Chap 5: Dự lễ couple

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng


Khi trời vừa tờ mờ sáng thì hai đứa đã vội thức dậy,  thi nhau chạy bán sống bán chết về kí túc xá. Vừa lên phòng Lộc Hàm đã giành lấy phòng tắm trước. Cậu cố tắm nhanh nhất có thể rồi bước ra ngoài. Ngô Thế Huân nôn nóng đứng đợi cậu bên ngoài. Khi cậu bước ra, Ngô Thế Huân vẫn còn có thể châm chọc được.

- Tưởng cậu ngủ luôn trong đó rồi chứ!

Lộc Hàm không còn hơi sức đâu mà tranh cãi với Ngô Thế Huân. Cậu chỉ hối:

- Tắm nhanh lên! Mình sắp trễ giờ rồi kìa!

Lộc Hàm cười một nụ cười vô cùng khó ưa rồi bước vào nhà tắm. Lộc Hàm tranh thủ đi thay đồ cho kịp. Nhưng cậu vừa tròng được cái quần vào thì nghe thấy tiếng Ngô Thế Huân nói vọng ra từ phòng tắm.

- Ê! Lấy dùm tôi cái quần lót coi!

Lộc Hàm đỏ mặt nói:

- Rồi tại sao anh đi tắm mà không đem theo hả?

- Quên! Lấy dùm đi mà!

Bất đắt dĩ Lộc Hàm mới phải hỏi lại.

- Cái nào?

- Cái nào cũng được! Nhanh lên đi!

Lộc Hàm mở tủ và lựa ra một cái màu đen. Cậu không cần biết hiệu nào với hiệu nào trong cái đám đó. Cậu lấy đại ra một cái rồi gõ cửa phòng tắm. Ngô Thế Huân mở cửa ra vừa đủ để anh có thể thò đầu ra ngoài. Anh mỉm cười với Lộc Hàm rồi lấy cái quần lót. Trước khi đóng cửa lại Ngô Thế Huân cười cười nói với Lộc Hàm.

- Hôm nay cậu mặc màu trắng hả?

Rồi nhanh chóng đóng cửa lại. Anh sợ Lộc Hàm sẽ nhào vô mà trấn nước anh. Lộc Hàm đứng sững người kinh ngạc. Làm sao mà hắn biết nhỉ. Cậu nhìn xuống thì nhận ra mình vẫy chưa kéo khóa quần. Tuy không có ai ở đó nhưng Lộc Hàm vẫn bất giác đỏ mặt.

Năm phút sau cả hai đã chuẩn bị sẵn sàng để lên đường. Lộc Hàm vẫn không thèm nói chuyện với Ngô Thế Huân. Tội nghiệp thằng bé! Ngô Thế Huân chỉ lắc đầu không hiểu chuyện gì xảy ra khi Lộc Hàm liếc anh bằng nửa con mắt. Thụ đúng là còn khó hiểu hơn cả con gái nữa.

Sân trường nhộn nhịp với rất nhiều học sinh đang náo nức chuyện trò. Từng cặp từng cặp tay trong tay đi bên nhau dưới ánh nắng trong vắt như thủy tinh. Lộc Hàm biết mình không thể tách rời Ngô Thế Huân ra nên cứ lẽo đẽo theo hắn ta hoài. Ngô Thế Huân thì hình như đã quên mất sự tồn tại của Lộc Hàm. Anh cứ đi loanh quanh mà ngắm các em. Lộc Hàm cuối cùng chịu không nổi đạp cho anh một cái thích đáng vào chân rồi bỏ đi nơi khác { auto vợ ghen rồi :v }. Ngô Thế Huân cố kiềm nén một tiếng la đau đớn. Anh lết đi cà nhắt trên một chân để tìm gặp đám bạn thân. Tụi bạn hết sức ngạc nhiên khi nhìn thấy điệu bộ của Ngô Thế Huân. Một thằng với vẻ mặt giống hệt diễn viên điện ảnh hỏi anh.

- Mày sao vậy Huân?

Ngô Thế Huân nhăn nhó trả lời:

- Bị vợ đánh!

Rồi cả đám phá ra cười. Ngô Thế Huân chỉ cằn nhằn:

- Tao ước gì được như tụi mày ! Tự do thoải mái! Mà … thằng bé dễ thương hôm bữa đâu rồi?

Phác Xán Liệt mỉm cười nhìn lại Ngô Thế Huân. Đến Ngô Thế Huân cũng phải công nhận thằng này đẹp trai thật. Gương mặt nó không khác gì diễn viên thần tượng cả. Nhưng nó lại có một tính xấu là không quen với ai được quá một tuần lễ cả.

- Mày nghĩ thằng nhóc đó đủ tiêu chuẩn để đi với tao quá 3 ngày sao?

Ngô Thế Huân chỉ cười và lắc đầu. Anh không biết nói gì hơn. Bạn bè chơi với nhau thằng nào cũng là công nên tụi nó khá hiểu nhau. Với lại anh cũng không đủ tư cách phê bình này nọ. Ngô Thế Huân đành quay qua thằng bạn thân còn lại. Lòng anh thầm thắc mắc sao hôm nay thằng này lại im lặng dữ.

- Ê! Còn mày thì sao?

Kim Chung Nhân dường như vừa mới bước ra khỏi thế giới thần tiên. Nó ngạc nhiên hỏi lại:

- Hả? mày vừa nói gì!

Phác Xán Liệt thở dài nói với Ngô Thế Huân:

- Không biết dạo này nó làm sao ấy!

Ngô Thế Huân đấm nhẹ vào ngực thằng bạn hỏi:

- Khai mau! Mày để ý em nào rồi phải không? Nói đi rồi mấy anh chỉ cho em cách cưa đổ em ấy trong một ngày!

Kim Chung Nhân vò đầu rồi cười:

- Thôi khỏi! Tự tao làm được!

Phác Xán Liệt thốt lên:

- Ghê ta! Hôm nay bé út nhà ta nói được một câu khí khái đàn ông à!

Trong đám Kim Chung Nhân là đứa ngây thơ nhất. Đối với nó chỉ có thể thao mà thôi. Bất cứ môn thể thao nào nó cũng có thể chơi từ giỏi đến xuất sắc. Nhờ đó mà nó được khối em hâm mộ ấy chứ. Thân hình của nó thì đến Ngô Thế Huân và Phác Xác Liệt cũng phải ngưỡng mộ. Nó luôn trở thành tâm điểm săn lùng của đám thụ cáo già. Ngô Thế Huân vẫn thường bật cười với ý nghĩ nếu mà Kim Chung Nhân lọt vô tầm ngắm của Lộc Hàm thì sao. Chắc thằng bé ngây thơ này sẽ không thể thoát quá.

Kim Chung Nhân đỏ mặt trước lời nhận xét của Phác Xán Liệt. Nó cúi đầu xuống rồi không nói gì nữa. Nhưng tụi này đâu có dễ tha cho như vậy. Chuyện Kim Chung Nhân say nắng em nào sau ngần ấy năm sống cô đơn đâu phải sự kiện nhỏ nhoi gì. Ngô Thế Huân và Phác Xán Liệt quyết định phải tìm ra cho rõ ngọn ngành.

- Nói coi mậy! Anh em mà giấu hả?

Kim Chung Nhân vẫn ngậm tăm không hé răng lấy nửa lời. Ngô Thế Huân giả vờ biết hết. Anh vỗ tay lên vai Phác Xán Liệt rồi nói.

- Thôi! Tao biết thằng đó là ai rồi! Kệ nó đi! Nó không nói tao với mày đi cua thằng nhóc đó!

Kim Chung Nhân ngay lập tức ngẩn đầu lên. Trông nó đến là tội nghiệp. Kim Chung Nhân vừa lúng túng vừa hoảng sợ. nó van vỉ:

- Thôi mà! Tao nói! Được chưa?

Nở một nụ cười cáo già mừng chiến thắng với Phác Xán Liệt, Ngô Thế Huân tiến lại gần để nghe câu truyện của Kim Chung Nhân. Bằng những lời nói rời rạc và giọng rung rẩy, nó kể lại cho Ngô Thế Huân và Phác Xán Liệt nghe.

- Tụi mày cũng biết đó! Hôm đó tao… tập đá banh trong trường nè…

Phác Xán Liệt xen vào:

- Ừ biết! mày thì lúc nào chẳng đá banh!

- Ờ! Vậy đó rồi sao?

Ngô Thế Huân gắt lên:

- Kể lẹ đi!

- Ừ ừ… lúc đó tao nhìn thấy một thằng nhóc ốm tong ốm teo. Tụi bây biết nó đang làm gì không?

Kim Chung Nhân dừng lại nhìn hai đứa bạn trước mặt. Chúng nó chỉ biết lắc đầu và chờ đợi nó nói tiếp. Kim Chung Nhân hít một hơi vào và bỗng nhiên có hứng thú kể chuyện. Bằng giọng tin được không nó kể tiếp.

- Nó đang chạy bộ! Mà điều đáng nói ở đây là nó chạy chậm rì à! Như rùa bò vậy đó!

Phác Xán Liệt lại xen vào:

- Mày lạ chưa? Người ta chạy chậm thì kệ người ta! Liên quan gì đến mày!

- Ừ! Tại lúc đó tao thấy chứng mắt quá nên ra chọc quê nó! Nó còn cười với tao nữa mày! Thấy vậy tao mặc kệ luôn! Rồi tụi bây biết gì hông? Khi tao tập xuống rồi mà nó vẫn còn chạy đó!

- Siêng dữ ha! - Ngô Thế Huân nhận xét.

Kim Chung Nhân có vẻ rất là hào hứng.

- Ừ! Từ đó tụi tao thường hay tập chạy chung với nhau! Nó nói cho tao tên của nó! Nó tên là Đỗ Khánh Thù thì phải! Rồi tao thấy thích thích nó! Lâu lâu nhớ nó nữa! nên tao đã nói với nó tình … tình cảm của tao…

Ngô Thế Huân và Phác Xán Liệt đồng thanh hỏi:

- Rồi sao?

Mặt Kim Chung Nhân lúc đó bỗng xụ xuống. giọng nó trở nên trầm hẳn xuống.

- Nó nói với tao… nó… không phải là gay!

Sau câu nói của Kim Chung Nhân, Ngô Thế Huân và Phác Xán Liệt hóa ra chết lặng. Tội nghiệp Chung Nhân lần đầu biết yêu mà lại gặp phải chuyện như vậy. Nhưng mà chuyện này vô lí hết sức!

- Nếu nó không phải là gay thì đi học trường này làm gì? - Phác Xán Liệt bực tức hỏi.

Kim Chung Nhân chỉ biết cuối mặt xuống mà không noi gì thêm. Ngô Thế Huân vỗ vai đứa bạn cố an ủi nó.

- Vậy dạo này mày có gặp nó không?

Kim Chung Nhân buồn rầu đáp:

- Lần cuối cùng tao nhìn thấy nó là lúc nó đang đi với người yêu của mày!

- Sao? - Ngô Thế Huân kinh ngạc kêu lên.

- Chắc tụi nó là bạn! - Kim Chung Nhân nhận xét.

Phác Xán Liệt nhìn xa xăm đâu đó trên sân trường đông đúc rồi hỏi Ngô Thế Huân.

- Mày quen với thằng đó hồi nào vậy? Sao tụi tao hoàn toàn không hề biết nó? Tao nhớ rõ ràng là lúc đó mày đang quen thằng Phương Lạc mà! Đúng không?

Ngô Thế Huân hơi bị khựng lại trước câu hỏi của thằng bạn thân. Đúng là về chuyện giữa anh và Lộc Hàm vẫn chưa đưa ra lời giải thích nào với Xán Liệt và Chung Nhân cả. Thấy Ngô Thế Huân lúng túng Phác Xán Liệt tiếp tục nói:

- Tao chỉ thấy hơi ngạc nhiên vì mày quyết định couple với nó! Mày biết vô học trường này rồi thì chuyện đó quan trọng thế nào mà!

- Tao biết! Nhưng tao đã chọn cậu ấy!

- Là sao? - Kim Chung Nhân và Phác Xán Liệt đồng thanh hỏi.

- Thì vậy đó! - Ngô Thế Huân trả lời tỉnh rụi.

Phác Xán Liệt thở dài nói:

- Thôi tùy mày! Nhưng mà mày chia tay thằng Phương Lạc không lí do làm nó buồn lắm đó! Mày liệu mà nó chuyện với nó đàng hoàng đi!

Ngô Thế Huân không nói gì nhưng anh biết anh còn nợ Phương Lạc một lời xin lỗi.

Bỗng nhiên từ cái sân khấu trong trường vang lên tiếp nói:

- Mời các học sinh tập trung ổn định chỗ ngồi! Buổi lễ sẽ bắt đầu trong 5 phút nữa!

Ngô Thế Huân mừng thầm vì thoát khỏi màn chất vấn của hai thằng bạn, anh vui vẻ nói:

- Thôi mình đi lại đó đi! Tao còn phải tìm Lộc Hàm nữa!

Phác Xán Liệt gật đầu rồi nói:

- Ừ! Mày phải giới thiệu tụi tao với nó chứ!

- Ok mà!

Kim Chung Nhân hồi hôp nói thầm:

- Không biết có Đỗ Khánh Thù ở đó không?

Ngô Thế Huân và Phác Xán Liệt cùng thở dài nhìn Kim Chung Nhân. Trong đám Kim Chung Nhân là đứa ngây thơ nhất. Nó không giống như Ngô Thế Huân và Phác Xán Liệt lúc nào cũng lợi dụng cái mã đẹp trai bên ngoài mà đi làm quen hết em này đến em nọ. Người tốt thế mà lại yêu nhầm trai thẳng. Thật là tội cho nó! Bây giờ thì anh và Phác Xán Liệt muốn giúp gì cũng không được. Tụi nó đâu có năng lực bẻ cong giới tính chứ. Chỉ trông chờ vào tương lai mà thôi.

Hàng trăm đứa học sinh lũ lượt kéo nhau về phía khán đài. Tiếng nói cười vẫn chưa chịu giảm xuống. tuy hôm nay chỉ có học sinh năm nhất là phải đi nhưng sân trường vẫn rất đông. Bản thân Ngô Thế Huân cũng không hiểu vì sao hiệu trưởng lại chỉ cho học sinh năm nhất dự lễ mà thôi. Tiếng nói chuyện của lũ học sinh đột ngột im bặt khi một người đàn ông trịnh trọng bước lên sân khấu. Ngô Thế Huân hết súc lúng túng vì đến giờ anh vẫn chưa tìm thấy Lộc Hàm đâu cả. Anh ngồi đại xuống một cái ghế và chăm chú nhìn lên khán đài.

Hiệu trưởng là một người đàn ông đứng tuổi. Ông có gương mặt rất đẹp trai dù đã có tuổi. Trong bộ véc đen đầy vẻ lịch lãm ông tạo cho người đối diện một cảm giác kinh phục. Ông bước đến cái micro và nhìn khắp một lượt tụi học sinh bên dưới. Sau đó ông nở một nụ cười ấm áp và nói:

- Chào mừng các em đã đến dự buổi lễ này! Lời đầu tiên thầy muốn hỏi các em!

Ông nhìn bao quát hết tất cả bằng đôi mắt sáng lấp lánh.

- Có ai biết vì sao trường này tên là Couple mà quy định về việc quen nhau lại khắc khe như vậy không?

Tụi học sinh chỉ biết im lặng nhìn nhau. Không ai có thể trả lời cho câu hỏi có vẻ mang đầy sự nghịch lí này. Nhưng một lần nữa thầy hiệu trưởng lại mỉm cười.

- Vì thầy muốn các em phải có trách nhiệm với trái tim của mình! Quy định chỉ từ năm 2 trở nên mới có thể đăng kí couple cũng vì điều đó! Nếu năm trong suốt 1 năm đầu các em có thể tiếp tục duy trì tình cảm của mình thì khi lên năm 2 các em có thể cùng người ấy đăng kí couple. Đó cũng là lí do vì sao hôm nay tôi chỉ mời các em năm nhất đi dự.

Ngô Thế Huân ngồi phía bên dưới vẫn tiếp tục phóng mắt tìm kiếm Lộc Hàm. Không hiểu vì sao đột nhiên anh có một linh cảm không lành.

Bằng giọng tràn ngập niềm vui thầy hiệu trưởng nói tiếp.

- Nhưng năm nay chúng ta chứng kiến một ngoại lệ!

Nghe đến đây tim của Ngô Thế Huân thót lên một cái. Điều mà anh lo sợ sắp xảy ra rồi sao.

- Trường chúng ta năm nay chấp nhận couple đầu tiên mà cả Công lẫn Thụ đều thuộc năm nhất! Mời hai em đứng lên!

Trong một giây lát Ngô Thế Huân không biết nên làm gì. Cuối cùng anh cũng quyết định từ từ đứng lên. Phía bên kia khi nhìn thấy Ngô Thế Huân đứng lên, Lộc Hàm cũng rụt rè đứng dậy theo. Cả sân trường bùng nổ trong một tràng vỗ tay ầm ĩ. Thầy hiệu trưởng nói với giọng vui vẻ.

- Nào! Hai em hãy lên đây nào!

Làm như tụi nó vừa mới trúng số độc đắc giờ lên nhận thưởng không bằng. Không hiểu ông ta lại sắp bày trò gì nữa đây. Ngô Thế Huân hồi hộp tiến về phía sân khấu. Lộc Hàm cũng vậy. Cả hai chỉ kịp trao đổi với nhau một cái nhìn đầy lo lắng trước khi hiệu trưởng lại nói tiếp.

- Giờ thì các em có muốn phòng vấn họ thử không? Vì biết đâu có lẽ trong năm nay các em cũng có thể đăng kí couple thì sao?

Lộc Hàm và Ngô Thế Huân run rẩy từ đầu đến chân. Tụi nó đâu ngờ là còn có trò này nữa. Ngô Thế Huân có thể nhìn thấy bên dưới Phác Xán Liệt và Kim Chung Nhân ôm lấy nhau mà cười. Thật ra anh với Lộc Hàm có chuyện gì đâu mà phỏng vấn. Tụi nó chỉ làm couple để Lộc Hàm khỏi đóng tiền học phí thôi mà. Giờ nếu bị hỏi này nọ mà trả lời không khéo thì lộ tẩy ngay. Ngô Thế Huân đưa mắt nhìn Lộc Hàm đầy vẻ lo ngại. Lộc Hàm cũng sợ sệt nhìn lại anh. Cả hai đứng lặng im chờ đợi sự phán xét sẽ đến với mình.

Một đứa học sinh đứng dậy hỏi:

- Hai người quen nhau bao lâu rồi?

Lộc Hàm và Ngô Thế Huân cùng đáp ngay. Nhưng có điều câu trả lời khác nhau hoàn toàn.

- 2 năm!

- 1 năm!

Cả hai ngay lập tức nhìn nhau. Lộc Hàm quắc mắt cảnh cáo Ngô Thế Huân. Anh thì hầm hừ đầy vẻ đe dọa. Ngô Thế Huân nói thầm.

- Để tôi nói cho!

Rồi Ngô Thế Huân lập tức hả họng ra cười

- 1 năm 11 tháng… cũng gần 2 năm đúng không?

Thằng nhóc đó vừa mới ngồi xuống thì một tên khác đã đứng dậy. Nó hỏi ngay mà không cần đợi mời.

- Thế thụ có biết công thích ăn gì không?

Ngô Thế Huân và Lộc Hàm điếng cả người. Sao tụi nó lại có thể hỏi những câu như vậy. Mà cũng không sao! Có ai biết tên điên này thích ăn cái gì đâu! Trả lời đại cũng có sao đâu nào! Vì thế Lộc Hàm tự tin trả lời:

- À! Anh ấy thích ăn mì với lại trứng chiên!

Ngô Thế Huân đưa ánh mắt khó hiểu nhìn Lộc Hàm nhưng cũng không nói gì. Một tên khác gần đó đứng dậy hỏi lớn.

- Thế thụ có biết công thích làm gì không?

Lộc Hàm không lúng túng trả lời ngay.

- Anh ấy thích bơi lội!

Trước vẻ mặt tự mãn đến tột độ của nó một thằng thụ khác đứng dậy. Đó chính là đứa đã gây sự với Lộc Hàm. Cũng chính là cậu bé tên Phương Lạc mà Ngô Thế Huân đã chia tay vô cớ. Nó nhìn Lộc Hàm bằng ánh mắt cực kì căm ghét. Ngô Thế Huân đã bắt đầu thấy lo lắng. Nếu như những câu hỏi nãy giờ chỉ là cái bẫy thì anh và Lộc Hàm đã thật sự mắc bẫy rồi.

Đúng như Ngô Thế Huân nghĩ. Phương Lạc reo lên với giọng đắc thắng độc địa.

- Cậu ta trả lời sai hoàn toàn! món ăn ưa thích của Ngô Thế Huân là cơm chiên và anh ấy thích đi dạo dưới mưa! Tôi đã từng quen anh ấy một thời gian khá lâu nên biết rất rõ! Nếu như đã quen nhau 2 năm thì tại sao cậu ta lại không biết điều đó? Cậu ta có thật sự là người yêu của Ngô Thế Huân không?

Sau lời phát biểu đầy xúc tích đó cả sân trường chim vào trong một làn sóng rầm rì. Lộc Hàm đứng chết trân trên sân khấu mà không biết nói gì. Ngô Thế Huân thì đang cố vắt óc suy nghĩ ra cách để gỡ rối tình hình. Nhưng biết nói gì hơn nữa chứ. Lộc Hàm đã quá tự tin mà không nghĩ đến hậu quả. Giờ thì không còn cách nào để thoát tội nữa rồi. Thầy hiểu trưởng nhướng mày lên nhìn Ngô Thế Huân và Lộc Hàm. Không ai có thể biết được thầy đang suy tính điều gì đằng sau ánh mắt đó. Lần này bị đuổi học là cái chắc! Ngô Thế Huân chỉ không ngờ là bí mật của tụi nó lại lộ ra sớm như vậy thôi.

Thầy hiệu trưởng bước tới trước. Một tay thầy ôm lấy hông của mình tay kia thì chóng đỡ chiếc cằm của mình. Trông thầy ra vẻ đang suy nghĩ dữ dội lắm. Ngô Thế Huân và Lộc Hàm nín thở chờ đợi lời nói của thầy. Từng giây phút căng thẳng kéo qua lê thê. Cuối cùng thầy nói:

- Sở thích có thể thay đổi! Nhưng tôi muốn hai người cho chúng tôi thấy một dấu hiệu chứng tỏ hai người hoàn toàn hiểu rõ và tin tưởng lẫn nhau!

Thôi rồi! chưa hết mừng lại rơi vào hố sâu tuyệt vọng nữa rồi. Ngô Thế Huân với Lộc Hàm biết nhau chưa được một tháng thì làm sao có dấu hiệu nào để cả hai tin tưởng lẫn nhau chứ! Ngô Thế Huân đưa mắt nhìn Lộc Hàm. Anh thấy Lộc Hàm cũng đang cắn môi suy nghĩ. Nếu chuyện này không qua lọt thì cầm chắc nguy cơ bị đuổi học. Ngô Thế Huân cũng hồi hộp lắm chứ. nhưng cuối cùng Lộc Hàm mỉm cười với anh và ngẩn đầu lên. Thật là… có nằm mơ Ngô Thế Huân cũng không ngờ Lộc Hàm  lại có thể nghĩ ra một cách dã man như vậy. nhưng chính nhờ cái cách đó mà hai đứa thoát tội.

Lộc Hàm mỉm cười tiến lại gần Ngô Thế Huân rồi nói lớn:

- Tôi biết hôm nay anh ấy mặc quần lót màu gì!

Nguyên đám khán giả ở dưới ồ lên đầy vẻ kinh ngạc. Phương Lạc đứng chết trân tại chỗ với miệng há hốc ra mà không sao ngậm lại được. Đến cả thầy hiệu trưởng cũng phải ngạc nhiên nở một nụ cười. Thầy hỏi Lộc Hàm.

- Vậy hôm nay Ngô Thế Huân mặc quần lót màu gì?

Mặt của Ngô Thế Huân đỏ như mặt trời { ngượng ghê =))) }. Anh không biết nói gì hơn nữa chỉ ước gì có một cái hố để mà chui xuống. Lộc Hàm tự tin nói:

- Màu đen!

Đám khán giả bên dưới kêu lên đầy phấn khích. Đúng lúc đó Ngô Thế Huân ngước mặt lên loan báo.

- Còn hôm nay em mặc màu trắng đúng không?

- Anh…

Trong một thoáng mặt của Lộc Hàm cũng đỏ lên như Ngô Thế Huân vậy. Nhưng cậu ngay lập tức mỉm cười để che đi sự xấu hổ của mình. Thậm chí cậu còn mắng yêu nữa chứ

- Anh này! Kì quá!

Đến Ngô Thế Huân nghe còn nổi da gà da vịt hú chi người ta. Hình như bên dưới Phương Lạc đã ngất xỉu. Vài đứa bạn đang hè nhau kéo nó lên phòng y tế. thầy hiểu trưởng gọi Ngô Thế Huân ra sau cánh gà kiểm tra. Một lát sau thì bước ra và thông báo với đám đông đang hồi hộp chờ đợi.

- Đúng vậy! Là màu đen!

Cả sân trường như bùng nổ. Hàng loạt những câu hỏi được đặt ra ngay sau đó.

- Tối qua hai người đã làm gì?

- Hai người đã thân mật đến mức độ nào mà biết của màu quần lót của nhau?

- Làm ơn cho chúng tôi biết có phải hai người đã…

Lộc Hàm và Ngô Thế Huân chưa kịp trả lời câu hỏi nào thì đã có một tiếng nói trịch thượng vang lên:

- Xem ra con trai mẹ đã trưởng thành rồi!

Ngô Thế Huân ngay lập tức chết lặng. Sống thế này hại tim quá. Anh dĩ nhiên là nhận ra giọng nói đó là của ai. Đó là giọng nói đã gieo rắc cho anh bao nỗi kinh hoàng ngay khi còn là một đứa bé. Mẹ anh, superwomen, theo như anh nghĩ, đang đứng trước mặt anh. Bà thận trọng bước từng bước lên sân khấu. Đôi mắt sắc sảo của bà không nhìn anh mà đang nhìn chăm chú con dâu tương lai của bà. Ngô Thế Huân thà bị đuổi học còn hơn gặp mẹ anh trong tình huống này. Điều duy nhất mà anh ấn tượng mạnh về mẹ là … bất cứ chuyện gì bà cũng có thể làm được. Bất cứ chuyện gì! Và bà ta chuẩn bị làm gì Lộc Hàm và Ngô Thế Huân đây và tại sao bà ta lại xuất hiện ở nơi này?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro