cô đột nhiên có cảm giác không đất dung thân, vì sao mình lại thấy cảnh này làm gì? Nếu không thấy thì không cảm thấy mọi chuyện đột nhiên khó khăn đến thế này!
Nước mắt chực chờ rơi xuống, cô không muốn người khác nhìn thấy sự yếu đuối của mình liền xoay người bỏ đi, Nhân Tĩnh vội vàng kéo cô lại: "Trí Nghiên em chờ một chút!"
Nhân Tĩnh quay đầu về phía cửa kính, gõ thật mạnh mấy lần, dùng khẩu hình gào lên với Phác Hiếu Mẫn vẫn còn đang đứng nguyên trong đấy: "Phác Hiếu Mẫn em còn đứng đó làm gì, đi ra đây giải thích nhanh lên!"
Nhân Tĩnh ở bên này gấp như lửa đốt, Phác Hiếu Mẫn ở bên kia chẳng khác gì bị người điểm huyệt, đứng yên không nhúc nhích. Bên trong quán cà phê có nhiều người tò mò đều nhìn sang phía này, Phác Trí Nghiên nhìn thẳng vào Phác Hiếu Mẫn một cái, sau đó tránh qua Nhân Tĩnh chạy mất.
Phác Hiếu Mẫn bị cái nhìn này làm cho chấn động, trong đó chất chứa dày đặc đau xót và khổ sở, còn có tràn ngập nước mắt! Cô hối hận rồi, hối hận không nên đối xử với Phác Trí Nghiên như thế, hối hận vì đã không nhận điện thoại của em ấy!
Nhân Tĩnh gọi cô mãi không được, bực bội đi vào quán cà phê khởi binh vấn tội: "Hiếu Mẫn, em bị làm sao vậy? Bây giờ thì hay rồi, em ấy hoàn toàn hiểu lầm! Hai đứa em có giận dỗi thế nào đi nữa em cũng không thể ngay lúc này không để ý gì đến người ta, làm em ấy lúng túng đến thế. Nhất định Phác Trí Nghiên sẽ cho rằng chúng ta hợp tác trêu đùa em ấy!"
Phác Hiếu Mẫn hoảng hốt ngồi phịch xuống, nhìn chằm chằm cốc cà phê trước mặt đã nguội lạnh, thầm thì nói: "Có phải em cư xử như thế là rất quá đáng không?"
"Lại còn nói, đâu chỉ quá đáng, là vô cùng quá đáng! Em nói đi, rốt cuộc hai người các em là thế nào?"
Phác Hiếu Mẫn im lặng một hồi, cuối cùng mở miệng đáp: "Giống như chị nghĩ."
"Giống chị nghĩ? Em trả lời kiểu gì thế?"
"Không phải chị biết chuyện của Thuận Khuê sao? Em và Trí Nghiên, cũng giống như Thuận Khuê vậy."
Nhân Tĩnh hiểu rõ rồi, lập tức oán giận: "Giỏi ghê nhỉ, Thuận Khuê cũng dám gạt chị! Còn em nữa, cả hai người chị đều xem là chị em thật, hai người lại ngầm tư thông gạt chị ra ngoài!"
"Là em bảo Thuận Khuê đừng nói với chị, em thấy ngại, cảm giác bị người quen biết không dễ chịu chút nào!"
"Em và Trí Nghiên ở bên nhau từ bao giờ?"
"Từ lâu rồi, từ lần đầu tiên nhìn thấy Thuận Khuê, tụi em đã ở bên nhau."
"Chị nói rồi mà, hừ, nhìn em gian lắm, lại còn không thừa nhận, nếu không phải bởi vì có Thuận Khuê làm tiền lệ chị cũng không đoán ra hai đứa có gì với nhau. Được rồi, không nói chuyện này nữa. Giờ quan trọng là hai người bình thường quan hệ tốt lắm mà, sao bỗng nhiên lại ra nông nỗi này?"
Phác Hiếu Mẫn u buồn nhìn ra ngoài cửa sổ: "Có lẽ cô ấy yêu người khác rồi."
"Cái gì?" Nhân Tĩnh vô cùng hoài nghi: "Chị không nghe lầm chứ, vừa Trí Nghiên biểu hiện thế nào chị và em đều thấy rõ ràng mà, có chút nào giống như đã yêu người khác đâu? Em làm như vậy là xúc phạm em ấy rất nặng nề! Ai nói với em Trí Nghiên yêu người khác?"
"Em tận mắt thấy, còn giả được sao?" Phác Hiếu Mẫn cười khổ: "Hôm sinh nhật em ấy, em xin nghỉ ở nhà định cho em ấy một niềm vui bất ngờ. Trùng hợp hôm đó Trí Nghiên có liên hoan với đồng nghiệp bên ngoài, em ở nhà đợi rất lâu Trí Nghiên vẫn chưa về, không yên tâm nên gọi điện thoại kiếm nhưng không ai bắt máy, sau đó thì điện thoại tắt máy luôn, em quyết định đi tìm Trí Nghiên. Không tìm được người, em vừa lo lắng vừa sợ Trí Nghiên có chuyện, đồng nghiệp của em ấy ăn xong đều đi hết rồi, chỉ thiếu có mình Trí Nghiên thôi. Em ở trong quán rượu tìm tới tìm lui, phòng nào cũng đến... chị có biết cuối cùng em nhìn thấy gì không?" Giọng của Phác Hiếu Mẫn khẽ run lên: "Trí Nghiên... vậy mà đang cùng một người đàn ông khác thân mật, ôm ôm hôn hôn.."
"Em xác định người em nhìn thấy là Trí Nghiên?"
"Nếu không phải cô ấy thì còn ai vào đây? Giọng cười của cô ấy làm sao em nghe lầm được! Em bỏ đi nhưng Trí Nghiên không thèm đuổi theo, em cũng không biết em đã về đến nhà bằng cách nào nữa, em chờ Trí Nghiên về sẽ giải thích với em, nhưng chờ cả một đêm cũng chẳng có ai trở về! Ngày hôm sau còn làm như không có chuyện gì xảy ra, nói dối với em uống say rồi qua đêm ở nhà đồng nghiệp, lúc về nhà đến cả giày cũng đổi một đôi khác, chị nói xem, đồng nghiệp không phải người đàn ông kia thì còn có thể là ai?"
Nhân Tĩnh nhìn chằm chằm Phác Hiếu Mẫn một lúc: "Đến bây giờ Trí Nghiên cũng chưa giải thích gì với em sao?"
"Cô ấy chỉ nói không phải như em nghĩ, còn lại không nói gì cả..." Phác Hiếu Mẫn cười gằn: "Nếu như không có gì tại sao không thể giải thích rõ ràng với em?"
"Vậy em có từng nghĩ hôm đó liên hoan, liệu có phải Trí Nghiên uống say bị người khác lạm dụng không?"
Phác Hiếu Mẫn ngây ngẩn cả người, lập tức lắc đầu nói: "Không thể."
"Sao lại không thể? Trên đời này thiếu gì người biết mặt không biết lòng, thừa dịp uống rượu cái gì cũng dám làm. Em nhớ kỹ lại xem ngày hôm sau Trí Nghiên về nhà có gì khác thường hay không? Nếu như tình cảnh ngày hôm đó chính là em ấy uống say bị người ta lạm dụng.. nhưng em lại vì hiểu lầm bỏ đi.. Nếu quả thật như vậy thì hai người không chỉ là hiểu lầm đơn giản vậy đâu!"
Phác Hiếu Mẫn bị dăm câu nói của Nhân Tĩnh làm cho bất an, thật tình cô không nghĩ đến khía cạnh này. Lẽ nào mình thật sự nghĩ sai rồi sao?
Cô bắt đầu hồi tưởng lại các biểu hiện của Phác Trí Nghiên sau khi về nhà, cô nhớ lại giọng nói hoảng loạn của Phác Trí Nghiên lúc điện thoại cho cô, nhớ đến mặt mày Phác Trí Nghiên đỏ hoe nói với mình mọi chuyện không phải như vậy, nhớ đêm đó Phác Trí Nghiên xin mình ôm em ấy! Nếu như sự thật là đêm đó Trí Nghiên uống say mất kiểm soát, mình bỏ đi tạo cơ hội cho người khác thương tổn Phác Trí Nghiên, vậy cô làm sao đối mặt với tình cảm giữa hai người?
Càng nghĩ nhiều càng sợ sệt, vừa lúc nãy mình còn tổn thương cô ấy thêm một lần nữa! Nếu loạt giả thiết là là thật, vậy hành động này chính là xát thêm muối vào vết thương của Phác Trí Nghiên...
"Bây giờ mặc kệ cái gì đi nữa, chị thấy em nên tìm Trí Nghiên nói cho rõ ràng. Đừng nói những cái khác, thái độ hôm nay của em với Trí Nghiên, em nên nói xin lỗi! Hiếu Mẫn, tính tình của em chị biết, cả ngày chỉ biết lo cho công việc, cuộc sống thì cứ mặc kệ, đến lúc bận rộn thì cái gì cũng quên, bản chất em cũng không phải người chu đáo nữa! Có nghi vấn gì em cứ hỏi thẳng là được, ai cũng có lòng tự ái hết huống hồ là con gái. Nếu em gây tổn thương cho người ta, còn ai dám chủ động nói cho em biết chuyện gì đã xảy ra?"
Nhân Tĩnh lo lắng chốt hạ một câu: "Hy vọng mọi chuyện không đến mức như chị nghĩ."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro

#minyeon