13. Em người yêu cũ muốn mọc đuôi

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

*tuổi tác một số bạn nhỏ đã được thay đổi

Trên đời có một kiểu người chỉ có thể làm nam thần nữ thần khi im lặng, cũng có một kiểu người càng giải thích thì sự hiểu lầm lại càng trầm trọng hơn.

Đặng Thành An được tài ăn nói, cũng được luôn tài nói trước khi động não. Thành ra kể từ cái đêm ăn mừng nhà mới đó, tròn một tháng trời, vật thể giống người nhất ở nhà cùng cậu là chiếc mô hình bó cơ, bó nào bó nấy đỏ au mượt mà với hai đầu trắng nhách.

Trần Minh Hiếu ngựa quen đường cũ, ở lì trong phòng cấp cứu không chịu về nhà.

Thành An tự tổ chức tiệc tại nhà rồi tự dọn dẹp, tự chụp ảnh gửi đến cho Minh Hiếu xem. Cậu đăng tin tuyển người rùm beng khắp Facebook lẫn Instagram, tiêu chuẩn bạn cùng nhà còn khắt khe hơn cả tiêu chuẩn chọn bạn đời. An còn tìm tòi lục lọi phòng đọc sách của Minh Hiếu xem còn sót lại cuốn nhật kí tuổi hồng nào không, kết quả chỉ có một cuốn kỉ yếu thời đại học. Trần Minh Hiếu ngày trước trẻ trung đẹp đẽ, mặc áo blouse trắng muốt nhìn như nhân vật trong mấy bộ phim anh hùng y khoa, chẳng thấy đâu những dép xốp hay gò má lõm sâu hốc hác như bây giờ. Lục lọi chán chê, Thành An đi ăn gân bò. Cậu vòng vèo trên đồi cao, đến khi trời đổ mưa rào mới chịu chui vào quán. An gọi gỏi gân bò cùng với một bát súp, quán gân bò lại như cũ, vắng đến một con ruồi cũng không có để bay ngang.

Mẹ của Minh Hiếu bưng bát súp đuôi bò ra, Thành An mới dám đụng đũa vào dĩa thức ăn. Mẹ Minh Hiếu lần này còn mang cả cơm với mấy món ăn kèm, chiếc bàn dã chiến làm từ mấy thùng phuy bỗng nhiên trở thành mâm cơm gia đình ấm cúng.

Thành An ăn uống ngon lành, lại tiếp tục chuỗi những lời khen không biết ngượng. Mẹ Hiếu thích thú nhìn An xắn từng thìa cơm lớn, bà hỏi Thành An:

"Hai anh em sống chung thế nào? Hiếu nó là người xuề xòa, chắc cũng có khi làm An khó chịu."

Thành An gắp một gắp gỏi gân bò thật lớn, nhai nhai mấy cái rồi nuốt vội vàng.

"Sống với anh Hiếu dễ chịu lắm ạ."

Mẹ Minh Hiếu nhướn mày lên, Thành An cắn một miếng đuôi bò, cười cười mà giọng thì sắc lẻm:

"Tại anh Hiếu không về."

Trời bên ngoài tiếp tục mưa, Thành An ăn hết mâm cơm, còn xin thêm một bát cơm để ăn với bát súp đuôi bò nóng bỏng môi.

Tối đó, Minh Hiếu về nhà. Hộp cháo còn chưa vào tận cột nhà, một chiếc giày vẫn đang vung vẩy ở bàn chân trái chưa kịp văng ra, tiếng anh nói đã phát lên đằng sau giá giày chật đầy bảy bảy bốn chín những giày cùng bốt:

"Con rể đi kể khổ với mẹ chồng về đấy à?"

Thành An ôm bụng rên hừ hừ trên ghế, ấy thế mà vẫn đủ sức để ném ba chiếc gối bay ra. Minh Hiếu cười ha hả nhìn em người yêu cũ cuộn tròn vã mồ hôi, anh nhặt gối, hâm nóng cháo, đưa thuốc dạ dày cho An uống, sau đó ngồi yên đọc sách mà không nhắc nhở gì đến chuyện vì sao lại không về nhà.

Thành An nằm trên ghế không yên. Cậu chẳng đau dạ dày đến thế nhưng vẫn ngứa miệng chửi đổng từ đông sang tây, từ văn hoá ẩm thực toàn ớt cho đến vị trí địa lí giao thoa với vùng Tứ Xuyên Trung Quốc. Minh Hiếu dùng một tay lật sách,tay kia anh lơ đãng vỗ nhẹ bắp chân Thành An.

"Thôi nào. Sang tuần là em có bạn chung nhà rồi, không cần phải ôm mô hình xương khô nằm ngủ nữa. Nhân tiện, cái miếng mà em gọi là xương mông, làm ơn sửa lại là xương cụt giúp anh."

Thành An gắt gỏng lên:

"Làm sao mà nó lại cụt?"

Nụ cười của Minh Hiếu lấp ló sau quyển sách dày mo, anh nói:

"Trong bụng mẹ em thì em giống con nòng nọc. Sau đó cái đuôi nòng nọc rụng đi. Vì rụng đi nên nó cụt."

Thành An nói:

"Ai bắt nó rụng? Bạn chung nhà của em đâu ra?"

"Tiến hoá bắt nó rụng. Bạn chung nhà của em từ bệnh viện ra."

Thành An nói:

"Đồng nghiệp của anh à?"

"Không, bệnh nhân của anh."

"Trai hay gái?"

"Trai."

"Bao tuổi rồi?"

"Kém em hai tuổi."

"Tên gì?"

"Nguyễn Quang Anh."

"Đẹp trai không?"

"Xinh trai."

"Hơn em không?"

"Cái này cũng khó nói."

"Có đuôi không?"

Minh Hiếu buông cuốn sách xuống chân Thành An, anh cười ngất trên sô pha.

"Anh đoán ví dụ nếu như được chọn giữa có đuôi hay không, Quang Anh sẽ chọn có."

Thành An hừ một tiếng nhẹ.

"Chọn có đuôi làm gì?"

Minh Hiếu đáp:

"Gặp rồi biết vì sao Quang Anh lại chọn có đuôi. Phòng màu xanh dương là của Quang Anh nhé. Còn phòng màu cam em muốn thì tìm bạn về cho chật nhà."

Trong nỗ lực tìm người để chật nhà như đúng lời Minh Hiếu nói, một tuần sau, Nguyễn Quang Anh tay xách nách mang một đống túi xách đến nhà bác sĩ Trần Minh Hiếu, bắt gặp Trần Đăng Dương một tay xách bao gì đó như là bốn quả dừa mà sau này cậu mới biết là hai chiếc tạ vừa đủ hai mươi cân, đứng nghịch cây xương rồng trước cửa.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro