Chương 19. Án mạng (02)

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

"Có cần đem một ít xương khô qua bên Pháp chứng để bọn họ thử nghiệm DNA rút từ tủy sống, nhìn xem có thể kiểm tra thân phận của nạn nhân hay không?" Thái Anh dừng công việc chụp hình, đề nghị.
"Kho dữ liệu DNA của bộ Pháp chứng được thiết lập từ năm 1999, mà theo lời bác sĩ Kim nói, nạn nhân đã chết được hơn mười năm, nếu nạn nhân ở trong những năm đó không có tiền án tiền sự thì chúng ta rất khó để so sánh DNA." Kim Trí Tú cau mày, nếu không có trong kho DNA, như vậy chỉ có thể dựa vào những vật tùy thân mà đồng nghiệp bên Pháp chứng thu thập được.
"Mặc dù hi vọng nghiệm chứng DNA không cao, nhưng chúng ta có thể thử một chút. Thái Anh, chuyện rút DNA từ tủy sống giao cho em. Trí Tú, chúng ta đến tìm Lâm giáo sư một lát, làm một hình mẫu mô phỏng lại phần đầu của nạn nhân, sau đó gắn răng lên, lợi dụng kĩ thuật phục hồi gương mặt ban đầu để khôi phục dung mạo của nạn nhân."
Mạng lưới giao thiệp của Kim Trân Ni tương đối rộng, đừng nhìn Kim Trân Ni trẻ tuổi, nàng thế nhưng lại quen biết với rất nhiều bạn bè trong nhiều lĩnh vực. Ví dụ như giới tâm lý học, giới giải trí, các giáo sư ngành giáo dục, học giả nghiên cứu y học.
Mà Lâm giáo sư này chính là một nữ giáo sư trẻ tuổi mà Kim Trân Ni quen biết khi còn đang học Y. Vị Lâm giáo sư này một lòng chuyên tâm vào các kiểu đầu người, nghiên cứu dấu vân tay, rất ít khi để ý đến những chuyện xung quanh, điển hình của câu việc nghiên cứu tựa như biển sâu.
"Được, bác sĩ Kim, em sẽ mau chóng đưa đồ đến phòng Pháp chứng."
"Ừ, Trí Tú, đi thôi." Kim Trân Ni rất yên tâm về cô trợ lý của mình, nếu ngay cả chuyện này cũng không thể hoàn thành thì coi như uổng công làm trợ lý cho nàng nhiều năm như vậy.
Kim Trân Ni thu dọn một vài thứ cần mang đi, sau đó hai người cùng rời khỏi đồn cảnh sát. Kim Trí Tú lái xe chở Kim Trân Ni đến địa chỉ nhà của Lâm giáo sư.
"Hey~Jennie, gần đây khỏe không?" Lâm giáo sư thấy Kim Trân Ni đến thì có chút ngạc nhiên mừng rỡ, mặc dù trước đó Kim Trân Ni đã gọi điện báo trước nhưng đến khi tự mình nhìn thấy thì vẫn có vài phần ngạc nhiên, lập tức dừng chuyện trong tay, chuẩn bị chào hỏi người bạn lâu năm này.
"Nayeon, đây là thanh tra Kim, chuyện cụ thể tôi đã nói với cậu qua điện thoại rồi, vụ án này cần cậu hỗ trợ." Kim Trân Ni khẽ gật đầu coi như chào hỏi Lâm Nhã Nghiên. Đối với một Kim Trân Ni không thích lãng phí thời gian mà nói, chào hỏi xong liền trực tiếp đi vào chủ đề chính.
"Jennie mở lời, đương nhiên nhanh chóng. Cô nói đúng không, Madam Kim?" Lúc Lâm Nhã Nghiên nói lời này thì ánh mắt nhìn đến Kim Trí Tú, trong mắt tràn đầy nghiên cứu tìm tòi, mặc dù Kim Trí Tú cảm thấy không thoải mái nhưng cũng không phải lúc để lên tiếng.
"Ừm."
"Madam Kim quả nhiên nghe danh không bằng gặp mặt, chẳng trách, chẳng trách a~" Đối với chuyện Kim Trí Tú trả lời không mặn không nhạt, Lâm Nhã Nghiên cũng không để ý mà bắt đầu đánh giá Kim Trí Tú, tay nhéo cằm, một lúc gật đầu một lúc lại lắc đầu.
Đối với cử động của Lâm Nhã Nghiên, không phải Kim Trân Ni không nhìn thấy nhưng cũng không mở miệng ngăn cản. Lúc nàng quen biết với Lâm Nhã Nghiên thì cả hai liền biết đối tượng yêu thích của đối phương, hai người cũng từng trò chuyện về vấn đề này. Có lẽ Lâm Nhã Nghiên là người duy nhất mà Kim Trân Ni đồng ý kể với cô về người ấy, cũng là người duy nhất biết quá khứ của cả hai. Đối với hành động của Lâm Nhã Nghiên, dĩ nhiên Kim Trân Ni biết nó có ý gì, chẳng qua nhìn biểu tình thờ ơ của Kim Trí Tú, phỏng chừng Lâm Nhã Nghiên phải thất vọng rồi.
"Ừ." Kim Trí Tú vẫn dùng một chữ để trả lời, hoàn toàn coi thường hành động tìm tòi nghiên cứu của Lâm Nhã Nghiên. Mặc dù chuyện này khiến người ta cảm thấy có chút không lễ phép nhưng những ai quen biết Kim Trí Tú đều biết đây là tính cách của cô, người không biết thì cho rằng Kim Trí Tú đang lạnh lùng cao ngạo.
Chẳng qua Lâm Nhã Nghiên cũng được coi như là một trong số ít những người hiểu biết về Kim Trí Tú, dẫu sao bạn tốt của mình đã chịu nhiều khổ sở như vậy, cô vẫn luôn muốn hiểu rõ hơn cái người có thể khiến bạn tốt đau khổ rốt cuộc có tính cách thế nào. Đối với việc Kim Trí Tú một lần nữa trả lời ngắn gọn thì cô cũng không cảm thấy Kim Trí Tú đang giả vờ cao ngạo lạnh lùng cái gì.
"Những thứ này là hộp sọ của nạn nhân, còn có răng." Kim Trân Ni đem đồ trong tay đặt lên bàn của Lâm Nhã Nghiên.
"Xem ra vận khí của hai người cũng không tệ lắm, tìm được đủ răng của nạn nhân." Lâm Nhã Nghiên nhìn số răng bên cạnh hộp sọ, nói.
"Nếu như nạn nhân có răng khôn thì số răng này vẫn chưa đủ."
"Nhìn xương hàm của nạn nhân, chắc chưa đủ chỗ để mọc răng khôn, nhưng nếu có mọc thì cũng đã nhổ rồi." Nói đến vấn đề chuyên ngành, Lâm Nhã Nghiên liền lấy lại hình tượng, xoay đầu nghiêm túc quan sát hộp sọ, nghe Kim Trân Ni nói như vậy, Lâm Nhã Nghiên cẩn thận nhìn kết cấu bên trong của hộp sọ.
"Nayeon, phiền cậu giúp tôi tẩy rửa và khử độc cho răng và hộp sọ, sau đó gắn răng vào lại."
Hiệu suất làm việc của Lâm Nhã Nghiên rất nhanh, Kim Trân Ni vừa nói xong thì Lâm Nhã Nghiên liền gọi trợ lý đến cùng tẩy rửa và khử độc cho răng và hộp sọ. Sau đó gọi một nhân viên khác đến để lắp răng vào lại.
Sau khi lắp răng vào hoàn hảo, tải mô hình hộp sọ lên máy tính, áp dụng kĩ thuật phục hồi gương mặt ban đầu để khôi phục phần đầu của nạn nhân.
"Jennie, kĩ thuật hồi phục gương mặt ban đầu này mất đến bốn tiếng, đến lúc đó có kết quả thì tôi lập tức đem hình dạng phần đầu của nạn nhân gởi đến hộp thư của cậu."
Hiện nay kĩ thuật hồi phục gương mặt ban đầu được sử dụng rất phổ biến, nhưng muốn nhanh chóng biết kết quả thì có hơi khó khăn, dẫu sao cũng không giống như nghiệm chứng DNA, chỉ cần đem kết quả DNA đẩy lên máy tính, sau đó so sánh với dữ liệu trong máy tính là xong. Kĩ thuật phục hồi gương mặt ban đầu phải căn cứ vào kết cấu gương mặt nạn nhân, chỉnh sửa từng điểm từng điểm, thời gian đương nhiên phải tốn nhiều hơn một chút.
"Ừm, Trí Tú, chúng ta về Cục trước, tôi đi tìm hiểu thử vết thương trên người nạn nhân được tạo thành như thế nào." Kim Trân Ni đã có một thời từng muốn làm những nghiên cứu này, hơn nữa còn từng hợp tác với Lâm Nhã Nghiên, sau đó vì một số nguyên nhân mà không tiếp tục nữa, quá trình phức tạp bên trong, Kim Trân Ni cũng biết một chút.
"Ừm." Bây giờ còn chưa xác định thân phận của nạn nhân, vẫn nên bắt đầu xuống tay từ bên Pháp chứng thôi.
Đây là án mưu sát, đối với việc còn chưa xác định được thân phận nạn nhân thì chuyện quan trọng nhất bây giờ là phải thông qua bác sĩ nghiệm thi và Pháp chứng để xác nhận thân phận nạn nhân. Nếu không, cho dù tổ trọng án có lợi hại thì khi đối mặt với một nạn nhân hoàn toàn không biết danh tính cũng rất khó để xuống tay điều tra.
"Đúng rồi, Madam Kim, có thể ra xe chờ trước không, tôi có chút chuyện muốn nói với Jennie." Lâm Nhã Nghiên ngăn lại Kim Trân Ni muốn rời đi, áy náy nói với Kim Trí Tú.
"Bác sĩ Kim, tôi xuống dưới chờ cô." Kim Trí Tú thấy ánh mắt có vẻ hơi áy náy của Kim Trân Ni, cau mày, trong lòng có cảm giác khác thường, nhưng lại không biết là gì, nói một câu liền rời đi trước.
"Người này đúng là quá ngạo kiều." Chờ Kim Trí Tú đi rồi, dưới ánh mắt ra hiệu của Kim Trân Ni, Lâm Nhã Nghiên liền phun ra câu này.
"Chuyện cậu muốn nói không phải chỉ có vậy chứ?"
"Đứa trẻ nhà cậu hôm nay chỉ nói đúng ba chữ, ba chữ! Thật lợi hại, nếu không phải cuối cùng tôi giữ cậu lại thì phỏng chừng cô ấy còn không thèm nói cả cái câu sau cùng kia." Từ lúc bắt đầu trò chuyện với Kim Trí Tú, Lâm Nhã Nghiên ngoại trừ quan sát tìm tòi ra thì chính là lưu ý cách nói chuyện của Kim Trí Tú. Một đường quan sát, phát hiện Kim Trí Tú nói ít đến đáng thương, có ba chữ thôi a! Câu cuối cùng khi nãy cũng là nói với Jennie, ngày nay để tìm ra một đứa trẻ tích tự như kim (một chữ như vàng) giống vậy thật sự không nhiều nha.
"Cô ấy luôn như vậy. Chuyện cậu muốn nói chính là chuyện này?" Kim Trân Ni nhắc lại một lần nữa, nếu Lâm Nhã Nghiên nói đúng thì người này gặp xui xẻo rồi.
"Trước đây cậu nói Kim Trí Tú không nhớ chuyện của hai người, cậu đã từng dò xét qua chưa? Cô ấy là không nhớ thật hay giả vờ không nhớ?" Chứng mất trí nhớ không phải muốn mắc là mắc phải, huống chi tính cách của Kim Trí Tú rất mạnh mẽ, làm người cao ngạo, làm sao có thể cho phép chuyện trí nhớ của mình bị thiếu hụt chứ?
"Cô ấy không có lí do gì để gạt tôi, hơn nữa tôi biết cô ấy là thật sự không nhớ." Liên quan đến chuyện trí nhớ của Kim Trí Tú, Kim Trân Ni rất là buồn bực, hơn nữa bây giờ hai người còn chưa thân thiết đến mức có thể tự nhiên nói đến chuyện quá khứ. Cho nên đối với việc Kim Trí Tú mất trí nhớ trong những năm mình không có ở đây, Kim Trân Ni cũng chưa từng hỏi qua.
"Khả năng khiến cho cô ấy khôi phục trí nhớ vẫn nằm trên người cậu, nếu cô ấy vẫn thích cậu, như vậy cậu chính là chiếc chìa khóa mở ra trí nhớ của Kim Trí Tú. Chẳng qua dựa theo tình hình bây giờ, Jennie muốn cho cái người ngạo kiều không lộ cảm xúc kia bày tỏ với cậu... Chậc, con đường này còn xa lắm." Cảm giác Kim Trí Tú bây giờ cùng với Kim Trí Tú mà Jennie kể trước kia có chút không giống, vẻ mặt lạnh lùng, ừ, giống như Jennie, chẳng lẽ đây là tướng thê thê? Nói đến vế sau, biểu tình của Lâm Nhã Nghiên đột nhiên nghiêm túc lên, nếu Kim Trí Tú một lần nữa khiến cho Kim Trân Ni thương tâm, thì cô nhất định phải dùng dao phẫu thuật đem Kim Trí Tú ra giải phẫu thì mới có thể hả giận.
"Thuận theo tự nhiên đi, tôi nhớ năm đó lấy tài trí của tôi cũng đã khiến Trí Tú động tâm đi bày tỏ với tôi. Hiện tại lẽ nào tôi không thể khiến cô ấy một lần nữa động tâm, một lần nữa bày tỏ với tôi sao?" Quan hệ của Kim Trân Ni và Kim Trí Tú cũng coi như có tiến triển, Kim Trân Ni tin tưởng không lâu sau nữa, Kim Trí Tú sẽ một lần nữa luân hãm vào thế giới của mình.
"Jennie đối với bản thân vẫn tự tin như vậy a~. Tôi cũng tin Madam sẽ quỳ dưới váy của cậu, cậu bây giờ so với trước kia càng mị lực, càng thành thục hơn. Chậc chậc, đáng thương cho Madam sắp thua trong lòng bàn tay của một người phụ nữ phúc hắc như cậu." Lâm Nhã Nghiên tương đối hài lòng với thái độ của Kim Trân Ni, trong quá khứ cô từng theo đuổi Kim Trân Ni nhưng lại bị Kim Trân Ni lạnh lùng từ chối, cuối cùng bị sự cô tịch và bi thương trong mắt Kim Trân Ni làm cảm động, từ đó chuyển sang làm đồng đảng với nàng.
"Phúc hắc là gì? Hửm?" Ngữ tốc nói chuyện của Kim Trân Ni rất chậm, nhất là lúc nói đến chữ phúc hắc còn ngân dài, xong rồi mới hửm một tiếng.
"Không có gì, không có gì, Madam nhà cậu đang chờ cậu ở dưới kìa, mau đi đi." Người phúc hắc còn hỏi phúc hắc là gì, cái này bảo Lâm Nhã Nghiên trả lời thế nào đây, mặc niệm.
"Ừm, để cho cô ấy chờ thêm một chút nữa đi, hiếm có."
"........" Lâm Nhã Nghiên im lặng làm công việc của mình, sau đó vì Kim Trí Tú mà mặc niệm một lần nữa.
*****
"Đây là bản DNA bên bác sĩ nghiệm thi đưa, Văn Hữu, cậu cầm đi so sánh với kho dữ liệu DNA một chút, nhìn xem có mẫu DNA nào giống không." Chu Tử Du đem tài liêu DNA vừa nhận được giao cho Văn Hữu.
"Vâng, Sếp."
"Sếp Chu, chúng tôi phát hiện sợi vải trên quần áo của nạn nhân là chất liệu may mặc thông thường, loại vải này rất phổ biến trên thị trường."
"Chúng ta nhất định phải kiểm tra tất cả những vật chứng mang về, nếu kho dữ liệu DNA không có tài liệu so sánh thì Madam Kim phải dựa vào bên chúng ta cung cấp manh mối để tìm ra danh tính của nạn nhân, từ đó tìm hiểu mạng lưới quan hệ của nạn nhân. Nếu bên chúng ta cũng không có thu hoạch gì thì độ khó khi phá án của Madam Kim sẽ tăng lên, cho nên mọi người cẩn thận một chút."
"Yes!"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro