Chương 27-29

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Chương 27: Cười nhẹ như hoa.

Edit: Ring.

Vừa bước ra ngoài, không đợi nàng mở miệng nói chuyện, Thanh Thư đã tiến lên hai bước, thi lễ "Tiểu nhân Thanh Thư, thỉnh an thiếu phu nhân! Thiếu phu nhân, lão gia ở Vị Vũ lâu chờ ngài, ngài xem hiện tại có thuận tiện đi một chuyến với Thanh Thư không?"

Giang Mộ Yên dám nói không tiện sao?

Hiện tại phái người đến mời nàng là gia chủ Bùi gia, là chủ nhân lớn nhất của cái nhà nàng trọng sinh đến này nha.

Hơn nữa còn là cha ruột của 'vị hôn phu' Bùi Dạ Tập, 'cha chồng tương lai' của nàng, nàng dám nói không sao?

Nghĩ vậy, Giang Mộ Yên chỉ có thể gật đầu "Làm phiền Thanh quản sự đi một chuyến, Mộ Yên sẽ đi theo ngươi."

Nghe được câu trả lời của nàng, Thanh Thư tựa hồ có vẻ kinh ngạc nhìn Giang Mộ Yên, nhưng rất nhanh đã rũ mắt xuống, tiếp tục cung kính nói "Vậy thiếu phu nhân, mời, cỗ kiệu đã đợi bên ngoài."

Giang Mộ Yên bị ánh mắt kinh ngạc của Thanh Thư nhìn thì có chút sợ hãi, thầm nghĩ không biết có phải lời nàng vừa nói có chỗ nào không đúng hoặc không phù hợp tính tình Giang Mộ Yên kia hay không? Cho nên ánh mắt Thanh Thư này nhìn nàng mới có thể kì quái như vậy.

Nhưng nếu hắn đã không nói gì, vậy nàng tất nhiên cũng sẽ không vụng về mà hỏi cho ra lẽ, bèn thi lễ với nhị phu nhân cùng Tương di "Bá nương, Tương di, Mộ Yên hôm nay đi trước, lần khác lại đến chỗ bá nương làm thơ ngắm cảnh!"

"Ừ, nếu lão gia đã tìm thì con đi đi. Dù sao chỗ này của bá nương, mỗi ngày con đều đến cũng không sao!" Nhị phu nhân Tần Hồng Diệp cười duyên, ánh mắt khẽ nháy, tựa hồ đang hỏi chuyện sổ sách có ổn không.

Giang Mộ Yên hơi cúi mắt, nhìn thoáng qua tay áo của mình, ám chỉ hai bản sổ sách kia ở ngay trong tay áo của nàng, khiến Lí Tương Vân cùng Tần Hồng Diệp ngạc nhiên không ít.

Hai người thầm nghĩ trong lòng, nha đầu này quả nhiên bắt đầu không tín nhiệm bọn họ, nếu không sao không giấu sổ sách theo cách bình thường mà lại trực tiếp giấu trên người?

Kỳ thực như thế thật sự oan uổng Giang Mộ Yên, nàng nào biết bình thường nếu có người đến thì bọn họ giấu sổ sách như thế nào? Hôm nay nàng làm vậy cũng chỉ là hành động theo bản năng, không ngờ lại khiến hai người Tần Hồng Diệp cùng Lí Tương Vân hiểu lầm.

Cho nên Giang Mộ Yên hoàn toàn không biết mình vô tình đã uy hiếp Lí Tương Vân cùng Tần Hồng Diệp, sau khi ám chỉ chỗ giấu hai bản sổ sách, ngoài miệng mới ứng tiếng nói "Đa tạ bá nương, Mộ Yên đi."

Mà trong nháy mắt này, Tần Hồng Diệp và Lí Tương Vân đã nhanh chóng trau đổi với nhau một cái nhìn.

Chỉ nghe Lí Tương Vân cũng nhanh chóng cười nhạt, nhẹ giọng nói "Tốt lắm, nếu lão gia đang chờ thì cũng đừng chậm trễ, vừa vặn ta ra ngoài cũng hơn nửa ngày rồi, nên trở về. Thiếu phu nhân, ta đi với con!"

"Vậy thì tốt quá, mời Tương di!" Giang Mộ Yên cười nhẹ như hoa nói.

Vốn nàng cảm thấy một mình đi gặp gia chủ Bùi gia có chút sợ hãi, hiện tại có Tương di muốn cùng đi, vậy tất nhiên là không thế tốt hơn.

Tuy rằng nàng với Tương di không phải rất quen thuộc, nhưng ít nhất trải qua hơn nửa ngày ở chung, nàng biết Tương di cùng nhị phu nhân là có chuyện nhờ nàng, như vậy chốc nữa nếu có Tương di ở bên cạnh, lỡ như nàng có chỗ nào ứng đối không hợp lễ, ít nhất còn có thể từ biểu tình của Tương di mà suy ra được chút ám chỉ, không phải sao?

Mà nụ cười nhẹ của Giang Mộ Yên vốn là biểu tình thật sự vui mừng, nhưng lọt vào mắt Tần Hồng Diệp cùng Lí Tương Vân lại bị lý giải thành lúc này nếu bọn họ không làm chút gì cho nàng, nàng liền thật sự không khách khí nữa.

Hai người đều rùng mình trong lòng, xem ra không thể kéo dài nữa!

Mà Giang Mộ Yên lại hoàn toàn không để ý, theo Thanh Thư cùng Tương di rời khỏi Yên Ba đình, ra Phi Hoa viện, lên cỗ kiệu đến chỗ Bùi Vũ Khâm.

~

Chương 28: Gia chủ Bùi gia 1.

Edit: Ring.

Mà ngay sau khi Lí Tương Vân, Giang Mộ Yên cùng Thanh Thư rời khỏi Yên Ba đình, nhị phu nhân Tần Hồng Diệp vẫn đứng chỗ cũ lúc này mới vén màn bước vào trong đình.

Tầm mắt nàng đảo qua chỗ giấy Tuyên Thành, trên đó viết một câu thơ 'Nhật mộ hương quan hà xứ thị, yên ba giang thượng sử nhân sầu'* thì không khỏi căng thẳng lên, nhỏ giọng nói "Nha đầu kia không phải thật nhớ nhà mà là muốn gây áp lực với ta! Hừ, còn hương quan*? Nó làm sao mà còn hương quan để nhớ? Rõ ràng là đang bức chúng ta nhanh chóng cho nó danh phận thôi!"

(R: Nhật mộ hương quan hà xứ thị – Yên ba giang thượng sử nhân sầu: 2 câu cuối trong bài Hoàng hạc lâu của Thôi Hiệu, theo bản dịch của Ngô Tất Tố thì là 'Hoàng hôn về đó quê đâu tá – Khói song trên sông não dạ người'. Trong đó 'hương quan' có nghĩa là quê nhà).

Nói xong liền phất tay áo một cái, nhanh chóng đi ra ngoài.

Đầu cầu bên kia, hai nha hoàn đứng thủ vẫn còn đó.

"Thu dọn mấy thứ trong đình." Tần Hồng Diệp không quay đầu, chỉ ném lại một câu rồi bước đi, hai nha hoàn phía sau đồng thời cung kính khom người hành lễ.

Đợi sau khi Tần Hồng Diệp rời đi, hai nha hoàn mới nhanh nhẹn bước ra ngoài Yên Ba đình, trong đó một người dùng mắt ý bảo người kia canh chừng, sau đó tự mình bước vào. Đập vào mắt đầu tiên tất nhiên là hai câu thơ trên giấy Tuyên Thành kia, trong mắt nha hoàn hiện lên vẻ ngạc nhiên.

Sau khi nhìn xung quanh xác nhận không có ai, nha hoàn mới nhanh chóng cuốn tờ giấy có câu thơ kia lại rồi nhét vào tay áo, sau đó mới bắt đầu giả bộ thu dọn đồ đạc trong đình. Thời gian không đến một chén trà nhỏ sau, nha hoàn bước ra, gật gật đầu với người đang canh chừng bên ngoài rồi cùng nhau rời đi.

Lại một nén nhang sau, ngay ở cửa bên Phi Hoa viện, nha hoàn giữ tờ giấy có câu thơ ban nãy nhẹ vỗ tay một cái, chỉ chốc lát sau, một người áo xanh đội mũ quả dưa, bộ dáng như gã sai vặt ló đầu ra, nha hoàn kia liền đưa ra tờ giấy giấu trong tay áo. Gã sai vặt áo xanh sau khi nhận lấy liền nhanh chóng biến mất.

Tất cả động tác này đều diễn ra vô cùng nhanh chóng, những người làm khác không hề chú ý đến nha hoàn này, Giang Mộ Yên tất nhiên cũng không biết câu thơ nàng vừa viết ra để ứng phó nếu có người hoài nghi vừa rồi sau này lại trở thành bằng chứng xác thực nhất khiến nàng bại lộ thân phận chân chính!

Bên này chữ của Giang Mộ Yên bị người có tâm mang ra ngoài, bên kia, Giang Mộ Yên một mình ngồi trên kiệu, được người ta nâng đi ước chừng hai nén hương, cuối cùng cũng dừng lại.

Rèm che màu trắng được người bên ngoài xốc lên, đồng thời giọng nói cung kính lễ phép của Thanh Thư cũng truyền đến "Thiếu phu nhân, đã đến, mời xuống kiệu!"

"Đa tạ Thanh quản sự!"

Giang Mộ Yên nói lời cảm tạ xong mới thong thả bước xuống, dùng ánh mắt giống như tùy ý nhìn thoáng qua phía sau, nhưng lại không thấy bóng dáng Tương di, trong lòng nàng có chút kinh ngạc.

Thanh Thư lại dường như biết nàng đang tìm ai, giọng nói cung kính giải thích vang lên bên tai "Thiếu phu nhân, lão gia ở trong lâu chờ ngài, Tương di không được phép tiến vào Vị Vũ lâu, giờ đã về hậu viện trước một bước. Mời!"

~

Chương 29: Gia chủ Bùi gia 2.

Edit: Ring.

Nghe được Thanh Thư trả lời như vậy, trong lòng Giang Mộ Yên rùng mình, sức quan sát của Thanh quản sự này đúng là sâu sắc, chỉ dựa vào một động tác nhỏ mà đã đoán được suy nghĩ trong lòng nàng.

Ai nói người hiện đại thông minh hơn? Cổ nhân thì dễ bị lừa?

Ngàn năm trí tuệ cùng tri thức của Trung Hoa, tuy rằng không ngừng tích lũy, nhưng khả năng nhìn người, để ý của cổ nhân, so với người ở hiện đại nhưng trước giờ chưa hề bước ra khỏi cửa như nàng là hơn rất nhiều.

Năng lực quan sát như vậy, nàng còn kém quá xa.

Đã vậy, Giang Mộ Yên sao còn dám nói thêm gì nữa, chỉ có thể nhanh chóng nâng váy, theo Thanh Thư bước vào trong.

Nơi này có vẻ trống trải hơn Phi Hoa viện của nhị phu nhân lúc trước. Nói vậy không phải là sân này lớn hơn, trên thực tế sân này một chút cũng không lớn, chỉ là trừ bỏ tường viện màu xanh bao quanh bốn phía ra, cũng chỉ có một tòa lầu ba tầng ngay trước mắt nàng ở giữa sân, những thứ khác đều không có.

Không có bồn cây, không có hoa cỏ, không có cây cối, cũng không có cái gì núi giả, cầu kiều, hồ nước hay thứ gì trang trí, chỉ trơ trọi một tòa lầu ba tầng như vậy mà thôi.

Ở giữa tầng một và tầng hai có treo một tấm biển, trên đó có chữ 'Vị Vũ lâu', không biết có phải ý tứ chính là 'Vị vũ trù mậu'* hay không.

(R: vị vũ trù mậu: phòng ngừa chu đáo. Ý là bạn Yên k biết chữ 'Vị Vũ' trong 'Vị Vũ lâu' có phải lấy từ câu này hay k. Ta đoán vậy).

Thanh Thư đưa nàng đến trước bậc thang ở cửa chính liền dừng bước "Thiếu phu nhân, lão gia ở thư phòng trên lầu hai chờ ngài, tiểu nhân đi chuẩn bị nước trà, thiếu phu nhân tự mình đi lên đi!"

"Làm phiền Thanh quản sự!"

Giang Mộ Yên cũng không nói thêm gì, từ sau khi bước vào sân này, nàng không thấy hạ nhân nào khác ngoài Thanh Thư, không biết là do gia chủ Bùi gia này không thích nhiều người hầu hạ hay vì hắn cũng giống như nhị phu nhân cùng Tương di, có chuyện nhờ nàng nên ngại nhiều người mới một mình gặp mặt?

Nhưng mà này dù sao cũng chỉ là phán đoán của nàng, trên thực tế, tình huống như vậy là không có khả năng xảy ra.

Bởi vì nàng biết, cỗ kiệu nàng ngồi đến đây, còn có những chỗ ban ngày đi qua, người đã gặp, nơi ở, đồ ăn, đồ dùng, ... mọi thứ đều cao quý, sang trọng, có thể thấy được gia nghiệp Bùi gia này đúng là rất khổng lồ.

Cho dù Giang Mộ Yên là đệ nhất tài nữ Đông Vân quốc thì như thế nào? Bùi gia hẳn không thể dựa vào một cô gái mới mười sáu, mười bảy tuổi như nàng chống một khoảng trời đi!

Cho nên trường hợp gia chủ Bùi gia muốn lấy lòng nàng là không thể tồn tại, như vậy một mình một tòa nhà như thế này, những hạ nhân khác đều không thấy, gia chủ Bùi gia thân là cha chồng gặp mặt con dâu kỳ thực vẫn chưa chính thức vào cửa như vậy hình như là không hợp lễ!

Đáng tiếc Giang Mộ Yên không thể nghĩ nhiều hơn nữa, bởi vì trong lúc phiền não suy nghĩ, nàng đã đi đến lầu hai.

Giang Mộ Yên hoàn toàn không rõ Vị Vũ lâu như thế nào, căn bản không biết thư phòng nằm ở đâu, nhưng cũng may cả tòa Vị Vũ lâu đều không có người, giày thêu của nàng bước đi trên sàn gỗ có vẻ đã cũ lại hoàn toàn không gây tiếng động, nàng liền tùy tiện chọn hành lang bên phải bước qua.

Vận khí vẫn là không tệ, mới đi qua hai căn phòng, đến chỗ hành lang gấp khúc thành một cua quẹo liền thấy được một cánh cửa sổ đang mở. Qua khung cửa gỗ cổ xưa được trạm trổ tinh xảo, nàng nhìn thấy rõ ràng một nam tử trẻ tuổi tóc đen dài ngồi bên án thư, đang cúi đầu đọc một quyển sách trong tay.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro