85

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

[Nhiệm vụ kết thúc]

—–oOo—–

Trong cột thủy tinh trong suốt, một thanh niên có mái tóc đen trần trụi ngâm trong chất lỏng màu xanh lam. Trên trán có gắn nhiều sợi dây, những sợi dây xuyên qua cột thủy tinh được kết nối với các dụng cụ gần đó. Trên màn hình vẫn còn hiện rõ các giá trị, rõ ràng là trước đó đã có người vận hành nhưng vì lý do bất khả kháng nên đã bị gián đoạn phải sơ tán khẩn cấp.

Kỳ Vân chạy tới chỗ thiết bị, nhìn chằm chằm vào dòng chữ trên màn hình.

"Khống chế thần kinh tiến độ 50%..." Y giật mình, quay đầu lại, khẩn trương hỏi Hạ Hải: "Có biện pháp nào dừng lại được không!"

Mặc dù người điều khiển đã bỏ chạy nhưng thiết bị vẫn chạy.

Hạ Hải liếc nhìn y, an ủi. "Đừng lo."

Gã đứng trước thiết bị, vận hành nó một cách thành thạo. Sau vài giây, thanh tiến trình trên màn hình tạm dừng.

Kỳ Vân hít một hơi thật sâu, nhéo nhéo giữa mày, cố gắng lấy lại tinh thần, nhìn người yêu bên trong cột thủy tinh, không khỏi lẩm bẩm: "Anh... quá ngốc..."

Sự lo lắng trong mắt càng nhiều thêm.

Không biết mấy ngày này người yêu y đã phải chịu bao nhiêu khổ cực, bị ép tiêm vào bao nhiêu loại thuốc cấm.

Với tư cách là người đứng đầu bộ phận xử lý hậu quả, Hạ Hải có kinh nghiệm phong phú trong việc dọn dẹp chiến trường. Gã đã từng gặp qua nhiều phòng thí nghiệm, đối với kỹ thuật của mấy kẻ điên, gã nắm rõ như lòng bàn tay.

Không giống như những thợ săn quỷ hút máu chiến đấu ở tiền tuyến, bộ phận xử lý hậu quả tổ hợp càng phức tạp hơn. Một tiểu đội bao gồm chiến sĩ, nhân viên y tế, kỹ sư thông minh, nhà nghiên cứu khoa học, v.v.

Hạ Hải thông thạo trí thông minh và thường nghiên cứu nhiều máy móc khác nhau trong căn cứ của Ám vương. Vì vậy, ngay khi bắt đầu, gã đã cắt đứt hệ thống điều khiển đầu não trung ương, sau đó thực hiện các thao tác đảo ngược lại để khôi phục ý thức bình thường cho những người trong cột thủy tinh.

Kỳ Vân nhìn động tác quen thuộc của Hạ Hải, lau mặt.

Đúng là lo lắng quá sẽ loạn. Y đã làm thợ săn quỷ hút máu nhiều năm như vậy, chẳng phải y nắm rõ bản lĩnh của bộ phận xử lý hậu quả rồi sao?

Tần Tiểu Du và những người khác bay lên hành lang từ cửa sổ vỡ, nhìn thấy một cái lỗ trên cánh cửa nặng nề của phòng thí nghiệm. Họ cuối cùng cũng hiểu được nguyên nhân của tiếng động lớn vừa rồi.

Đoán là cửa phòng thí nghiệm không thể mở được, những người trong bộ phận xử lý hậu quả đã phải dùng đến biện pháp bạo lực.

Bước qua cánh cửa vỡ nát đi vào trong, Tần Tiểu Du giật mình khi nhìn thấy từng hàng thi thể người và nội tạng ngâm trong chất lỏng màu xanh lam, Tần Tiểu Du ngẩn ra, nhớ tới ký ức không mấy tốt đẹp.

Cậu cho rằng lần trước ở đảo Sann Kudo Mayu đã đủ ác liệt rồi, nhưng cậu không ngờ tiến sĩ Hồng còn biến thái hơn cả gã, quả thật là phát điên hoàn toàn.

So với sự kinh ngạc của Tần Tiểu Du, biểu tình của Lý tiên sinh và Tần Lâm bình tĩnh hơn rất nhiều.

Lý tiên sinh đã sống hơn năm nghìn năm, từ thời nguyên thủy đến xã hội hiện đại, trải qua nhiều triều đại, từng chứng kiến ​​những chuyện còn tàn khốc hơn thế này. Tần Lâm đã đối phó với thế lực Ám vương hơn ba mươi năm, hơn nữa còn biết rõ bọn chúng không hề có điểm mấu chốt, mỗi lần nhìn thấy hiện trường thí nghiệm cực kỳ tàn ác, y sẽ cau mày càng thêm quyết tâm diệt trừ bọn chúng.

Tần Tiểu Du nhìn xung quanh phát hiện ra Kỳ Vân. Chỉ thấy y quỳ trên mặt đất, ôm một chàng trai trẻ, chàng trai trên người mặc một chiếc áo gió dài. Da và tóc lộ ra ngoài ướt đẫm chất lỏng màu xanh lam.

Hạ Hải vừa copy dữ liệu trong máy, vừa nói với Kỳ Vân: "Bạn trai của cậu may mắn đấy, chỉ là bị tiêm vào thuốc thần kinh, nghỉ ngơi một thời gian, thuốc sẽ được đào thải ra khỏi cơ thể, anh ấy sẽ trở lại bình thường. "

Ngón tay Kỳ Vân nhẹ nhàng vuốt ve má người yêu, chân thành nói: "Cảm ơn."

Hạ Hải cười: "Không có gì, việc nên làm".

Gã là người đứng đầu bộ phận xử lý hậu quả, cứu hộ là ưu tiên hàng đầu.

Tần Tiểu Du bước tới, quan tâm hỏi: "Anh ấy thế nào rồi?"

Kỳ Vân ngẩng đầu lên nói: "Tạm thời hôn mê. Anh ấy bị tiêm vào thuốc điều khiển thần kinh giống như thân vương Ramzai."

Tần Tiểu Du nửa ngồi xổm, tò mò nhìn người yêu huyết tộc trong lòng y.

Huyết tộc thường có ngoại hình rất trẻ, mới ngoài đôi mươi, vẻ ngoài nổi bật, là người nước Sùng Hạ thuần túy. Vì bị coi như vật thí nghiệm, ngâm trong dung dịch dinh dưỡng nên da của anh ta nhợt nhạt đến mức không còn chút máu nào.

Kỳ Vân ngày thường vững vàng điềm tĩnh, luôn có cảm giác xa cách, không phải là người dễ gần. Lúc này, y ôm người yêu đang hôn mê, lông mày nhíu chặt, đôi mắt đen như mực đầy lo lắng, môi trắng bệch, như đang cố gắng hết sức để chịu đựng, nhưng ngón tay run nhè nhẹ đã bán đứng cảm xúc của y.

Tần Tiểu Du đến gần, cảm nhận rõ ràng được cảm xúc gần như mất đi người yêu của y, cậu không khỏi nhớ tới lời y nói với cậu ngày hôm qua.

Dù y có quan điểm phóng khoáng, tôn thờ cách sống sáng nay có rượu sáng nay say, nhưng khi người yêu xảy ra chuyện bất trắc, vẫn sẽ sợ hãi mất đi.

Nói đến chuyện tình cảm, ai có thể thực sự thoải mái phóng khoáng chứ?

"Có thể hồi phục được không?" Tần Tiểu Du hỏi.

"Ừm." Kỳ Vân kéo chặt áo gió cho người yêu, ôm ngang người đối phương lên: "Tôi đưa anh ấy lên phi thuyền trước. Chuyện lần này...Cám ơn hai người".

Y cảm kích mà nhìn Tần Tiểu Du và Lý tiên sinh.

Tần Tiểu Du đứng dậy, gãi gãi tóc, cười nói: "Không có gì, đợi người yêu của anh khỏe lại, chúng ta có thời gian cùng nhau ăn bữa cơm".

"Được." Kỳ Vân nghiêm túc trả lời.

Nhìn y rời đi, Tần Tiểu Du không khỏi nắm lấy tay Lý tiên sinh.

Lý tiên sinh cúi đầu chăm chú nhìn vào khuôn mặt thanh tú của chàng trai trẻ, rất tự nhiên mà nắm lại tay cậu.

Tần Lâm cùng Hạ Hải nói chuyện xong, vô tình quay đầu lại, liếc nhìn mười ngón tay của hai người đan vào nhau.

Những ngày sau đó, công việc xử lý hậu quả của căn cứ cuối cùng cũng kết thúc.

Lần này, tổng cộng giải cứu được 36 du khách không bị nhiễm máu quỷ hút máu, 1.470 sinh vật thí nghiệm bị phá hủy, bắt 12 nhà nghiên cứu khoa học, 202 quỷ hút máu cấp thấp và 50 quỷ hút máu cấp cao, có thể nói kết quả thắng lợi.

Nên cứu thì cứu, cần chữa trị thì chữa trị, chuyện giam giữ theo tuần tự đưa đến Cục quản lý dị năng để sắp xếp công việc tiếp theo.

Tần Tiểu Du và những người khác lên phi thuyền, quay trở lại thị trấn Vạn Lý.

Sau khi rời sân bay, họ nhìn thấy La quản gia lái xe đến đón, con dơi nhỏ trốn trong cổ áo của La quản gia.

Xe là loại xe thương vụ hạng sang bảy chỗ, không gian rộng rãi, bốn người và một con gà ngồi thoải mái. La quản gia và Tần Lâm lần lượt ngồi ở ghế lái và ghế phụ phía trước, Tần Tiểu Du và Lý tiên sinh ngồi ở giữa, Tiểu Hồng ngồi xổm ở ghế sau cùng.

Con dơi chiếm chỗ quá nhỏ, có thể bỏ qua.

Tần Tiểu Du như người không xương dựa vào ngực Lý tiên sinh, ngón tay nắm lấy sợi tóc vàng của Lý tiên sinh, đôi mắt khép hờ, nửa mơ nửa tỉnh.

Thức suốt đêm, sự việc cuối cùng cũng kết thúc, cậu rõ ràng rất buồn ngủ, nhưng đầu óc vẫn vô cùng tỉnh táo sau khi xuống phi thuyền. Dựa vào ngực Lý tiên sinh, tham lam ngửi mùi hương hoa hồng trên người hắn.

Lý tiên sinh một tay ôm eo cậu, tay còn lại luồn vào tóc xoa bóp các huyệt đạo trên đầu, lực vừa phải, gãi đúng chỗ ngứa khiến Tần Tiểu Du không khỏi than nhẹ một tiếng.

Tần Lâm ngồi ở hàng ghế đầu ngẩng đầu nhìn kính chiếu hậu, một lúc sau từ trong túi xách lấy điện thoại di động ra, đầu ngón tay ở trên màn hình nhanh chóng lướt lên lướt xuống, rồi lại đánh chữ.

La quản gia vừa lái xe vừa thỉnh thoảng nói chuyện với Lý tiên sinh, báo cáo tình hình công việc của anh mấy ngày qua. Đúng lúc gặp đèn đỏ, anh chậm rãi phanh lại, đặt tay lên vô lăng, nghi hoặc mà nghiêng đầu.

Lâm  thiếu gia có chuyện khó giải quyết sao?

Vẻ mặt của y rất nghiêm túc, tản ra hơi thở lạnh lẽo.

Có vẻ như làm chấp hành quan của Cục quản lý dị năng không dễ dàng. Còn chưa về tới nhà đã có nhiệm vụ mới.

Khóe mắt liếc nhìn điện thoại di động của Tần Lâm.

Hả?

[Làm sao để biết một người đang yêu hay không...]

"Bíp bíp——"

Khi đèn chuyển sang xanh, chiếc xe phía sau bấm còi. La quản gia tỉnh táo lại, chuyên chú lái xe.

Con dơi nhỏ chui ra khỏi cổ áp, nhảy lên lưng ghế, dùng đôi mắt như hạt đậu nhìn con gà trống lớn ở hàng ghế sau.

Đã nhiều năm như vậy, nó vẫn không phải là đối thủ của gà trống kia.

Là một con gà biến dị, Tiểu Hồng rất cảnh giác, phản ứng nhanh nhạy. Nó lập tức chú ý ánh mắt của con dơi nhỏ, lười biếng mà "Quác" một tiếng. Con dơi nhỏ run rẩy, vỗ cánh nhanh chóng chui vào cổ áo của La quản gia.

"Quác quác ~" Tiểu Hồng chế nhạo.

Với chút can đảm này, còn muốn nhìn trộm nó?

Quá vô dụng.

Tần Tiểu Du nghe thấy tiếng kêu của gà, mở mắt ra, ngáp một cái, hỏi: "Về đến nhà chưa?"

Lý tiên sinh dùng ngón tay chải lại tóc cho cậu: "Sớm thôi."

"Ồ." Tần Tiểu Du thoát khỏi vòng tay hắn, ngồi thẳng dậy, vỗ nhẹ vào má để mình tỉnh táo lại, nhìn ra ngoài cửa sổ ô tô thấy con phố quen thuộc, liền vuốt ve chiếc cằm bóng loáng của mình suy tư.

Luôn cảm thấy mình đã quên mất điều gì đó quan trọng?

Là chuyện gì nhỉ?

"Tít tít, chủ nhân, ngài có tin nhắn mới." Đồng hồ cơ vang lên giọng điệu nhắc nhở của Tiểu Trí.

Tần Tiểu Du nghi ngờ mà mở ra. Ai sẽ gửi tin nhắn cho cậu vào lúc này?

Đồng hồ cơ hiện lên một màn hình ảo nhỏ, tin nhắn chưa đọc hiển thị chính là Cố Triệu.

"Ai?"

Vậy mà cậu đã quên mất Cố Triệu!

Ở vùng thảo nguyên Tây Bắc xa xôi, Cố Triệu ngồi một mình trong lều vải, cầm điện thoại di động chờ đợi tin nhắn trả lời của Tần Tiểu Du.

Chuyện xảy ra đêm qua tựa như một cơn ác mộng kinh hoàng.

Lần đầu tiên tiếp xúc với thế giới dị năng đã hoàn toàn đảo lộn thế giới quan của gã. Khi bị Tần Tiểu Du "dịch chuyển" gã về lều vải trên thảo nguyên, gã mê mang rất lâu.

Sau khi định thần lại, gã vô cùng phấn khích, nóng lòng muốn phát sóng trực tiếp trên điện thoại, muốn chia sẻ trải nghiệm tuyệt vời của mình với cư dân mạng.

Tuy nhiên, lý trí mách bảo gã đây không phải là việc làm đúng đắn.

Nếu chuyện quỷ quái thế này công khai với thiên hạ, dễ gây hoang mang cho người dân bình thường.

Vì thế, gã một mình nằm trên giường trằn trọc mãi đến bốn giờ sáng mới ngủ. Lần này, gã ngủ đến tám giờ sáng, đột nhiên trở mình ngồi dậy, cầm điện thoại di động ở bên cạnh chuẩn bị gọi cho Tần Tiểu Du.

Vô cùng mau mắn khi hôm qua đã xin số điện thoại của Tần Tiểu Du.

Vừa định quay số nhưng vì sợ làm phiền đối phương nên gã đành gửi tin nhắn.

Cắn ngón tay hồi hộp chờ đợi nửa phút, Tần Tiểu Du trả lời, gã nhanh chóng bấm vào.

[Cuộc giải cứu rất thành công, kẻ xấu đã bị bắt, mọi người có thể yên tâm du lịch].

Cố Triệu thở phào nhẹ nhõm.

Rất tốt! Không hổ là người của Cục quản lý dị năng, làm việc cực kỳ hiệu quả!

Gã gõ một loạt lời khen ngợi, tìm một bức ảnh trong album rồi gửi cùng đi.

Trên xe công vụ, Tần Tiểu Du nhận được tin nhắn của Cố Triệu, bấm vào xem, một bức ảnh đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt.

Đôi mắt cậu mở to vì kinh ngạc.

Trong ảnh, cậu giống như bạch  tuộc  tám chân treo trên người Lý tiên sinh, hai tay ôm chặt cổ hắn. Khăn Hada trắng "trói" cậu và Lý tiên sinh lại với nhau, vây quanh là một nhóm người chăn gia súc đang xem náo nhiệt, còn cậu thì say khướt trừng mắt nhìn Cách Nhĩ Thái. Cách Nhĩ  Thái giơ ngón tay cái lên với Lý tiên sinh, Lý tiên sinh rũ mắt, nhìn chăm chú vào người trong ngực mình, khóe miệng hơi nhếch lên.

"Có chuyện gì vậy?" Lý tiên sinh quay lại nhìn.

Tần Tiểu Du vội vàng đóng lại tin nhắn: "Không có gì."

Vành tai nóng lên, phiến hồng.

Thì ra chiều hôm qua, cậu đã thể hiện thái độ chiếm hữu mạnh mẽ với Lý tiên sinh như vậy.

Trong mắt Lý tiên sinh có chút nghi hoặc, nhưng hắn cũng không hỏi thêm.

Chiếc xe thương vụ lái vào khu biệt thự xinh đẹp, dừng lại trước một căn biệt thự sang trọng.

Tần Tiểu Du là người đầu tiên nhảy xuống xe, theo sau là Tiểu Hồng.

Tiểu Hồng rũ lông hướng về phía cửa kêu "Quác quác quác", báo cho người trong biệt thự biết nó cùng các chủ nhân đã trở về.

Tiếng kêu của gà trống to đến nỗi không khác gì cái chuông điện.

Vương Xuân Lan đang ngồi trong phòng khách thêu chữ thập, nghe thấy tiếng gà kêu liền hỏi bạn già đang pha trà bên cạnh.

"Tiểu Lâm về?"

Tần Phi Dược cẩn thận nghe, đặt ấm trà xuống: "Đúng rồi, là tiếng của Tiểu Hồng. Tiểu Hồng đã về, Tần Lâm nhất định cũng về."

Vương Xuân Lan buông tranh thêu chữ thập, chạy ra khỏi phòng khách.

Sau khi người giúp việc Trương Tuyết làm cỏ trong vườn xong, thấy phu nhân hối hả chạy ra ngoài, nhảy dựng lên: "Phu nhân, xảy ra chuyện gì vậy?"

Vương Xuân Lan nói: "Tiểu Lâm về."

Trương Tuyết vội vàng nói: "Phu nhân, bà vào phòng khách ngồi, tôi đi mở cửa."

Vương Xuân Lan suy nghĩ một chút rồi gọi cô lại: "Thôi, đừng đi, nó có chìa khóa."

Nghĩ đến chuyện đứa con trai út của mình cũng theo chân con trai lớn gia nhập Cục quản lý dị năng, làm nhiệm vụ nguy hiểm, trong lòng bà liền tức giận.

Thằng út từ bé đã luôn sùng bái anh trai mình, nên học theo.

Ba mươi năm không gặp, vất vả lắm mới có thể trở về, lại ra ngoài làm nhiệm vụ, suốt một tháng không có tin tức gì.

Vợ chồng bà đều đã lớn tuổi, nhưng hai thằng ranh này không khiến bà bớt lo.

Khiến bọn chúng cưới vợ sinh con chắc không chờ nổi, nhưng ngay cả chuyện ở nhà thêm vài ngày cũng trở thành hi vọng xa vời.

Vương Xuân Lan hờn dỗi trở lại phòng khách, cầm tranh thêu chữ thập lên.

Tần Phi Dược vẻ mặt nghi hoặc, nhưng sáng suốt không hỏi. Khi vợ ông tức giận, ngàn vạn lần đừng có mở miệng, nếu không chính mình sẽ trở thành bao cát trút giận.

Ngoài cửa biệt thự, Tần Tiểu Du tha thiết mà nhìn Lý tiên sinh.

Năm ngoái, Lý tiên sinh mua căn biệt thự bên cạnh, trở thành hàng xóm của họ. Mỗi lần nghỉ về nhà, Tần Tiểu Du đều vì chuyện ở nơi nào mà ảo não.

Lý tiên sinh có phòng riêng ở nhà cậu, được trang trí tỉ mỉ, vô cùng thoải mái, trong nhà có cha mẹ ở, cậu muốn ở bên bọn họ.

Vì vậy, cậu thường ở hai nơi, bên này vài ngày, bên kia vài ngày.

Hôm nay trở về, lẽ ra cậu phải về nhà trước, nhưng đối với một chàng trai mới biết yêu, một giây cũng không muốn rời xa người mình yêu.

Nhìn thấy em trai do dự, Tần Lâm mím môi dưới, duỗi cánh tay dài ra, túm cổ áo sau gáy cậu: "Bên này."

Tần Tiểu Du bị anh trai kéo về phía sau, vẫy tay với Lý tiên sinh: "Ngày mai gặp lại."

Lý tiên sinh cởi áo gió ra vắt trên tay, mỉm cười đáp: "Ngày mai gặp".

Tần Lâm lễ phép gật đầu với Lý tiên sinh, lấy chìa khóa ra mở cửa dẫn em trai vào.

Lý tiên sinh đứng một lúc đợi cửa đóng lại mới chậm rãi quay vào nhà mình.

La quản gia làm hết phận sự mà đi theo sau, phát hiện trên cổ tay chủ nhân mình có chuỗi hạt mã não giống hệt chuỗi hạt trên đầu Du thiếu gia, ánh mắt màu xanh lục chợt lóe.

Sau khi vào cửa, Tần Lâm buông cổ áo của Tần Tiểu Du ra, Tần Tiểu Du chỉnh lại cổ bị kéo, lấy lòng: "Ừm... Anh, em muốn nhờ anh một chuyện."

Tần Lâm bước chân dừng lại: "Chuyện gì?"

Tần Tiểu Du ôm cánh tay y, ngẩng đầu nói: "Mẹ nhất định vẫn còn giận em, lát nữa giúp anh giúp em chặn lại nhé ~"

Dù mẹ cậu đã lớn tuổi nhưng vẫn có thể cầm được gậy gỗ. Cậu đã trưởng thành, nếu bị đánh mông thật sự quá mất mặt.

Anh trai cậu từ nhỏ đã ưu tú, tính cách trầm lặng và điềm tĩnh, mẹ cậu từ trước đến nay đều không làm gì được.

Nhìn đôi mắt sáng như hồng ngọc của em trai, Tần Lâm gật đầu. "Ừ."

"Cảm ơn anh trai!" Tần Tiểu Du cười toe toét, lộ ra răng nanh nhỏ đáng yêu. Cậu lắc lắc đầu, những hạt mã não trên bím tóc chạm vào nhau, phát ra âm thanh giòn giã.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro