Chương 10

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Trên đường trở về nhà, Jiyeon ngồi chơi game đua xe trong máy, nhìn cô chú tâm vô cùng. Eunjung nhìn cô.

- Xem ra...cô đúng là không thể coi thường được nhỉ?
- Chẳng dám, nhưng mà này tôi có một yêu cầu nhỏ.
Jiyeon quay ra nhìn người bên cạnh. Eunjung vẫn yên lặng lái xe thì Jiyeon biết mình được quyền nói.
- Khi đi tuần trăng mật tôi muốn đưa hai người bạn của mình theo.
- Tại sao?
- Dù sao anh cũng lo công chuyện một mình tôi chơi chi bằng rủ thêm bạn bè cho nhanh. Hơn thế nữa đây coi như anh trả trước vụ tôi giúp anh lấy quyền thừa kế.
- Cũng được
Eunjung gật đầu, Jiyeon vui vẻ ngả người ra ghế. Với cô thế là đủ vui rồi.
Ngày hôm sau, đúng 10h trưa, cả hai có mặt tại lâu đài của đại gia tộc họ Lâm tại Anh Quốc. Eunjung thầm đánh giá, nhìn nơi này đã đủ chứng mình gia tộc này thế lực như nào. Cả hai vừa bước xuống xe là hai hàng người hầu trải dài từ chỗ họ đến tận trong đại sảnh nhất loạt cúi đầu.
- Chào mừng tiểu thư và thiếu gia.
- Lúc nào cũng ra vẻ khí thế.
Jiyeon bĩu môi tự nói nhỏ nhưng hành động của cô đều thu vào tầm mắt của vị quản gia Smith kia. Ông vẫn nhớ rõ cô tiểu thư này đã lớn lên như thế nào. Jiyeon được đến đại gia tộc lần này là lần thứ 3. Lần trước là lúc cô được đưa đến để chào đón là thành viên chính thức của gia tộc, lúc đó Jiyeon là trẻ sơ sinh biết gì. Lần thứ hai là lúc Jiyeon phải đến để chào mừng sự ra đời của JB, sau đó cô mất hút và giờ là lần thứ ba.
- Tiểu thư....chủ nhân đang đợi cô.
- A, vâng. Đi thôi anh.
Jiyeon khoác tay Eunjung đi vào, họ không cần phải đem hành lí vì dù sao cũng chỉ ở lại một ngày là về. Quản gia Smith đi sau cô và Eunjung, các hầu gái nhanh chõng xoay người nối đuôi đi theo họ vào trong rất có quy củ. Đi qua các dãy hành lang, cả ba người dừng lại trước một cánh cửa trạm trổ tinh tế, nhìn thôi đủ thấy sự sang trọng rồi. Quản gia Smith đứng ở bên cửa cung kính lên tiếng.
- Chủ nhân, tiểu thư Jiyeon cùng hôn phu tương lai đã đến.
- Vào đi.
Một giọng nói hơi khàn khàn nhưng chất giọng vương giả uy quyền thấy rõ. Quản gia Smith quay qua Jiyeon
- Chủ nhân dạo này đang không được khỏe nên tiểu thư tốt nhất đừng làm người kích động. Bữa trưa sẽ bắt đầu sau 1 tiếng nữa.
- Cảm ơn ngài.
Jiyeon lễ phép. Quản gia Smith rời đi, cánh cửa được kéo mở ra, cả hai đi vào thấy hai cô hầu đứng hai bên đang cúi chào. Tiến thẳng vào phòng, Jiyeon cùng Eunjung cúi đầu lễ phép trước người đứng đầu đại gia tộc, hay chính là ông nội của Jiyeon kia.
- Ngồi đi.
Lại là giọng nói đó, Jiyeon cùng Eunjung ngồi xuống ghế trong phòng, hoa văn từ vải nệm rất cổ và rất đẹp. Jiyeon khẽ khàng lên tiếng.
- Đã lâu không gặp, người vẫn khỏe chứ ?
- Ta vẫn khỏe, thật tốt khi nha đầu con còn hỏi thăm.
Rõ ràng là đàng cười nhưng làm cho Jiyeon và Eunjung có chút đề phòng, lạnh sống lưng. Ông nhìn Jiyeon, hai cô hầu tiến tới rót trà cho cả hai.
- Nghe tin nha đầu con chuẩn bị kết hôn làm ta rất kinh ngạc. Mới ngày nào con chỉ có 6 tuổi mà giờ đã lớn rồi.
- A, vâng.
Jiyeon túm chặt vạt áo của mình, ngày cô 6 tuổi là ngày cô vừa thoát khỏi việc đó và phải đặt chân đến đại gia tộc này. Jiyeon làm sao có thể quên được. Không công kích cô nữa mà gia gia quay sang Eunjung.
- Chà, anh chàng này xem ra rất là được. Ta khá tò mò chuyện hai đứa quen nhau đó.
- Dạ thưa gia gia, bọn cháu quen nhau là lúc hai gia đình thân thiết thường xuyên gặp mặt. Từ đó cũng để ý rồi nảy sinh tình cảm
Eunjung nhanh nhảu lên tiếng vì hắn biết hiện giờ Jiyeon đang gặp trục trặc. Ông lại cười vẻ rất hài lòng.
- Ta biết việc quen nha đầu này rất cực cho con đó Eunjung vì nha đầu Jiyeon này có những sở thích rất kỳ quái.
- Vâng, nhưng cháu yêu tất cả những thứ kỳ quặc của cô ấy. Vì cô ấy kỳ quặc nên cháu mới yêu
Eunjung mỉm cười dịu dàng, ánh mắt tràn đầy yêu thương nhìn Eunjung làm cô mém nữa cũng giật mình không tin được. Jiyeon nhìn ông.
- Con nghe nói anh ấy trở về rồi.
- Đúng vậy, xem ra nha đầu con rất muốn gặp lại người anh họ đó.
Ông cười nhưng mắt rất sắc lạnh nhìn Jiyeon, cô ngay lập tức cúi đầu lí nhí nói.
- Dạ không, con chỉ là muốn.......
- Dù sao cái đó là chuyện của hai đứa ta không can thiệp. Trong bữa ăn ta sẽ giới thiệu cả hai đứa. Nếu có thể ta mong con sẽ vào bếp trổ tài nấu ăn của mình đó nha đầu.
Ông nhìn Jiyeon, cô gật đầu rồi đứng dậy.
- Con sẽ vào bếp nấu ăn cho gia gia. Con xin phép.
Jiyeon nhanh chóng cúi đầu rồi quay đi, hai cô hầu kia mở cửa cho cô. Eunjung nhìn theo bóng dáng vội vã của cô rồi lại quay sang nhìn gia gia.
- Hình như ông đang cố tách cô ấy khỏi cháu.
- Cẩn thận miệng lưỡi đi Eunjung. Trong cái gia tộc này đừng nói thẳng những gì cháu nghĩ. Hãy nhìn Jiyeon là rõ, bình thường con bé thế nào?
- Vui vẻ
Eunjung thành thực trả lời, gia gia gật đầu nói tiếp.
- Vậy còn bây giờ?
- Khép lép, sợ hãi, nói gì cũng phải suy nghĩ trước.
- Ta nghĩ con đủ hiểu rồi. Không phải ta ghét nha đầu Jiyeon nhưng ta không được phép tỏ ra yêu thương con bé.
- Vì chuyện song sinh
Eunjung thẳng thắn lên tiếng hỏi, nụ cười trên gương mặt ông lập tức đông cứng lại. Ánh mắt của ông có gì đó đáng sợ vô cùng.
- Ra là con cũng biết à.
- Chỉ là một chút sơ sơ. Nhưng cháu không hiểu được lí do gì?
- Vì gia tộc này không chấp nhận một song sinh. Lời tiên tri từ các đời trước đã truyền lại. Vào đêm mặt trời bị che lấp, sự ra đời của hai ánh trăng sẽ dẫn đến thảm họa diệt vong cho nhà họ Park. Cả đời sự nghiệp của tổ tông đâu thể bị hủy hoại vì đứa cháu gái bé nhỏ?
- Và ông cùng gia tộc muốn trừ khử một đứa? Giấu đi thân phận đứa trẻ
Eunjung nhíu mày, gia gia nhìn hắn cười rồi nhấp một ngụm trà.
- Là tình cờ con bé bị bắt cóc và bị trừ khử luôn mà thôi. Nhưng điều đó cũng tốt vì nha đầu Jiyeon lại có thể cười.
- Chuyện này tốt nhất không nên để cô ấy biết
Eunjung nhìn gia gia thì ông cũng gật đầu đồng tình. Jiyeon nhìn vẻ rất yếu đuối nhưng nếu con bé quyết tâm chuyện gì cũng dám làm ngay cả việc quay lại hại cả gia tộc. Dù cho em cô có chết thì gia gia vẫn chưa thể an tâm được, ngay cả thành viên trong gia tộc cũng vậy chính vì thế ông cần lạnh nhạt với Jiyeon để bảo vệ cô khỏi những thành viên trong gia tộc.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro