33

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Chương 33

Tan tiệc, Tiêu Chiến và Lộ Ngôn Chi ai về xe nấy, lúc này tài xế đã tới nên Tiêu Chiến ngồi vào phía sau xe.

"Chạy vòng vòng trước đã, đợi mùi rượu tiêu tán rồi hẳn về." Tiêu Chiến nói với tài xế.

Tài xế đi theo Tiêu Chiến rất nhiều năm, là người thành thật, cũng không nhiều lời, cũng không hỏi tại sao, Tiêu Chiến nói đi đâu thì ông sẽ đi theo đó.

Tiêu Chiến và Lộ Ngôn Chi không uống nhiều lắm, chỉ nửa chai vang đỏ, không đến mức say khướt, nhưng rượu có chất cồn làm người ta hưng phấn, hắn sợ lúc này về nhà gặp Vương Nhất Bác sẽ xúc động làm chuyện không nên làm, vậy thì sẽ rách việc.

Xe tình cờ chạy ngang qua tiệm bánh Vu Dĩnh từng tới mua bánh kem cho Vương Nhất Bác, Tiêu Chiến bảo tài xế tìm chỗ dừng, nếu đã đi ngang qua thì cũng nên mua một cái về làm quà khen thưởng cho Vương Nhất Bác.

Tài xế hiểu chuyện muốn xuống xe trước, vội nói: "Để anh đi mua cho, cậu không mang khẩu trang, sẽ bị người ta vây quanh đó."

"Không sao đâu, anh không biết em muốn ăn gì mà, em vào trong thấy thích rồi mua luôn." Nói xong, Tiêu Chiến đã đi xuống xe.

Buổi tối cuối mùa xuân đầu mùa hè, nhiệt độ không khí lên cao rõ ràng, gió đêm khó thổi tỉnh cảm giác say lâng lâng, càng làm hắn thấy thoải mái hơn thôi.

"Hoan nghênh quí khách......" Nhân viên cửa hàng đang cười chào hỏi đột nhiên mất giọng, âm cuối còn ngắc ngứ nơi cuống họng.

Nhân viên khác trong tiệm bất ngờ quay lại, cũng sững sờ theo —— tình huống gì vậy trời?!

Tiêu Chiến khẽ gật đầu, như là chào hỏi, biểu tình cũng ôn nhu theo thói quen với người ngoài.

"Tiêu , Tiêu ......"

Tiêu Chiến thủ thế "Suỵt", ngắt lời cô nhân viên, tự nhiên đi đến trước quầy bánh kem.

Nhân viên cửa hàng hưng phấn đến mức đỏ bừng cả mặt, hôm nay là ngày lành gì đây, đi làm còn gặp được Tiêu Chiến nữa á! Các cô nhìn ra ngoài cửa theo bản năng, không có máy quay phim nha, thậm chí còn không có trợ lý và người đại diện nữa, chứng tỏ đây không phải là quay chương trình gì hết, là Tiêu Chiến cố ý đến cửa tiệm của bọn họ á.

"Ngài, ngài cần gì ạ?" Nhân viên quầy bánh xúc động đến mức nói lắp, Tiêu Chiến không trang điểm đẹp trai quá má ơi!!

Tiêu Chiến chỉ chỉ ổ bánh kem Vương Nhất Bác thích, nói: "Tôi muốn ổ bánh kem này."

Chỉ cần trà trộn internet, thích xem tin tức giới giải trí, cơ hồ không có người không biết Vương Nhất Bác thích ăn bánh kem, Tiêu Chiến mua cho ai cũng không cần phải hỏi nhiều.

Nhân viên cửa hàng cảm thấy động tác của mình đã biến thành robot, cô không phải đang đóng gói bánh kem, mà là tình yêu đó!

Đã có nhân viên cửa hàng lấy ra di động chụp ảnh trộm, Tiêu Chiến cũng không ngăn cản, nếu hắn đã vào đây thì đã chuẩn bị tốt tâm lý, hơn nữa đây cũng không phải chuyện gì to tát, fans chụp hay người qua đường chụp thì cần gì phải so đo.

Đóng gói và thanh toán xong, Tiêu Chiến nói cảm ơn rồi rời khỏi tiệm bánh.

Cho đến khi Tiêu Chiến đi được mười mét rồi, trong cửa hàng mới phát ra tiếng hét chói tai.

"A a a a a, là Tiêu Chiến thiệt đó, đẹp trai quá!"

"Còn tự mình đi mua bánh kem cho Vương Nhất Bác nữa kìa!"

"Sủng quá là sủng luôn, tui cũng muốn có người yêu vậy á."

"Có thể phát Weibo không? Không thể chỉ có bọn mình hưng phấn!"

Vì thế trên đường trở về, # Tiêu Chiến tự mình mua bánh kem # lên hot search.

【 nếu không phải ảnh chụp có chủ ý, thì tôi tin vào chân ái thật luôn! 】

【 góc độ không chuyên nghiệp, không phải có chủ ý đâu. Có thể làm Tiêu Chiến không đeo khẩu trang mà đi mua bánh kem, phỏng chừng chỉ có Vương Nhất Bác nhà mị. 】

【 vẫn luôn lo lắng Tiêu Chiến đối xử không tốt với Nhất Bác nhà mình, giờ thì thấy tôi lo lắng nhiều rồi. 】

【 Fan Nhất Bác thật là hâm mộ. 】

【 Fan Tiêu Chiến thật là ganh tị. 】

Đề tài này sẽ chẳng có gì mới mẻ với một cặp đôi bình thường, nhưng đặt ở cặp đôi chồng chồng này thì lại khác. Hôn nhân đồng tính tuy đã được hợp pháp hóa, nhưng phúc lợi xã hội thì vẫn chưa bằng các cặp đôi khác giới, hơn nữa vì không có khả năng sinh con, trói buộc bọn họ chỉ có tình yêu, cho nên lựa chọn con đường này cần rất nhiều dũng khí, tình cảm đủ mãnh liệt mới có thể đi đến cuối đời. Thế nên mọi người cũng chỉ có thể chúc phúc cho bọn họ.

Huống chi tuôn ra tin tức này chỉ là vài tài khoản nhỏ, vốn dĩ Weibo là nơi mọi người sử dụng để đăng tin tức, cho dù Tiêu Chiến muốn gây chú ý cũng sẽ không liên hệ với mấy tài khoản nhỏ này làm gì, nếu không phải fans của Tiêu Chiến quá tinh vi thì cũng chẳng phát hiện ra.

Mà ở một đầu khác, có người tung tin là Tiêu Chiến đi theo Vương Nhất Bác ghi hình chương trình, Vương Nhất Bác hát xong nhào vào lòng Tiêu Chiến, tình cảm của hai người rất tốt. Nhưng trong lúc ghi hình, mọi thứ đều phải được bảo mật, bọn họ không thể nhiều lời, giờ thì chương trình được phát ra rồi, nên fans Vương Nhất Bác tha hồ đi tìm kiếm và bàn luận tin tức kia.

Weibo đúng là một cái động không đáy, lúc Vương Nhất Bác bổ nhào vào lòng Tiêu Chiến, hình ảnh tuy không rõ ràng, nhưng có thể nhận được hai người đó. Trừ bỏ đề tài # Tiêu Chiến tự mình mua bánh kem #, còn có # Vương Nhất Bác nhảy chân sáo #.

Tiêu Chiến không xem Weibo, về đến nhà là đưa bánh kem cho Vương Nhất Bác.

Vương Nhất Bác ngạc nhiên nhận lấy, mỉm cười nói cảm ơn.

"Bây giờ có bận không? Nếu không anh có chuyện muốn bàn với em."

Vương Nhất Bác gật đầu: "Xuống lầu nói đi, vừa lúc pha thêm ly trà ăn bánh luôn."

"Ok, em xuống trước đi, anh thay quần áo đã."

Chờ Vương Nhất Bác pha trà xong, miệng nhai một miếng bánh to thì Tiêu Chiến mới xuống lầu, cầm trên tay cuốn tài liệu Lộ Ngôn Chi cho hắn.

"Em xem có hứng thú không, Ngôn Chi đưa cho anh, anh thấy nó rất hợp với em." Vừa nói vừa giao tài liệu cho Vương Nhất Bác, mùi bơ kem ngọt thoang thoảng trong không khí làm căn nhà có thêm vài phần ấm áp.

Vương Nhất Bác biết nhãn hiệu EE này, người đại diện cho nhãn hiệu khu vực Châu Á Thái Bình Dương lần trước là một minh tinh người Hàn, trong nước vẫn chưa có cửa hàng của họ, muốn mua chỉ có thể xách tay mà thôi. Lần trước nhóm nhạc đến Pháp hắn có ghé cửa hàng này một lần, còn mua một cái bóp da, kiểu dáng cùng chất lượng đều rất không tồi.

"Em nhớ bọn họ rất kén chọn người đại diện." Khoảng một năm trước, Nhạc Hoa có nghe được tin muốn đẩy Nghệ Hiên đi thử, thế mà bị người ta từ chối. Mọi người trong công ty nể mặt ông chủ không dám nói nhiều, nhưng lại ngầm vụng trộm chê cười Nghệ Hiên không biết lượng sức.

"Nhãn hiệu này vốn nhờ Ngôn Chi tới tìm anh, anh nhìn mấy ảnh mẫu thấy hợp với em hơn, nếu em nguyện ý, có thể để bên Tinh Lộ nói giúp." Nếu đối phương có thể nhờ Lộ Ngôn Chi tìm tới hắn, thì hắn cũng có thể ủy thác Tinh Lộ bàn chuyện với bên đó, thị trường tư bản lấy lợi ích làm đầu, với lưu lượng của Vương Nhất Bác thì đây không phải là vấn đề.

Nghĩ đến Ngô Thu, Vương Nhất Bác có điểm bồn chồn: "Lỡ như người ta không muốn dùng em thì sao, xấu hổ lắm đó?"

"Không thử thì sao mà biết? EE chuẩn bị tiến vào thị trường trong nước, cửa hàng đầu tiên sẽ đặt ở đây nên họ tìm nghệ sĩ trong nước cũng đúng thôi. Trong giới này, chưa tính đến tuổi tác mà xem lưu lượng thôi thì có ai bằng em đâu."

Vương Nhất Bác không biết là nên nhận lấy lời tán dương của Tiêu Chiến hay không, không kiêu ngạo nói: "Anh, anh đừng khen nữa, anh mà khen nữa em bốc cháy mất."

"Ăn ngay nói thật mà thôi, em xem trước đi, thích hay không thích cứ nói với anh."

Vương Nhất Bác lúc này mới lật tài liệu Tiêu Chiến đưa, trong đó nói không ít về tầm nhìn và hướng đi của nhãn hiệu trong quý tới. Trang phục quý tới rất đẹp, ngay cả thiết kế của đàn ông không chỉ có một kiểu, rất nhiều người chửi bới trang phục của nghệ sĩ nam tham dự thảm đỏ quá giống nhau, không có gì khác biệt. Nhưng một nhãn hiệu chân chính có thiết kế tốt thì sẽ được nhận ra chỉ trong vòng một nốt nhạc, bởi vì phong cách của họ.

Trang phục mùa thu có hơi hướng mùa hè, năng động nhưng không nặng nề, rất thích hợp với thanh niên, lại có một ít cảm giác lười biếng, nhìn rất thu hút.

Vương Nhất Bác rất thích, cứ suy xét mãi, cảm thấy mất mặt thì mất mặt đi, vẫn muốn thử, nói: "Vậy nói chuyện đi, em muốn thử xem."

Vương Nhất Bác muốn, đương nhiên Tiêu Chiến sẽ toàn lực giúp hắn: "Được, em nói cho Ngải Trừng, anh báo với Ngôn Chi."

Showroom của nhãn hiệu EE đã sớm sửa sang trên đường Thế Kỷ, chỉ chưa thông cáo báo chí. Trên con đường đó đều là nhãn hiệu xa xỉ, bên EE tuyển chọn đại diện chẳng khác nào muốn ở đây lâu dài. Có thể tìm Tiêu Chiến qua quan hệ, hẳn là cũng muốn đánh nhanh thắng nhanh, so với Ngô Thu, danh tiếng của Tiêu Chiến vẫn vượt trội hơn hẳn. Vương Nhất Bác có hơi chút yên tâm, mặc kệ nó, nếu bên kia không đồng ý, thì hắn cũng chẳng có gì để mất cả. Ngải Trừng sau khi nhận được điện thoại của Vương Nhất Bác cũng tỉnh táo hơn vài phần, Vương Nhất Bác nguyện ý tiếp nhận có nghĩa là hắn không còn bài xích, cô sẽ giúp đỡ Vương Nhất Bác, còn chuyện ăn ngủ gì đó, để nói sau đi!

Ngải Trừng thuận tiện nói với hắn chuyện hot search, Vương Nhất Bác cũng chỉ cười nói "Đã biết", cũng không cố tình đi xem. Có mấy chuyện tự bọn họ biết là được, không thèm để ý người ta đánh giá thế nào.

Không biết là EE cần tìm gấp người đại diện, hay là do mối thân tình với Lộ Ngôn Chi mà không cự tuyệt ngay lập tức, chỉ truyền lời bảo Tinh Lộ gửi cho họ những tấm ảnh gần đây nhất của Vương Nhất Bác. Ngải Trừng hiểu lúc đối phương thông qua Lộ Ngôn Chi để mời Tiêu Chiến là có thể thấy được bọn họ rất gấp. Bọn họ chủ động liên hệ, đối phương nể tình đòi xem hình là chuyện rất bình thường.

Đoàn đội bên EE cử người đến Tinh Lộ chụp ảnh chân dung cho Vương Nhất Bác —— có thể thấy đối phương rất cẩn trọng trong việc chọn người đại diện cũng như nhân cơ hội này đánh giá toàn diện Vương Nhất Bác.

Vương Nhất Bác lại cảm thấy dường như đối phương không hài lòng lắm với hình tượng của mình, nếu mục tiêu của họ là Tiêu Chiến, thì hắn kém người kia rất nhiều —— chủ yếu là do phong cách cá nhân và khí chất không tương đồng.

Nhưng Tiêu Chiến lại không nghĩ vậy. Loại nhãn hiệu lớn như EE rất thận trọng trong việc chọn lựa người đại diện, đặc biệt đây là lần đầu tiên bọn họ đặt chân vào thị trường trong nước, không giống với những nhãn hiệu lớn có mặt ở đây đã nhiều năm.

Vương Nhất Bác không muốn tự tạo áp lực cho bản thân, phần lớn thời gian hắn vùi đầu vào sáng tác, vì như vậy sẽ làm hắn thoải mái hơn.

Khoảng hơn mười ngày sau, bên EE chủ động liên hệ với Tinh Lộ, tỏ vẻ công ty mẹ rất hài lòng với Vương Nhất Bác, hy vọng có thể hợp tác với hắn, nếu thành công bọn họ mong sẽ được hợp tác lâu dài.

Có thể bắt lấy EE đối với Vương Nhất Bác mà nói, tuyệt đối là thành tựu lớn nhất lúc này, Vương Nhất Bác rốt cuộc cũng buông xuống lo âu, chuẩn bị tiếp nhận công tác mới.

"Anh tiếp xúc với mấy nhãn hàng này nhiều rồi, có nhiều kinh nghiệm hơn em, tin anh đi." Tiêu Chiến từ lúc bắt đầu đã không lo lắng đối phương sẽ cự tuyệt, hắn tin vào ngoại hình của Vương Nhất Bác.

Vương Nhất Bác là thần tượng, Tiêu Chiến lại là ảnh đế, độ phủ sóng trong và ngoài nước cao hơn, còn so về lưu lượng, nói thật thì Tiêu Chiến ăn đứt Vương Nhất Bác, cho nên với nhà đầu tư nước ngoài họ sẽ xem trọng Tiêu Chiến hơn, còn đối với Vương Nhất Bác, bọn họ cần nhiều thời gian để suy tính và điều tra thị trường.

Vương Nhất Bác cười vui vẻ lại thẹn thùng: "Chị Trừng nói đây là lần quảng cáo đầu tiên của EE ở trong nước nên yêu cầu rất cao, em cần chuẩn bị những gì hở anh?"

Hắn cũng từng tiếp xúc với những thương hiệu nước ngoài nhưng không có nhiều yêu cầu như vậy, vì thế cũng khẩn trương không ít.

Tiêu Chiến không keo kiệt đưa ra ý kiến: "Anh đã tìm hiểu kĩ phong cách của bọn họ. Bài hát em hát lần trước vừa hay phù hợp với hướng đi của EE vào quý tới, em có thể nhân cơ hội này thay đổi hình tượng luôn, vậy nên em cần phải nghĩ ra cách biểu hiện cho phong cách mới là được."

Vương Nhất Bác có vài linh cảm, hắn không sợ chuyện chụp ảnh, còn chứng sợ sân khấu không vì vậy mà bộc phát.

Tiêu Chiến nói tiếp: "Anh không tiện đi theo em, nên em cũng đừng quá khẩn trương."

Không phải Tiêu Chiến không muốn đi, mà là bọn họ có điều khoản bí mật trong hợp đồng, tận lực tránh cho người ngoài đến hiện trường, đã có Ngải Trừng đi theo, nên hắn rất yên tâm.

"Em biết rồi, anh yên tâm đi." Vương Nhất Bác đáp ứng.

Bên EE nhanh chóng hẹn ngày giờ làm việc.

Sáng sớm, Vương Nhất Bác ăn nhẹ rồi theo Ngải Trừng đến phòng chụp ảnh.

Trước khi ra cửa Tiêu Chiến dặn dò Ngải Trừng, nghỉ giải lao nhớ cho Vương Nhất Bác uống một ly ca cao nóng để bình tĩnh, dù sao hôm nay phải chụp đến sáu bộ quần áo, là một khiêu chiến với Vương Nhất Bác.

Tới nơi, thái độ của các nhân viên rất tốt, mối quan hệ giữa bọn họ là hợp tác, cho nên ai cũng hy vọng buổi chụp hình hôm nay sẽ kết thúc trong vui vẻ. EE cũng chuẩn bị nhân viên trang điểm chuyên nghiệp, nhân viên công tác đẩy các bộ quần áo sẽ chụp trong hôm nay tới, hỏi muốn chụp bộ nào trước.

Vương Nhất Bác nhìn nhìn, chọn một bộ áo lông màu cam bên ngoài: "Chụp bộ này trước đi."

Hắn muốn tìm cảm giác trước.

Đoàn đội không có ý kiến, đi ra ngoài chuẩn bị.

Chuyên viên trang điểm cũng ấn theo phong cách mà làm, bộ đồ này không tính là quá kín mít. Áo lông to rộng, đi với quần thể thao màu đen, tạo cảm giác thoải mái, ấm áp cho người ta.

Studio chuẩn bị sáu cảnh, mỗi bộ một cái, hiển nhiên là mạnh tay chi tiền, nửa điểm cũng không keo kiệt.

Bộ quần áo này phối với chiếc giường màu xám, giấy dán tường và sàn nhà màu xanh lam, tựa như tia nắng mặt trời len lỏi qua đám sương mù dày đặc.

"OK, nâng tay để trên trán, xoay mặt sang hướng tôi."

"Tốt lắm, đổi hướng nhìn nào."

"Xoay thân, nhìn ống kính, tốt."

"Làm rối tóc một chút."

"Perfect."

Nhiếp ảnh gia dùng hết khả năng dẫn dắt Vương Nhất Bác tìm cảm giác, Vương Nhất Bác cũng từ từ hiểu ra phong cách mà EE hướng tới, thứ bọn họ yêu cầu chính là người trẻ tuổi, cao cấp, có chút gợi cảm, loại cảm giác này cần Vương Nhất Bác thể hiện ra bằng ánh mắt, cuối cùng là hiệu quả của trang phục, còn động tác thì càng ít càng tốt, nếu không sẽ hình thành động tác ám chỉ ái muội không rõ ràng, vậy thì sẽ rất phèn.

Bắt được cảm giác rồi Vương Nhất Bác như được đả thông kinh mạch, lại nghĩ đến lời Tiêu Chiến từng nói, liền thả lỏng toàn thân.

Trang phục càng về sau càng đơn giản, từ áo thun cổ chữ V khoe xương quai xanh cho đến áo len cao cổ, hay áo sơ mi màu sắc đơn giản...... Trang điểm cũng thay đổi theo từng trang phục, từ trang điểm đậm lúc ban đầu chuyển sang nhẹ, rồi từ từ thành mặt mộc......

Vương Nhất Bác làm rất ít động tác dư thừa, ánh mắt lại dụ hoặc mười phần, có sắc bén có bình tĩnh, xen lẫn giữa vị thành niên và thanh niên, tự tin, yêu diễm lại cao quý.

"Quá tuyệt vời!"

"Nhìn tôi, Nhất Bác nhìn tôi."

"So gorgeous."

Nhiếp ảnh gia là người ngoại quốc gốc Hoa, cũng là nhiếp ảnh gia chuyên dụng của EE, kích động đến mức liên hồi khen đẹp, ngầm khẳng định khả năng của Vương Nhất Bác.

Nhân viên công tác từ bàng quang đứng nhìn, cho đến trầm mê không lối thoát, thậm chí quên luôn công việc trong tay mà đứng xem Vương Nhất Bác chụp hình.

"Anh nhìn cậu ta xem, nét đẹp của người Châu Á thật là quá hoàn mỹ."

"Chân dài, eo thon, nhìn xương quai xanh của anh ta kìa, thượng đế hẳn là mất nhiều thời gian nhào nặn lắm."

"Tôi tin vào phán đoán của tổng bộ rồi, nhìn người chuẩn quá!"

"Nghe nói cậu ta kết hôn rồi đó, tôi cá là người kia cưng chiều cậu ta lắm đây, nhìn mông cậu ta kìa, tròn tròn cong cong!"

Ngải Trừng đứng ở một bên nghe bọn hắn dùng tiếng Anh khen Vương Nhất Bác, trong lòng đặc biệt tự hào. Vương Nhất Bác có dáng người rất hoàn mỹ, chỉ là ngày thường không có cơ hội khoe khoang, dễ bị người khác xem thường, nhưng điều làm cô hoàn toàn không ngờ tới là biểu hiện của Vương Nhất Bác, lúc đầu cô còn cho rằng sẽ mất khá nhiều thời gian để hắn tìm được cảm giác, cô đã chuẩn bị hết rồi, nếu không quá thuận lợi, thì cô sẽ gọi cho trợ lý mang đồ ăn vào đãi mọi người, trấn an mấy vị khách nước ngoài này. Không ngờ là không cần dùng tới, những người ở trong tổ chụp ảnh này tự nhiên vây quanh chiếu cố Vương Nhất Bác, không cần cô động thủ.

Cho nên có thực lực mới là đạo lý.

Bởi vì Vương Nhất Bác biểu hiện quá tốt, buổi chụp ảnh kết thúc khi trời chưa tối.

Nhiếp ảnh gia hưng phấn đến mức thiếu oxy, hận không thể chụp thêm mấy bộ nữa, cũng tán thưởng Vương Nhất Bác rất nhiều, còn nói sau này nếu còn hợp tác, thì y sẽ tranh suất chụp ảnh cho Vương Nhất Bác.

Ảnh chưa chỉnh sửa gửi hết cho nhà thiết kế, bên đó cũng rất nhanh trả lời, yêu cầu hợp tác ngay với Vương Nhất Bác, cho dù bên này có ra giá bao nhiêu bọn họ sẽ chấp nhận hết.

Những chuyện này Vương Nhất Bác không biết, thay quần áo xong, ra ngoài cảm ơn nhân viên công tác, tặng quà do Ngải Trừng chuẩn bị trước cho mọi người, mới ra xe đi về.

Tiêu Chiến nhận được tin nhắn của Lộ Ngôn Chi, một tấm ảnh chụp của Vương Nhất Bác.

Lộ Ngôn Chi: Vương Nhất Bác biểu hiện rất tốt, bên EE mong muốn hợp tác ngay. Đây là ảnh mẫu bên thiết kế gửi cho tớ, nhờ tớ cảm ơn cậu rất nhiều vì đã giới thiệu một người mẫu quá hoàn hảo cho bọn họ.

Tiêu Chiến click mở ảnh chụp, trên ảnh chụp là cảnh Vương Nhất Bác quỳ một gối ở trên ghế sô pha cổ điển màu đỏ, một chân đứng thẳng trên mặt đất, áo lông mặt ngược kéo thành chữ V thẳng đến xuống eo, không lộ ra lưng quần, xuơng sống lưng như ẩn như hiện, vừa gợi cảm vừa hấp dẫn; mà cái ánh mắt lúc ngoái đầu lại rất mê hoặc, lại xa cách, như là đang nói với người ta —— tôi biết tôi hấp dẫn, nhưng tôi không dễ bị quyến rũ đâu.

Tiêu Chiến nhìn bức ảnh này chằm chằm, máu nóng trong người từ từ bốc lên. "Biến, tớ không nhận thẻ người tốt, ok." Ném di động lên ghế, Tiêu Chiến xoay người vào phòng bếp, bây giờ hắn cần nhất là một ly nước đá để bình tĩnh lại, bằng không hắn không biết khi Vương Nhất Bác về nhà thì mình sẽ làm những hành động rồ dại gì nữa.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro