Chương 2: TRỜI YÊN BIỂN LẶNG, TA THÍCH TA SINH, CHỈ MỘT TƯ THỜI

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Tác giả: Minh Khai Dạ Hợp

Nguồn: Tấn Giang

Edit: Trầm_Mặc

Facebook: Lão nương rất cay

Chương 2: TRỜI YÊN BIỂN LẶNG, TA THÍCH TA SINH, CHỈ MỘT TƯ THỜI

"Có lẽ, trước khi thích thiếu niên Y, cô đã thích tên của anh trước rồi."

- Phòng thí nghiệm rượu của Sherry "Trải qua giấc mộng năm thứ chín"

Hạ Li tìm theo số phòng rồi đẩy cửa vào.

Là một nơi nhỏ, không gian không lớn lắm.

Hai người bạn tốt là Từ Ninh và Lâm Thanh Hiểu đều đã đến rồi.

Hai người này một người lạnh lùng một người nồng nhiệt.

Từ Ninh là kiểu trạch nữ điển hình, thích sống trong "thế giới giả tưởng" loại có thâm niên, lười, sợ phiền phức, so với giao tiếp cùng mọi người thì thích giao tiếp với nhân vật trong sách hơn.

Còn Lâm Thanh Hiểu thì quả là rất hướng ngoại, bất kể ở cùng với ai cũng đều dễ dàng hòa nhập, dường như có một ma lực hấp dẫn khiến người người đều yêu thích.

Tính cách Hạ Li vừa hay là người ở giữa hai người này, ôn hòa, từ tốn, hướng nội, giao lưu với tất cả mọi người nhưng chỉ có hai người họ là thân nhất.

Khi Hạ Li bước vào, Lâm Thanh Hiểu đang hát "Hừng đông tiếp theo", còn Từ Ninh thì lười biếng dựa người vào ghế sofa, tay cầm MP4 lướt lướt.

Lâm Thanh Hiểu vẫy: "Nhanh nhanh vào đây hát đi."

Hạ Li: "Cậu hát đi, tớ ăn lót dạ trước đã."

Hạ Li không ăn trưa nên trước khi tới KTV cô đã mua một phần KFC.

Tiền tiêu vặt bố mẹ cho cô mỗi tháng cũng kha khá, nhưng cô vẫn luôn muốn tiết kiệm, lúc bình thường đều ăn ba bữa ở căn tin trường, chỉ có vào những ngày đặc biệt mới cho phép bản thân tiêu xa xỉ một chút - giá của một phần ăn KFC đối với cô khi đó mà nói không phải rẻ.

Hạ Li bày hộp thức ăn ra sau đó gọi hai người bạn tới ăn cùng.

Lâm Thanh Hiểu hát xong thì cho bài hát tự phát lời gốc sau đó buông micro ngồi xuống tặng quà sinh nhật cho Hạ Li.

Lâm Thanh Hiểu chấm khoai tây chiên vào sốt cà chua, "Học kỳ sau trường muốn mở lớp quốc tế, các cậu nghe nói chưa?"

Hạ Li và Từ Ninh lắc đầu.

"Có một cựu học sinh xuất sắc đã tài trợ một khoản tiền lớn để hỗ trợ chương trình thử nghiệm lớp quốc tế của Minh Trung." Lâm Thanh Hiểu nói.

"Các cậu muốn chuyển qua đó à?" Hạ Li hỏi.

"Các lớp quốc tế đều được dạy theo quy mô nhỏ, giáo viên được thuê toàn là giáo viên nước ngoài tốt nhất, ngoài học phí còn phải đóng phí xây dựng trường học." Lâm Thanh Hiểu nhún vai, "Nhà mình không có điều kiện." Từ Ninh cũng nói: "Hơn nữa lúc đi du học, học phí hàng năm và chi phí sinh hoạt thật sự rất lớn."

Bố mẹ Lâm Thanh Hiểu đều là công nhân viên ( nguyên văn: 双职工家庭: gia đình song nghiệp) trong khi mẹ của Từ Ninh là công chức, bố thì làm kinh doanh.

Gia đình bọn họ đều không đủ điều kiện để theo học lớp quốc tế, huống chi gia đình Hạ Li có gia cảnh bình thường hơn. Đi du học là điều cô thậm chí chưa bao giờ dám nghĩ tới.

" Tớ nghĩ Đào Thi Duyệt chắc chắn sẽ chuyển lớp." Lâm Thanh Hiểu nói.

"Mình nhớ là bố cô ấy làm việc trong ủy ban thành phố?" Hạ Li nói.

Lâm Thanh Hiểu gật đầu, "Chức vụ không nhỏ. Mẹ cô ấy là trưởng khoa phẫu thuật của bệnh viện số một trong thành phố, lúc trước bố của lão Trang làm phẫu thuật cũng là do mẹ cô ấy sắp xếp." Lão Trang là chủ nhiệm lớp bọn họ.

Sở dĩ Lâm Thanh Hiểu biết rõ đến như vậy là vì hai người hồi cấp 2 học chung một lớp, lúc đó mối quan hệ giữa hai người còn khá tốt.

Sau đó vì một số mâu thuẩn nên không thích hợp chơi với nhau nữa, quá trình này cũng rất khó chịu nên Lâm Thanh Hiểu không thích nổi Đào Thi Duyệt.

Trong lớp có vài bạn cũng không thích Đào Thi Duyệt, bởi vì cô ấy luôn tỏ ra ta đây vượt trội hơn người khi nói chuyện với các bạn.

"Nghe đồn nam sinh đẹp trai nhất trường đã từng theo đuổi Đào Thi Duyệt." Lâm Thanh Hiểu nói, "Nhưng gần đây lại nghe nói cậu ấy với Chung Thiến Thiến là một đôi."

Họ học cùng lớp Nghệ thuật tự do.

Khoa Nghệ thuật tự do của trung học Minh Chương tổng cộng chỉ có một lớp thực nghiệm, họ đều được kiểm tra thành tích, chỉ có 50 học sinh đứng đầu về môn nghệ thuật tự do mới có đủ tư cách xét duyệt.

Lão Trang mặt liệt là giáo viên chủ nhiệm quản lý vô cùng nghiêm khắc, trong lớp rất ít khi có chuyện yêu sớm, bất quá chỉ dám lén lút mắt đi mày lại.

Các lớp học khác thì không, đặc biệt là lớp nghệ thuật.

Lâm Thanh Hiểu có quan hệ tốt với một bạn nữ sinh bên lớp nghệ thuật, lúc nhỏ nhà hai người gần nhau , thỉnh thoảng cũng hay trò chuyện bát quái, nào là ai yêu ai, ai mập mờ với ai, ai cùng ai đã làm "chuyện ấy".....

Từ Ninh hỏi: "Chung Thiến Thiến là người nhảy vũ điệu Jazz* trong tiệc tối mừng năm mới phải không?"

*Vũ điệu jazz là sự kết hợp sáng tạo của múa ba lê truyền thống và những chuyển động trong vũ điệu châu Phi. Nhảy Jazz được phổ biến rộng rãi sau Thế chiến thứ nhất và phát triển dần dần thành một phong cách khiêu vũ/ nhảy múa đường phố. [Nguồn google]

Lâm Thanh Hiểu gật đầu.

Hạ li hỏi: "Trường chúng ta có công nhận ai là nam sinh đẹp trai nhất à?"

"Trần Vũ đó."

Từ Ninh nói: "......Mình tưởng cậu nói Thẩm Dương chứ, mình còn đang nghĩ Thẩm Dương làm sao lại có chuyện từng theo đuổi Đào Thi Duyệt. Nam sinh đẹp nhất làm sao lại là Trần Vũ được, rõ ràng Thẩm Dương đẹp trai hơn."

"Thẩm Dương đẹp trai chỗ nào, trông cứ như lưu manh."

"Cậu khen Trần Vũ đẹp trai, thế có biết Nhiếp Sở Hàng không?"

Nhiếp Sở Hàng là nam sinh mà Lâm Thanh Hiểu thích.

"Đối với đàn anh như Nhiếp Sở Hàng, làm sao có thể dùng loại đánh giá nông cạn này để nhận định là đẹp trai hay không?"

Hai người cãi qua cãi lại, mãi không có kết quả, liền cùng quay qua nhìn Hạ li, kêu cô hãy đưa ra lựa chọn.

Hạ li cắn ống hút, hơi do dự.

Cô chợt hiểu ra ý nghĩa câu "Trừ khước Vu Sơn bất thị vân".

(Câu này nằm trong bài thơ thất ngôn tứ tuyệt của Ly tứ kỳ 4 - Nỗi nhớ xa cách kỳ 4)*

[Trong câu chuyện này ý Hạ li là sau khi gặp Yến Tư Thời thì cô không còn thấy ai tuấn tú và đủ đẹp trai hơn được nữa.]

Cô không biết có nên nói chuyện hôm nay đã gặp được một nam sinh như bước ra từ trong mấy quyển truyện tranh thiếu nữ không.

Từ lúc thấy anh, tất cả nam sinh khác trong mắt cô đều trở nên rất đỗi bình thường.

Đây đúng là lựa chọn khó, cuối cùng Hạ li nói: "Trần Vũ đi."

Trần Vũ dù sao cũng là học sinh khoa tự nhiên, mà Thẩm Dương lại ở lớp bình thường, thành tích kém, danh tiếng cũng kém, thay bồ như thay áo, ai cũng nói trông Thẩm Dương lưu manh, còn Hạ li lại không có thiện cảm.

Mẫu người cô thích là bông hoa cao lãnh thành tích vượt trội.

Từ Ninh không phục mà đánh nhẹ cô một cái, cười nói: "Gu của cậu kiểu gì vậy."

Năm ấy kỳ nghỉ hè tổ chức Thế vận hội Olympic Bắc Kinh.

Khi lịch thi đấu của Thế vận hội kết thúc là lúc trường học cũng chuẩn bị khai giảng.

Năm lớp 11, lớp thực nghiệm khoa văn không thay đổi phòng học, vẫn ở phòng thứ nhất bên tay trái cầu thang tầng ba.

Nhưng học sinh trong lớp có thay đổi - Lâm Thanh Hiểu đã đoán đúng, Đào Thi Duyệt cùng ba học sinh khác trong lớp chuyển đến lớp quốc tế.

Đào Thi Duyệt đến lớp 7 vào sáng sớm để thu dọn đồ đạc, nhờ hai người bạn tốt của cô ấy trong lớp chuyển sách.

Có người tò mò lại gần hỏi cô ấy về chuyện liên quan đến lớp quốc tế, cô cười nói: "Đều là do cha mẹ mình sắp xếp, thực ra mình cũng không nghĩ là mình sẽ đi."

"Thật hâm mộ cậu. Không cần phải thi đại học thật tốt." Một người bạn cùng lớp nói.

Cô ấy nói: "Mình còn phải hâm mộ ngược lại ấy chứ! Các cậu có thể trải qua một thanh xuân hoàn chỉnh."

Vừa dứt lời mọi người xung quanh đều im lặng.

Đào Thi Duyệt dường như không nhận ra lời nói của mình có bao nhiêu tinh tế, cô ấy ôm một chồng sách vẫy tay, cười nói: "Mình đi đây! Lớp quốc tế ở tầng một, lúc rảnh các cậu đến tìm mình chơi nhé!"

Lớp 7 vẫn là lớp thực nghiệm của khoa văn, các bạn trong lớp đều có tố chất tốt, đồng loạt hô lớn, chúc Đào Thi Duyệt tới lớp mới mọi sự thuận lợi.

Đào Thi Duyệt: "Cũng chúc mọi người một tương lai tươi sáng!"

Ngày đầu tiên khai giảng giáo viên không lên lớp, tất cả các lớp đều tự học.

Lâm Thanh Hiểu đổi chỗ với bạn cùng bàn của Hạ li, bây giờ cô ấy đang ngồi bên cạnh cô.

Lâm Thanh Hiểu cười nhạt: "Đi rồi còn phải khoe khoang."

Hạ li cười nói: "Nếu là mình, mình cũng sẽ khoe, ha ha."

"Chúng mình có phải có chút, ờm, không ăn được nho nên chê nho xanh không."

"Cũng giống lắm."

Hai người phá lên cười.

Theo lý thuyết, việc thành lập lớp quốc tế sẽ là tin rất lớn, nhưng không khí trong lớp lại bình thường đến lạ, dường như mọi người đều biết nhưng không nói ra, cố ý giữ im lặng về chuyện này.

Ở một nơi nhỏ như Sở Thành, trường trung học Minh Chương là điểm đến của nhiều học sinh.

Trường học có lịch sử lâu đời, xếp hạng nhất ở Sở Thành, tiền thân là học viện Minh Chương được thành lập vào thời Càn Long. Mỗi năm Minh trung đều nhận được số lượng đáng kể sinh viên Thanh Bắc, tỷ lệ đỗ của các lớp thực nghiệm cũng rất ấn tượng.

Minh trung luôn đánh giá học sinh giỏi dựa trên điểm số, tất nhiên, nhà trường cũng không ngại thu thêm tiền xây dựng trường, trong mỗi lớp đều có chỗ dành riêng cho con ông cháu cha, nhưng nhà trường chưa bao giờ công khai việc này.

Nhưng lớp quốc tế lần này thì khác.

Sự ra đời của nó dường như lần đầu tiên khiến người ta cảm nhận rõ ràng sự tồn tại của "khác biệt giai cấp" đến vậy.

Có người ưu tú, tranh giành được mấy vị trí có thể nối lại quan hệ ngoại giao Thanh Bắc, có người thuận buồm xuôi gió thì đi Anh đi Mỹ.

Đối với hầu hết các học sinh bình thường, trong nháy mắt đều cảm thấy một nỗi đau đớn dù nặng hay nhẹ.

/

Dưới sự uy nghiêm của Lão Trang - giáo viên chủ nhiệm, ngày thứ hai sau khai giảng, lớp 7 đã đi vào quỹ đạo, từ đọc sách buổi sáng cho đến tự học buổi tối, từ bảy giờ sáng đến mười giờ tối, hoạt động diễn ra đều đặn.

Buổi chiều thời tiết bỗng âm u, mặt trời bị che phủ bởi bầu trời đen như đáy nồi, nhìn như sắp mưa.

Danh sách trực nhật mới, mấy ngày này Hạ li muốn phụ trách vệ sinh bên ngoài của lớp 7.

Cô còn đang làm trong đài phát thanh của trường, buổi chiều sau khi tan học, cô vội vã chạy nhanh tới chỗ Tiêu Vũ Long, bạn học cùng trực nhật hôm nay để chào hỏi.

"Tớ phải đi đến phòng phát thanh, cậu có thể đi trực trước được không, lát nữa tớ đến sau."

"Vậy mời tớ ăn cơm đi." Tiêu Vũ Long nói.

"Được, được!"

"Đùa thôi! Cậu mau đi đi, tớ cầm chổi giúp cậu." Tiêu Vũ Long cười nói.

"Cảm ơn cậu nhé."

Hạ li vội vàng chạy tới phòng phát thanh, xác nhận biên tập và MC phụ trách phát sóng hôm nay đã sẵn sàng, liền chạy về khu trực nhật.

Tiêu Vũ Long đang quét dọn, cô bèn lấy cây chổi khác chạy lại giúp đỡ.

Hạ li cầm chổi chạy tới nói: "Cậu quét bên này chưa?"

"Quét rồi-cậu quét bên kia đi."

Không lâu sau đó trời bắt đầu đổ mưa.

Động tác hai người nhanh hơn, quét sạch toàn bộ khu vực, dọn bụi bẩn cùng lá khô gom vào một góc, lấy đồ hốt rác rồi đổ vào thùng.

Trước khi cơn mưa làm ướt mặt đất, cả hai nhanh chóng chạy vào hành lang trước tòa nhà dạy học để trú mưa.

Suýt nữa đụng phải người, Hạ li vội vàng dừng lại.

Sau đó cô sửng sốt.

Cô đang thở hổn hển vì chạy, trên tay vẫn cầm một cái xẻng hót rác và hai cái chổi, mái tóc ướt một nửa vì mưa, những lọn tóc mái rũ xuống trên trán.

Vào lúc xấu hổ nhất lại gặp một người mà cô nghĩ rằng bản thân sẽ không bao giờ gặp lại trong cuộc đời này.

May mắn thay, nam sinh không chú ý đến cô.

Anh mặc áo thun màu trắng, sau lưng đeo ba lô màu đen, đứng bên cạnh một ông lão với vẻ mặt điềm tĩnh.

Ông lão nhìn như đã năm mươi sáu mươi tuổi, tóc muối tiêu, trên mặt tươi cười hòa nhã.

Đối diện hai người là một giáo viên chủ nhiệm cũng đang tươi cười.

Ông lão cười nói: "....Minh Trung dạy học nghiêm túc cẩn thận, ta rất yên tâm. Đứa nhỏ này cũng hiểu chuyện, sẽ không gây phiền phức cho chủ nhiệm Trịnh đâu, về sau làm phiền thầy chiếu cố."

Chủ nhiệm Trịnh cười nói: "Ngài yên tâm, chúng tôi sẽ phụ trách tất cả học sinh....."

Hạ li ngơ ngẩn, cảm giác vui sướng như tìm lại được thứ gì đó đã mất.

Làm thế nào, như thế nào mà chúng ta còn có thể gặp lại nhau....

Tiêu Vũ Long đang chạy phía trước thúc giục, Hạ Li lúc này mới hoàn hồn đi theo.

Cô đi xa mãi mới dám quay đầu nhìn lại, thấy mưa rơi ngoài hiên, thấy bóng dáng cao gầy của anh, giống một chú hạc trắng phong thái ung dung, cao như vậy chắc phải hơn chủ nhiệm Trịnh một cái đầu.

Tiêu Vũ Long tự mình đi đổ rác, bảo Hạ li quay lại lớp học trước.

Đi qua hành lang tầng một là đi qua phòng học của lớp quốc tế.

Sĩ số của lớp quốc tế là hai mươi, lúc này đây đang có bốn năm người vây quanh Đào Thi Duyệt bên cửa sổ.

Đào Thi Duyệt mặt mày có chút kiêu ngạo, không có tỏ vẻ "hơn người" trắng trợn, nhưng nhìn kỹ rất dễ dàng làm người ta có loại cảm giác này.

Thực ra Hạ li không có ác cảm lớn lắm với cô ấy, bởi vì Đào Thi Duyệt chính là kiểu nữ sinh từ nhỏ đến lớn đều sống như công chúa, gia cảnh hơn người, dung nhan mỹ lệ, nhân duyên hay thành tích đều tốt, có những điều kiện như vậy thì dựa vào cái gì mà không được tỏ ra hơn người.

"Thi Duyệt, cậu với cậu ấy biết nhau như thế nào vậy?"

Hạ li bỗng nghe thấy có người hỏi.

"Bà ngoại của cậu ấy trước khi nghỉ hưu cũng từng làm việc ở bệnh viện số một, mẹ mình làm cùng khoa với bà ấy nên coi như một nửa học sinh của bà ấy." Đào Thi Duyệt nói.

Hạ li dừng lại.

Cô không biết họ đang nói về ai, nhưng cô có một loại cảm giác không thể giải thích được.

Có phải họ đang nói về cậu nam sinh kia không?

Có người ồ lên một tiếng rồi hỏi: "Cậu ấy chuyển đến từ trường nào vậy?"

"Từ bên kia Bắc Thành."

"Sao cậu ấy lại từ Bắc Thành chuyển đến một nơi nhỏ như Sở Thành làm gì?"

"Cho nên mới có lớp quốc tế đó." Đào Thi Duyệt nói, "Phần lớn ngân sách để thành lập lớp quốc tế đều do ông ngoại cậu ấy quyên góp. Cậu ấy ở đây chẳng qua là đi dự thính, đến lúc đăng ký đại học vẫn sẽ trở lại Bắc Thành." Đào Thi Duyệt lúc này mới chú ý tới Hạ li, chủ động vẫy tay chào hỏi: "Hi!"

Hạ li không có tay nào để giơ ra chào, nhưng vẫn mỉm cười nói: "Hi!"

Mặc dù cô rất tò mò, nhưng dù sao cũng đang ở trước cửa lớp học người khác, vì vậy Hạ li không xúm lại nghe ngóng mà chào hỏi Đào Thi Duyệt đôi ba câu rồi về lớp.

Hạ li cất chổi và đồ hốt rác rồi đi vào phòng vệ sinh ở cuối hành lang rửa tay.

Trở lại lớp học không được bao lâu, Lâm Thanh Hiểu đã từ nhà ăn trở lại, trên tay bưng một hộp mì xào cho Hạ li.

Hạ li nói cảm ơn.

Lâm Thanh Hiểu ngồi xuống chỗ ngồi cùng bàn Hạ li, vừa uống sữa chua vừa nói, "Cậu vừa mới đi trực nhật về nên không biết, lớp 20 có một nam sinh cực kỳ đẹp trai."

Hạ li ngưng bẻ đũa, "Lúc mình đi lên, nghe thấy Đào Thi Duyệt nói chuyện với các bạn trong lớp. Hình như cậu ấy có quen cậu nam sinh kia."

Lâm Thanh Hiểu nói: "Thành ra phải nắm bắt lấy cơ hội này mà khoe khoang."

Lúc này có ba nữ sinh bước vào, bàn tán sôi nổi về cùng một chủ đề.

Một bạn nói: "Nghe nói người còn chưa đi, vẫn đang ở tòa văn phòng bên kia." "Có muốn đi xem không?"

"Không đi đâu, như cố ý ấy."

"Rốt cuộc là đẹp trai tới cỡ nào? Đẹp trai hơn Thẩm Dương hả?"

"Thẩm Dương so với cậu ấy cũng chỉ ở mức trung bình."

Nhờ câu chuyện của các bạn nữ sinh mà Hạ li biết thêm nhiều hơn.

Cậu ấy bước vào khi tiết học cuối cùng của buổi chiều kết thúc, chủ yếu là tới lấy sách.

Vào lớp nhưng không chào hỏi ai, dù Đào Thi Duyệt có chủ động gọi tên thì phản ứng của cậu ấy vẫn rất lạnh lùng.

Sau giờ học, cậu ấy rời đi, lại gặp phải ở tòa nhà văn phòng.

Hạ li có một cảm giác kỳ lạ.

Sau đó, vào năm 2013, một bài hát có tên "Tiểu thư Đổng" đã trở nên nổi tiếng, lời bài hát có nội dung: "Cô mới không phải là một nữ sinh không có câu chuyện của riêng mình."

Hạ li chỉ là một "nữ sinh không có câu chuyện của riêng mình."

Nhẹ nhàng, ngoan ngoãn, luôn cẩn thận bước từng bước một, không bao giờ vượt qua các quy tắc.

Nhưng lúc này đây, cô lại rất gần với một câu chuyện.

Cô rất muốn nói với cả thế giới rằng người này đã từng mượn tai nghe của cô nghe nhạc tận hai tiếng liền.

Nhưng không.

Nhất định sẽ có người nghi ngờ tính chân thật của câu chuyện.

Điều đó có thực sự xảy ra không, bản thân cô cũng có chút nghi ngờ.

Giá như lúc đó cô dũng cảm hỏi tên thì tốt biết mấy.

Nếu biết tên thì anh không còn là giấc mộng hão huyền trên xe của cô nữa.

Hạ li hỏi Lâm Thanh Hiểu: "Tên cậu ấy là gì?"

"Yến Tư Thời."

"Viết như thế nào?"

Lâm Thanh Hiểu lấy giấy bút ra viết.

Yến Tư Thời.

Trời yên biển lặng, ta thích ta sinh, chỉ một Tư Thời.

(*)

*** Ly tứ kỳ 4
Tằng kinh thương hải nan vi thuỷ,

Trừ khước Vu Sơn bất thị vân.

Thủ thứ hoa tùng lãn hồi cố,

Bán duyên tu đạo, bán duyên quân.

***Dịch nghĩa
Ai từng ngắm biển xanh, khó còn gì đáng gọi là nước,

Trừ phi đã đến Vu Sơn, nếu không coi như chưa nhìn thấy mây.

Dần dà khóm hoa cũng lười ngó ngàng tới,

Một nửa duyên kiếp của ta cho tu đạo, một nửa là cho nàng.

[Nguồn: https://www.thivien.net/Nguy%C3%AAn-Ch%E1%BA%A9n/Ly-t%E1%BB%A9-k%E1%BB%B3-4/poem-z8m4XkS4QWih5hDz_WgXwg]

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro