33. Cố tình sắp đặt

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng




Sáng hôm sau, sau khi thức dậy, Hắc Vĩ Thiết Lãng đưa cậu rời khỏi căn cứ địa, sau đó rời khỏi hộp đêm.

Ngồi trên xe, cậu ngước mắt lên có chút tò mò hỏi hắn. "Thiết Lãng, chúng ta đi đâu vậy?"

Hắn vòng tay ôm lấy eo cậu, hôn hôn lên đôi môi anh đào đỏ mọng. Gương mặt đầy vẻ nhu tình nói: "Anh đã đặt sẵn nhà hàng rồi. Bây giờ chúng ta đi mua điện thoại cho em, tiện thể đi dạo phố một chút rồi đến nhà hàng ăn trưa. Em thấy được không?"

Nguyệt Đảo Huỳnh nở nụ cười ngọt ngào, tựa đầu vào ngực hắn. "Vâng."

Chiếc xe màu đen sang trọng lăn bánh lướt nhanh trên mặt đường, đưa cậu và hắn đến trung tâm thương mại sầm uất nhất Bắc Kinh. Nơi này được mệnh danh là khu phố "bạch kim" bởi ở đây chuyên kinh doanh mua bán những mặt hàng xa xỉ phẩm. Là nơi giành cho những quý cô, quý ông cấp bậc thượng lưu đến mua sắm. Từ quần áo đến nước hoa... vân vân và vân vân, vô số các loại mặt hàng đều là những thương hiệu cao cấp và đắt tiền. Những cửa hàng sang trọng thiết kế xung quanh đều là kính xây dựng san sát nhau, tạo nên một dãy phố hào hoa kính mỹ.

"Lấy cái này, tôi muốn xem thử." Hắc Vĩ Thiết Lãng đưa tay chỉ vào chiếc điện thoại iphone đời mới nhất.

Cô nhân viên bán hàng chăm chăm nhìn hắn, nuốt nước bọt. Thò tay vào tủ kính lấy điện thoại ra đưa cho hắn xem thử. Người đàn ông trước mắt quả thật đẹp trai đến mức không thể tưởng tượng được làm cho cô gái có chút mê mẩn.

"Mời quý khách xem qua."

Từ lúc Nguyệt Đảo Huỳnh và hắn bước vào cửa hàng điện thoại thì tất cả mọi người có mặt ở đây đều trầm trồ không rời mắt nhìn hai nam nhân khôi ngô kia. Một người anh tuấn phi phàm. Một người tuấn mỹ như một nam thần.

"Em thấy cái này thế nào, thích không?" Hắn cầm điện thoại đưa đến trước mặt cậu vui vẻ hỏi.

Nguyệt Đảo Huỳnh cười cười nói: "Em xài hãng Apple từ trước đến giờ, tất nhiên là phải thích rồi."

"Được rồi, vậy chúng ta lấy cái này."

Nói rồi, hắn quay vào nhìn người nhân viên bán hàng, thấp giọng mở miệng. "Chúng tôi lấy cái này."

"Vâng" Cô nhân viên mỉm cười đáp.

Ra khỏi cửa hàng điện thoại, Nguyệt Đảo Huỳnh xoay nhìn đám người vệ sĩ lẽo đẽo theo sau. Cậu có chút buồn cười hỏi: "Sao hôm nay anh lại hứng thú muốn đi dạo phố cùng em vậy?"

"Chỉ là đột nhiên muốn thử cảm giác được nắm tay em đi dạo." Hắc Vĩ Thiết Lãng vừa nói vừa nắm chặt tay cậu kéo đi.

Tên đàn ông này từ lúc nào đã biết nói mấy câu ngọt ngào như vậy không biết. Cậu mỉm cười trêu đùa: "Muốn đi dạo phố mà anh đem cả đám người theo sau như vậy, thật sự là quá gây chú ý rồi đấy Hắc thiếu gia."

"Anh muốn đảm bảo an toàn trên hết cho em." Hắn cười cười xoa xoa tóc cậu.

Nguyệt Đảo Huỳnh lắc đầu cười khổ. Cũng phải, hắn dù gì cũng là người trong giới xã hội đen. Tuy rằng cậu không biết rõ chi tiết nhưng cũng nhận ra được vị trí của hắn trong giới rõ là không phải tầm thường.

Vị trí quyền lực, cao cao tại thượng đi kèm với nó là sự nguy hiểm không lường trước. Trong giới xã hội đen, không có thứ gọi là pháp luật nhưng lại có luật rừng, kẻ mạnh thì làm vua, kẻ yếu thì chết. Giải quyết sự việc bằng ván cờ sinh tử là chuyện thường tình xảy ra. Có kẻ theo sau ám sát cũng không ngoại lệ.

Nghĩ đến đây, cậu cảm thấy trong lòng thật lo âu. Nhưng mà cậu không thể bắt hắn từ bỏ và thật tâm cậu cũng không muốn ép hắn theo ý muốn bản thân. Cậu muốn hắn có thể tự do làm điều mà hắn thích. Đối với Hắc Vĩ Thiết Lãng, nếu hắn sinh ra để phù hợp với con đường này thì cậu sao có thể ngăn cản chứ? Cậu cũng chỉ có thể ở bên cạnh hắn, ủng hộ hắn, trao cho hắn tình yêu của cậu.

"Trời bắt đầu trở lạnh rồi. Chúng ta đi mua một ít quần áo cho em." Thiết Lãng giọng trầm ấm nói.

"Nhưng em ở nhà đã có rất nhiều quần áo rồi không cần mua thêm đâu." Cậu vội vàng lắc đầu. Thật sự là quần áo cậu không thiếu, có khi chất đầy hết các tủ rồi cũng nên.

Nhưng hắn một mực không nghe, kéo tay cậu vào một cửa hiệu quần áo gần đó.

"Ngoan, đừng từ chối anh."

Mấy cô nhân viên bán hàng vừa nhìn thấy hai người đã niềm nở ra tiếp đón. Nhìn cách ăn mặc và vẻ ngoài của hắn và Nguyệt Đảo Huỳnh thôi cũng đã đoán được khách VIP là đây. Vẻ ngoài động lòng người cũng như khí chất vương giả đã làm hai người nổi bần bật giữa rừng người từ khi mới bước chân vào cửa.

"Đem tất cả các kiểu váy mới nhất của mùa đông năm nay ra đây, tôi muốn cho cậu ấy thử." Hắc Vĩ Thiết Lãng nghiêm giọng lên tiếng với người nhân viên.

Người nhân viên mừng rỡ, liền đưa tay lên. " Mời thiếu gia vào đây, cửa hàng chúng tôi vừa nhập về mấy mẫu thời trang mùa đông năm nay của những thương hiệu thời trang nổi tiếng rất đẹp. Chắc chắn thiếu gia sẽ rất thích."

Cậu có chút chần chừ nhìn người bên cạnh. Hắc Vĩ Thiết Lãng mỉm cười. "Em mau vào thử đi, thử cho anh xem. Anh ngồi đây đọc báo chờ em."

Nguyệt Đảo Huỳnh đành cắn môi gật đầu.

......

"Các người chậm chạp thật đấy. nhanh chân lên đi chứ! Tôi trả lương cao cho các người không phải để các người đi dạo phố đâu!"

Giữa khu phố mua bán sầm uất, giọng nói lảnh lót của một cô gái vang lên. Đó là một cô gái có mái tóc ngắn xinh đẹp, dáng người chuẩn như người mẫu. Ăn mặc rất thời trang, trên mặt còn đeo kính mát. Theo sau cô ta còn có hai ba người xách túi lớn, túi nhỏ khệ nệ.

Người quản lý thấy vậy liền chạy lên phía trước, có chút lo lắng nói với cô gái: "Cố Nghiên Tâm, đã đến giờ quay phim rồi. Chúng ta phải mau chóng trở về. Đạo diễn từ nãy đến giờ cứ gọi điện cho tôi liên tục..."

"Chị không thấy tôi đang mua sắm sao? Diễn viên thì cũng cần có nhu cầu riêng chứ, nói bọn họ dời giờ quay chậm lại vài tiếng đi." Cố Nghiên Tâm khó chịu lên tiếng.

"Cố Nghiên Tâm, cô đã dời giờ quay mấy lần rồi, lần nào quay phim cũng đến trễ. Đạo diễn không được vui đâu." Lam Ngọc nghiêm túc nói.

Lam Ngọc đã làm quản lí cho Cố Nghiên Tâm được năm năm. Ít nhiều cũng hiểu được tính tình kiêu ngạo cùng khó chịu của Nghiên Tâm. Lam Ngọc thật sự nhiều lúc không thể chịu nổi. Cố Nghiên Tâm là một nữ diễn viên nổi tiếng hàng đầu, lại còn là một trong tứ đại hoa đán xinh đẹp của Trung Quốc. Nhưng ít người biết được ngoài đời Cố Nghiên Tâm "khó ưa" đến mức nào. Lam Ngọc tuy rằng đôi lúc không chịu được cô ấy nhưng cô cũng vì bát cơm, danh lợi của bản thân. Chỉ cần việc làm Cố Nghiên Tâm trở nên nổi tiếng thì là việc gì cô cũng giúp.

"Tôi là diễn viên chính, đóng hay không là quyền của tôi."

"Cố Nghiên Tâm, cô đừng như vậy. Nếu như lần này cô còn bỏ quay thì đạo diễn sẽ thực sự nổi giận. Với lại..."

Lam Ngọc vừa nói vừa nhìn xung quanh. "Cô là diễn viên nổi tiếng, đám người paparazzi bám theo rình mò cô rất nhiều. Bọn họ là chờ đợi để kiếm sơ hở của cô. Nếu như họ chụp được cảnh cô thoải mái tung tăng đi dạo phố mua sắm trong khi cả đoàn phim phải ngồi chờ cô. Cô nghĩ đám nhà báo kia sẽ viết cái gì, chưa nói còn thêm mắm thêm muối. Sẽ gây bất lợi cho danh tiếng của cô."

Cố Nghiên Tâm càng lúc càng cảm thấy bực bội, cô ta khoanh tay trước ngực trừng mắt. "Lam Ngọc, chị nói quá nhiều rồi đấy. Hôm nay tôi tâm trạng không tốt sẽ không thể đóng phim được, có gì mà nói chứ!"

Cô ta nói rồi hất mặt xoay người bước chân đi trên đôi giày cao gót cao đến 10 phân. Người quản lý thật sự bó tay không thể làm gì được. Lại nhìn ba người trợ lý sau lưng mình bị biến thành kẻ sai vặt, thật đúng là muốn phát điên.

Cố Nghiên Tâm vừa sải chân bước đi vừa nhìn ngắm dãy cửa hàng quần áo sang trọng. Đột nhiên, một cửa hiệu thời trang lớn ở góc đường làm cô ta chú ý. Không thể không chú ý khi mà trước cửa hiệu đó có cả đám người vệ sĩ đứng ngoài canh gác.

Cô ta tò mò đến gần cửa hiệu, gỡ cặp kính mát xuống, đôi mắt nhìn vào bên trong qua cửa kiếng. Cố Nghiên Tâm ngay lập tức trừng mắt lớn, kinh ngạc lại mừng rỡ.

Người đàn ông đang ngồi trong cửa hiệu không ai khác chính là Hắc Vĩ Thiết Lãng. Dáng người cao lớn dũng mãnh như báo, khoác trên mình bộ vest đắt tiền, gương mặt anh tuấn, lạnh lùng lại ngạo mạn. Hắn ngồi vắt chéo chân trên ghế sopha, tay nhàn nhã lật mấy trang của tờ tạp chí. Từng cử chỉ đều toát lên khí thái Kim giả quyền quý. Người đàn ông này chỉ cần nhìn qua thôi đã khiến phụ nữ điên cuồng.

Mười năm nay, Cố Nghiên Tâm chưa bao giờ ngừng mong nhớ về người đàn ông đó. Từ khi tốt nghiệp đến khi trở thành một diễn viên nổi tiếng, cô ta lúc nào cũng nung nấu ý định trở thành một người phụ nữ bên cạnh Hắc Vĩ Thiết Lãng.

Mấy năm nay, từ khi Hắc Vĩ Thiết Lãng từ bỏ quyền thừa kế, hôn ước kia cũng bị hủy bỏ. Hắn đã tự thân mình lăn lộn nơi chốn hắc bang, ngồi lên vị trí cao nhất, là ông trùm mafia quyền lực và giàu có. Phụ nữ nào cũng muốn làm người tình của hắn, một đêm thôi cũng mãn nguyện. Nhưng mười năm nay Hắc Vĩ Thiết Lãng lại trở nên lạnh lùng, lãnh khốc, dù là một phụ nữ hắn cũng không để bên cạnh. Như vậy, càng như một sức hút chết người đối với phụ nữ.

Mười năm qua Cố Nghiên Tâm chưa bao giờ từ bỏ, chỉ cần biết tin tức hắn xuất hiện ở đâu, cô ta đều ngay lập tức đi đến đó. Nhưng khi đến được đó, hắn lại rất lạnh lùng không buồn liếc mắt nhìn cô ta. Cô ta còn bị đám vệ sĩ ngăn cản không cho đến gần hắn. Cô ta đã yêu hắn lâu như vậy, bám theo hắn lâu như vậy vì sao hắn một chút cũng không để ý đến cô ta?

Hôm nay lại vô tình gặp Hắc Vĩ Thiết Lãng ở đây, Cố Nghiên Tâm nhất định phải gặp được hắn. Cô ta chỉ cần viện cớ vào mua quần áo là sẽ qua được đám vệ sĩ kia. Nhưng mà đây là cơ hội ngàn năm có một, Cố Nghiên Tâm muốn nắm chắc lấy sự chú ý của hắn. Bỗng dưng, cô ta nghĩ ra một kế.

Vừa lúc đó, Lam Ngọc và ba người trợ lý đuổi kịp theo tới. Cố Nghiên Tâm quay người gấp gáp nói với người quản lý: "Lam Ngọc, chị nhờ trợ lý giúp tôi giả vờ gọi phóng viên đến đây. Nói rằng vừa nhìn thấy diễn viên Cố Nghiên Tâm với Hắc Vĩ Thiết Lãng cùng nhau đi mua sắm."

Lam Ngọc trừng mắt kinh ngạc nhìn cô. "Hắc tiên sinh? Là thiếu gia tập đoàn Hắc thị? Đó chẳng phải là người mà một năm trước giới báo chí đã viết rất nhiều bài về việc nghi vấn cô là người phụ nữ của Hắc tiên sinh khi phóng viên chụp được hình hai người cùng nhau xuất hiện ở nhà hàng Đế Đô?"

"Phải, anh ấy đang ở đây. Nên tôi muốn chị gọi giúp tôi."

"Cố Nghiên Tâm, chẳng lẽ cô lại muốn..."

"Chẳng phải chị từng nói để được nổi tiếng thì phải có chỗ dựa sao? Hắc Vĩ Thiết Lãng không phải kim chủ hoàn hảo nhất hay sao?" Cô ta có chút cáu gắt nói.

Lam Ngọc ngay lập tức hiểu ra, cười khổ ẩn ý. "Thôi được, tôi sẽ nhờ trợ lý gọi "

"Tốt, nhanh nhanh một chút."

......

Hắc Vĩ Thiết Lãng đang chăm chú đọc tạp chí thì đột nhiên tấm cửa kính được đẩy ra. Một cô gái xinh đẹp bước vào.

"Xin chào quý... Cô... cô không phải là diễn viên Cố Nghiên Tâm sao?" Người nhân viên kinh ngạc, ánh mắt lấp lánh nói.

Cố Nghiên Tâm nhấc cặp kính mát ra khỏi mắt, giả vờ nở nụ cười với người đối diện. "Phải tôi đến là muốn mua quần áo."

"Vâng vậy thì mời quý khách sang bên này xem thử." Người nhân viên niềm nở mời mọc.

Nhưng Cố Nghiên Tâm không thèm để ý đến người nhân viên, cô ta di chuyển ánh mắt đến chỗ người đàn ông đang ngồi kia. Hắn một lần cũng không hề ngước mắt lên chú ý đến phía bên này.

Cô ta cố tình đi qua đi lại lựa quần áo để gây sự chú ý của Hắc Vĩ Thiết Lãng nhưng vô tác dụng. Dần trở nên bực bội, Cố Nghiên Tâm chỉ còn cách tiến đến trước mặt hắn, chủ động lên tiếng: "Thật trùng hợp. Lâu quá không gặp, Thiết Lãng."

Hắc Vĩ Thiết Lãng bấy giờ nghe tiếng nói mới ngước mặt lên, đôi lông mày anh tuấn chau lại.

Không phải chứ? Hắn không nhận ra cô ta khiến cho Cố Nghiên Tâm không thể tin được.

"Anh không phải là quên em rồi chứ? Em là Cố Nghiên Tâm, anh nhớ chứ? Chúng ta đã học cùng nhau ở cấp 3."

Hắc Vĩ Thiết Lãng lại lạnh lùng nhìn cô ta sau đó ánh mắt lóe lên tia quỷ dị. "Tôi nhớ rồi."

"Không ngờ lại gặp anh ở đây, chúng ta có duyên thật."

Cố Nghiên Tâm vui vẻ nói, không ngại ngần tiến sát lại chỗ Hắc Vĩ Thiết Lãng đang ngồi.

Hắn không trả lời, tiếp tục đọc tạp chí. Xem người đang đứng bên cạnh như người vô hình.

Thấy vẻ lạnh lùng của Hắc Vĩ Thiết Lãng, cô ta trong lòng âm thầm tức giận.

Bỗng Cố Nghiên Tâm hướng mắt nhìn ra cửa thì thấy mấy tay săn ảnh từ xa đang tiến đến. Cô ta ngay lập tức giả vờ bị trượt chân, ngã nhào vào người đàn ông đang ngồi trên ghế sopha. "A..."

Hắc Vĩ Thiết Lãng không kịp phòng bị đã bị cô ta ngã nằm lên người. Hai tay cô ta còn vòng lên ôm cổ hắn. Nhìn qua đã biết là cố tình. Cả cơ thể đẫy đã của cô ta dán chặt trên người hắn không chịu rời ra.

Ngay lúc đó, mấy tay săn ảnh cũng vừa đến trước cửa hiệu. Họ ngay lập tức đẩy cửa xông vào, bấm máy liên tục. Chộp lấy cảnh tượng ám muội kia.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro