Chap 19- Ngõ cụt

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng


- "We will die... together..."
-----o0o-----o0o-----o0o-----o0o-----
Trời đã về trưa, những tia nắng chói chang chiếu thẳng xuống đoàn người đang lê từng bước chân xuống vực. Bất ngờ, Mộc Thanh ngồi phịch xuống đất mệt mỏi, cô thều thào nói:
- Mình mệt quá. Các cậu cứ đi trước. Mình sẽ đuổi kịp mà!
- Không được. Mình không thể bỏ cậu ở lại đây một mình. Nếu cậu ở lại mình cũng sẽ không đi tiếp đâu.
Mẫn Hiền liền can ngăn còn Nghĩa Kiện thì lại dở cái tính ngạo mạn ra.
- Đúng là con gái. Đi theo chỉ tổ phiền phức mà!
- Nè! Cậu ăn nói cho cẩn thận đó. Mình cũng sẽ ở lại với Thanh Thanh .
Kiều Hạ tức giận nói rồi cô chạy đến bên Mộc Thanh để chăm sóc cho cô để lại anh chàng Nghĩa Kiện đúng đơ ra một hồi.
- Giờ các cậu tính sao? Đi hết nguyên một quãng đường dài này à. Nếu mà không tìm thấy Bá Ngưyẹtthì tụi mình lại đi ngược lên chắc.
Nói rồi, Nghĩa Kiện ngồi phịch xuống rồi ngao ngán lắc đầu trong khi Mẫn Hiền dắt Mộc Thanh đi tìm chỗ râm để nghỉ ngơi. Bất chợt, Mộc Thanh bỗng đứng khựng lại. Cô ngồi xuống, đưa bàn tay trắng trẻo, mềm mại lần mò thứ gì đó. Kiều Hạ thấy thế liền thắc mắc:
- Mộc Thanh à! Cậu làm gì thế?
- Hình như... mình cảm nhận được cái gì đó dưới lớp đất đá này...
Nói xong, cô lại tiếp tục đào bới trong khi Nghĩa Kiện than thở:
- Cậu đào được cái gì hả? Có vàng hay kim cương không? Đúng là...
- Cậu có im ngay không hả?- Mẫn Hiền tức giận la lên.
- Mình không im đó. Cậu làm gì được mình nào?
Nghĩa Kiện kiêu căng nói còn Kiều Hạ thì can ngăn:
- Thui đi hai ông tướng. Đây không phải là lúc cãi nhau đâu.
- Nể tình Kiều Hạ ra can mình tha cho cậu lần này đó.
- Chứ không phải cậu sợ à?
Hai anh chàng đang cãi nhau thì bỗng dưng Mộc Thanh la lên:
- Mấy cậu ơi...
Cả đám chạy đến xúm vào thành quả sau một hồi đào bới của Thanh Thanh. Nghĩa Kiện lên tiếng:
- Cái này... là... cái gì vậy?
- Trời ạ. Cái hang đó. Đúng là công tử nhà giàu chưa bao giờ thấy cái hang bao giờ à?- Kiều Hạ bĩu môi.
- Cúng ta xuống dưới thôi.
Mẫn Hiền nói rồi anh nhảy xuống ngay và đỡ Thanh Thanh cùng Kiều Hạ . Cả nhóm đang ở trong một cái hang tối om, lạnh lẽo và thỉnh thoảng lại có những tiếng động kì lạ... Bất chợt, Kiều Hạ  vấp té ngã uỵch xuống. Cô nàng la lên:
- Aish! Cục đá chết tiệt!
- Cậu có sao không vậy? Con gái gì mà chẳng ý tứ chút nào.- Nghĩa Kiện nói.
- Mẫn Hiền , cậu bật đèn pin lên đi.
Ngay lúc đó, ánh đèn yếu ớt bật mở và soi rọi xung quanh...
- AAAAAAAAAAAAAAAA...
Một tiếng hét chói tai vang lên. Kiều Hạ vội nhảy cẵng lên và ôm chặt lấy Nghĩa Kiện mà không hề biết  làm anh chàng đỏ cả mặt nhưng cũng ôm lại . Mộc Thanh lên tiếng:
- Chỉ là cái đầu lâu thui mà . Hai cậu làm gì mà... hihihi...
Mộc Thanh như không kiềm chế được đành phải bật cười làm Kiều Hạ nhận ra và ngay tức khắc, Nghĩa Kiện nhận nguyên một cú đấm Karate sở trường của Hạ Hạ . Anh hét lên:
- Cái con nhỏ này. Tự nhiên ôm chầm lấy người ta rồi lại còn giở võ nữa. Đúng là vừa ăn cướp vừa la làng mà.
- Mi...mình... xin lỗi... tại mình cuống quá nên...
- Trời ạ. Đánh người ta cho đã rồi xin lỗi. Chắc tui điên quá!
Nghĩa Kiện càu nhàu còn Mẫn Hiền thì can ngăn:
- Thôi thôi. Còn đầy lúc để tâm sự mà.
Trong khi đó, cô nàng Mộc Thanh xinh xắn lại nghiên cứu cái đầu lâu mà Kiều Hạ vừa vấp phải rồi cô lầm bầm:
- Chết do mất máu...
- C...cái gì...?
Kiều Hạ sợ tái xanh mặt khi nghe Thanh Thanh nói vậy. Bàn tay lạnh ngắt của cô nắm chặt lấy tay Nghĩa Kiện. Ngay lúc đó, một con dơi bay qua...
- AAAAAAAAAAA...
- Đừng hét lên như thế. Cậu sẽ đánh động lũ dơi đó.
Kiều Hạ hét lên. Ngay sau lời nói của Thanh Thanh, một đám dơi đen kịt từ đâu bay ào đến. Những chiếc răng sắc nhọn nhe ra như một con dã thú khát máu. Mộc Thanh và Kiều Hạ sợ đến cứng đơ cả người. Hai cô nàng chỉ biết hét lên và nhắm mắt lại. Lập tức, Mẫn Hiền nắm tay Mộc Thanh, Nghĩa Kiện kéo Kiều Hạ . Cả bốn người cùng chạy thục mạng mà không biết rằng họ đang chạy theo hai hướng khác nhau...
-----o0o-----o0o-----o0o-----o0o-----
Trở lại với nhóm đi tìm TrânqÁnh . Họ đang băng qua rừng rậm để đến chỗ chiếc xe. Vừa đi, Thành Vũ vừa nhảy múa tung tăng và ca hát yêu đời như chẳng có chuyện gì xảy ra làm Ngọc Đan bực mình:
- Nè! Cậu không thể đi như một con người được à?
- Thôi mà Ngọc Đan. Thành Vũ lâu lâu mới được tự do như thế này kể từ khi quen cậu đó.
An Phương ghẹo Đan rồi quay sang Quán Lâm:
- Lâm Lâm à. Chúng ta còn đi bào xa nữa vậy?
- Sắp đến rồi. Chỉ cần mấy cây số nữa là tới. Mà ở gần đây có rất nhiều vũng lầy nên...
- Cứu mình với...
Quán Lâm chưa kịp nói hết thì tiếng hét của Thành Vũ chen vào. Hóa ra là anh chàng vì mải mê ham chơi nên mới bị rớt xuống bùn lầy . Ngọc Đan ngao ngán nói:
- Cái tên này đúng là... Thôi được, để mình đi giúp hắn...
Ngọc Đanvừa nói vừa ném cho Thành Vũ một cái rễ của cây cổ thụ gần đó. Sau khi lên bờ an toàn, Thành Vũ bị Đan giảng cho một bài hết mấy tiếng đồng hồ . An Phương ngồi nghỉ bên gốc cây rồi lấy nước cho mọi người uống. Nhưng cả đám đâu biết rằng, đằng sau những bụi cây rậm rạp là một mối nguy hiểm đang cận kề...
- Một phát... thế là xong
Bất ngờ, Quán Lâm vội lao tới ôm chặt An An  nằm xuống đất và nói với Ngọc Đan và Thành Vũ :
- Các cậu... nằm xuống nhanh lên...
Ngay tức khắc, Thành Vũ liền kéo Ngọc Đan trốn vào tảng đá to gần đó. Một tiếng "Đoàng" vang lên trước sự khiếp sợ của mọi người. Theo sau đó là hang loạt viên đạn khác được bắn ra từ mọi phía. Một cơn mưa đạn rơi xuống trên đầu mọi người. Bất chợt, Thành Vũ la lên:
- Ngọc Đan , cẩn thận...
Tức khắc, anh đẩy Đan vào một bụi rậm rồi ngã soài xuống đất. Một viên đạn đang lao tới... và một tiếng hét thất thanh vang lên:
- THÀNH VŨ...
Ngọc Đan vừa nói vừa chạy ra đỡ Vũ Vũ dậy. Khắp người anh bê bết máu nhuộm đỏ cả chiếc áo. Thành Vũ cố nói:
- Mình không sao... cậu mau trốn đi... nhanh lên...
- Không... mình không đi đâu hết...
Ngọc Đan vừa nói vừa bật khóc. Bàn tay cô nắm chặt lấy tay Thành Vũ. An Phương liền hét lên:
- Ngọc Đan, Thành Vũ, mấy cậu không sao chứ?
Nói xong, Quán Lâm cùng An Phương len lỏi qua các nhánh cây đến chỗ Ngọc Đan. Bất chợt, Quán Lâm nói:
- Nhanh lên... đưa Vũ vào cái hang kia đi. Tụi mình sẽ tạm ở đó vậy?
Nói xong, Ngọc Đan dìu Thành Vũ đang bị thương đi theo Quán Lâm.
- Sắp tới rồi, Thành Vũ à, cậu rang chịu thêm một chút nữa thôi.
Ngọc Đan thều thào nói khi cái hang chỉ cách cả đám vài bước chân. Bỗng nhiên, An Phương đẩy Quán Lâm ngã xuống đất. Đôi chân thon nhỏ của cô nhuốm đầy máu, cô ngã khụy xuống. Quán Lâm liền đứng bật dậy xé áo mình ra và băng lại cho cô . Anh nói như trách mắng:
- Cậu ngốc quá. Sao cậu lại làm vậy?
- Mình không thể để cậu bị thương được, Lâm Lâm à, cậu mau dẫn mọi người đi đi. Mình không sao...
An Phương thúc giục còn anh thì hét lên đầy giận dữ:
- Cậu đúng là ngang bướng mà. Chân cậu bị trúng đạn mà nói là không sao à. Nhanh lên, mình sẽ cõng cậu.
- Nhưng...
An Phương ngập ngừng còn Quán Lâm thì như mất hết kiên nhẫn:
- Không nhưng nhị gì hết. Leo lên nhanh.
Sau khi cảm thấy An Phương đã leo lên, Quán Lâm chạy một mạch và hang. Ngọc Đan đang chăm sóc cho Thành Vũ thì thấy Quán Lâm chạy vào liền đứng bật dậy:
- Cự Giải đâu?
- Đây...
Quán Lâm quay người lại và phát hiện từ nãy đến giờ mình đang cõng... chiếc ba lô của An An. Anh lập tức vứt chiếc ba lô xuống rồi tính chạy ra ngoài nhưng liền bị Ngọc Đan kéo lại:
- Chúng ta hãy đợi chúng hết đạn rồi hang ra. Mình tin là An Phương sẽ an toàn mà.
Quán Lâm đang định nói lại thì bắt gặp ánh mắt giận dữ của Đan nên đành cho qua nhưng lòng anh như lửa đốt...
- "Tại sao cậu lại làm vậy chứ... An An ngốc nghếch..."

.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro