Chương 2

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Ở đời đúng là sợ cái gì thì cái đó liền tới rất nhanh, không biết ai tin điều đó không nhưng ít nhất thì vào giờ phút này Lam lại tin sái cổ.

Ngồi đối diện cô là chị gái hàng xóm đáng kính mà mẹ cô vẫn luôn khen lấy khen để, luôn lau sạch sáng bóng cho cô soi vào. Cái lúc kéo Hoa sang nhà Thảo, thấy ngoài mẹ nó ra thì người lớn đều đi vắng khiến Lam mừng thầm trong bụng. Cô còn định bụng sẽ quậy một bữa ở đây, ai ngờ khi mấy đứa cô chưa ngồi ấm chỗ thì cô cháu gái quý hoá của gia đình cái Thảo bỗng ghé thăm bất ngờ.

Mặt Lam không chút biểu tình ngồi đối diện Hà An, thỉnh thoảng lại len lén đánh giá người ta xem chị ta có gì hơn người mà ai cũng khen không ngớt thế.

Nhìn xong cô chỉ biết thở dài... Phải công nhận là xinh thật, đúng kiểu hot girl Sài Thành mà cô vẫn thường nghe. Chỉ điểm này thôi thì người ta đã ăn đứt cô rồi. Thế nhưng, nhan sắc thì có tội tình gì khi cô mang gen lặn của ba mẹ? Mẹ cô có cớ gì ghét bỏ cô cơ chứ?! Thật không cam tâm! Tính ra thì Lam cũng được xếp vào hàng gái xinh nhất nhì lớp, nhưng vẻ đẹp của cô không phải kiểu nghiêng nước nghiêng thành như ai kia mà là thanh tú, đáng yêu, đúng kiểu trẻ con chưa dậy thì thành công. Nghĩ mà nó chán làm sao ấy.

Lam âm thầm bĩu môi một cái, nhìn chị ta ngồi kìa, thục nữ ghê nhỉ, tay còn để trên đùi như học sinh cấp một ngồi nghe giảng bài. Cổ hủ, quá cổ hủ! Cơ mà phải công nhận là tay chị ta đẹp thật, các ngón tay thon dài mà trắng nõn, móng tay được cắt gọt tỉ mỉ và sạch đẹp. Có giây phút nào đó Lam chợt muốn cầm lấy cái tay kia mà vuốt ve một phen để thử xem nó mịn màng tới chừng nào. Nhưng mà cô biết, mình vẫn còn liêm sỉ, cô tuyệt đối sẽ không để chị ta phát hiện mình có chút "ưu ái" đối với bàn tay kia. Lam phúc hắc cười thầm như vừa thành công tạo nên một bí mật không ai biết được.

- Hè này mấy đứa định ôn thi đại học ở đâu chưa?

Mẹ cái Thảo hỏi ba người bọn họ, bà cũng là đồng nghiệp thân thiết của mẹ Lam nên đặc biệt quan tâm vấn đề này. Bình thường thì giai đoạn này người ta đã nắm vững hết kiến thức lớp 12 rồi, khi vào năm học chỉ cần chú tâm ôn tập là được. Còn bọn cô thì lại tiến triển quá chậm, đến giờ vẫn lông bông, lê lết hết nhà đứa này tới đứa khác cho qua ngày. Thân làm mẹ, nhìn tụi nhỏ như vậy thì bà không thể không lo.

- Tụi con tính sẽ tự ôn tập với nhau, học với nhiều người con thấy không có hiệu quả. À chị An, hay chị dạy kèm tụi em đi, có ba đứa em thôi...

Thảo vừa đáp vừa bấm điện thoại. Chợt nghĩ tới mình có một cô chị họ siêu cấp học giỏi thì lanh chanh ướm hỏi. Lam ngồi bên cạnh nghe thấy thì liền theo phản xạ tự nhiên vỗ đùi Thảo một cái đốp nghe rõ đau khiến con bé kêu to.

Cả nhà tạm gác lời của Thảo sang một bên rồi đồng loạt nhìn về phía hai người họ. Lam thấy hành động của mình hơi lố rồi nên vội nhanh miệng chữa cháy:

- Chị An là con người của bận rộn thì làm gì có thời gian kèm tụi mình. Mày có chỗ nào không hiểu cứ hỏi tao, tao chỉ cho...

Lam còn chưa nói xong thì cả Thảo và Hoa đã phá lên cười, mà bản thân Lam cũng biết nguyên nhân của trận cười kia nên liền thẹn quá hoá ngu, mặt đơ không chút cảm xúc. Lam nhận ra mình đã lỡ lời bởi hình như trong nhóm này, cô là đứa học kém nhất.

- Mấy cái đứa này cứ trêu bạn, xét về trình tiếng Anh thì mấy cô thua đứt người ta rồi còn gì.

Mẹ Thảo gỡ rối cho Lam. Đúng là Lam học giỏi nhất là môn tiếng Anh, nguyên nhân sâu xa ngoài năng khiếu bẩm sinh thì là do mẹ cô là giáo viên dạy môn ngoại ngữ, bởi vậy nên từ nhỏ cô đã được bồi dưỡng tiếng Anh rất tốt, trình độ cũng vì thế mà được cải thiện dần.

Hà An ngồi im quan sát từ nãy đến giờ, lúc thấy Lam bị trêu thì cũng khẽ nhếch miệng cười theo mọi người. Nhà cái Lam ở sát bên nhà cô nhưng dường như rất ít khi cô nhìn thấy con bé. Có một lần cô đang tưới hoa ngoài ban công phòng ngủ thì chợt thấy cửa sổ của căn phòng đối diện mở ra, dường như khi ấy Lam mới ngủ dậy, đầu tóc bù xù ngáp ngắn ngáp dài đang vươn tay, ưỡn lưng. Nhưng khi con bé nhìn thấy cô một cái liền đóng sầm cửa lại, từ đó cô liền rất ít khi được nhìn thấy cô bé nhà bên nữa.

Hôm nay thấy Lam ở nhà Thảo cô cũng khá bất ngờ, so với lần gặp trước thì con bé lớn hơn rất nhiều, cũng "trổ mã" kha khá rồi, đã là một cô thiếu nữ sắp 18 tuổi.

Thấy Lam nói vậy, Hà An nhẹ giọng đáp:

- Gần đây chị cũng không có nhiều việc lắm, nếu các em cần thì mỗi buổi tối thứ 7 và chủ nhật cầm sách vở sang nhà chị, chị kèm phụ cho nha.

- Dạ cần chứ, đương nhiên là rất cần ạ!

Đây là lời mà Thảo và Hoa không hẹn cùng đồng thanh đáp, khỏi phải nói khi thấy chị An nói vậy thì tụi nó rất phấn khích. Ai cũng biết chị An học giỏi ra sao, là học sinh giỏi toàn diện được bao người ngưỡng mộ. Nếu được chị dạy kèm cho thì kì thi năm nay tụi nó không còn gì đáng lo nữa rồi.

"Chúng mày thích thì đi mà học!"

Lam thầm hét lớn ở trong lòng một câu, cô chỉ dám nói trong bụng thế thôi chứ vẫn không dám lớn mật nói thẳng. Dù sao thì vẫn phải giữ hình tượng trước mắt đối thủ, cô không thể cư xử thiếu lễ độ để chị ta cười chê được.

Dường như hai con người kia không nhận ra ánh mắt hình viên đạn của Lam đang đè mình ra mà bắn, mỗi đứa một viên vừa đẹp. Lam muốn tức điên cái đầu lên nhưng vẫn phải nhe răng ra cười khi mọi người đang thảo luận vấn đề một cách rôm rả. Thế là đời tàn của cô nay càng thêm tả tơi, cứ nghĩ mỗi tuần sẽ phải gặp cái đồ khó ưa kia hai lần thì cô càng hận không thể quay ngược thời gian, cô thà mình vẫn đang ở nhà ngồi "chiếu tướng" với mẫu hậu đại nhân còn hơn là...

Lúc Lam quay sang nhìn An thì phát hiện chị ta cũng đang nhìn mình, nhưng cái nhìn ấy chỉ là ánh nhìn vô tình lướt qua rồi lại chuyển sang hướng khác. Ý gì đây? Lam cảm giác đồ đáng ghét này đang cười châm chọc mình, như muốn nói: đấu với chị hả cưng?

Hừ, cứ chờ đấy! Chưa biết mèo nào cắn mỉu nào, người ta vẫn thường bảo biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Cứ coi như cô chuẩn bị đi thực địa đi!

Tối đến, sau khi cả nhà ăn cơm xong thì ra phòng khách ngồi xem TV và ăn trái cây. Ngày thường Lam đều nằm hẳn ra ghế rồi bấm điện thoại, nhưng từ lúc đầu vẫn luôn ngồi rất an phận. Ba cô là người nhận ra đầu tiên, con gái ông hôm nay lạ quá, không lẽ con bé bị bệnh rồi sao? Ông quan tâm hỏi nhỏ:

- Con khó chịu ở đâu rồi à?

- Dạ không ạ, con bình thường mà ba, hì hì.

Lam của lúc này đang ngồi khép nép trên ghế, hai tay thì đặt trên đùi, lưng thì thẳng lên, cả người cứng ngắc trông thấy. Khi thấy ba mình hỏi thì cô suýt không nhịn được mà buông bỏ tất cả, nhưng cô nhịn, không có chuyện gì là cô không làm được.

Tuy Lam nói vậy nhưng ba cô vẫn thấy có gì đó sai sai, nhưng lại không biết sai ở chỗ nào, nhìn một lượt thì lại vẫn thấy tất cả đều bình thường.

Nghe thấy lời của ông Hải, cả mẹ và anh trai Lam đều quay sang nhìn. Khác với ba mẹ vẫn đang băn khoăn vấn đề nằm ở đâu thì Việt chỉ cần nhìn Lam một cái cũng đã thấy sự khác biệt. Anh khẽ lắc đầu nói:

- Cái gì không cố được thì thôi bỏ cuộc đi, em vốn dĩ không thích hợp với hình tượng thục nữ đó đâu.

Lời của Việt nghe qua thì thấy đắng lòng làm sao, nhưng Lam vẫn làm như không nghe thấy, cô sớm biết ông anh của mình sẽ chẳng nói được lời hay ý đẹp nào. Cô vẫn nên làm tốt chuyện của mình thì hơn.

Hôm nay sau khi từ nhà Thảo về, Lam đã có những suy nghĩ vượt trội, đổi mới tư duy một cách sâu sắc. Cô trước nay không phải người thích sống như bản sao của người khác, nhưng bây giờ cô đã nghĩ lại. Cô sẽ không để mình thua kém chị hàng xóm được, đây không phải là đang trở thành bản sao của ai kia, chỉ là ít nhất cô phải trở nên xứng tầm với đối thủ mới được.

Bước đầu tiên trong kế hoạch thay đổi bản thân của Lam chính là hình tượng của mình. Hôm nay cô đã quan sát An lúc ăn trái cây, cắn một miếng nhỏ, không phát ra tiếng quá lớn, lúc nhai cũng không mở miệng, cô nhìn mà cũng phải khen thầm trong bụng. Thế là Lam cũng thực hành y vậy, bình thường một miếng táo cô chỉ cần cắn hai miếng là hết, bây giờ lại năm miếng vẫn chưa xong. Thấy An ngồi khép nép, Lam cũng ngồi giống vậy, nhưng mới được mười phút mà sao cô thấy mỏi lưng quá. Thật là làm khó người ta.

Lam mặc kệ mấy ánh mắt đầy mơ hồ của mọi người bên cạnh, vẫn chú tâm thay đổi bản thân để trở nên hiền dịu hết mức có thể. Sau khi làm xong cô còn tự thầm vỗ tay cho chính mình, trong lòng còn không quên tặng mình một câu thán phục. Trò chơi dễ như vậy sao làm khó được cô chứ!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro

#bhtt