Chương 6

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Phương Đa Bệnh vòng ra hậu viện, nhìn thấy Lý Liên Hoa từ trong phòng Lâm lão bản chậm rãi ung dung bước tới.
- Huynh sao lại đi ra từ gian phòng này?
- A, không phải trước khi thành thân thì không thể gặp mặt tân nương sao. Ta vừa thấy Lâm Âm tới, vậy nên phải trốn vào đây.
Phương Đa Bệnh thập phần nhức đầu
- Lúc này mà huynh còn để ý vấn đề đó nữa sao?! Với lại, trong tay huynh đang cầm thứ gì thế?
Lý Liên Hoa đem vật đang cầm trong tay đưa cho hắn, là một trương văn kiện ghi thân phận.
- Đây là của Lâm lão bản sao? Lâm Tra, sinh ra tại...
Phương Đa Bệnh kinh ngạc, hai mắt mở to, bởi lẽ theo như văn kiện, Lâm Tra này đã hơn tám mươi tuổi.
- Đây hẳn là văn kiện ghi thân phận của mẫu thân Lâm lão bản đi...
Phương Đa Bệnh vừa đi vừa chăm chú nhìn xuống văn kiện trong tay
- Quê quán của Lâm lão bản là Tây Trùng, nơi này đã không còn tồn tại từ lâu.

Tây Trùng là một tiểu quốc ở phía tây biên thùy. Mấy trăm năm trước là nước chư hầu của Trung Nguyên. Tuy nhiên mấy chục năm sau đã bị các bộ lạc xung quanh thôn tính, lúc đó Trung Nguyên hỗn loạn, không điều quân tới cứu viện, về sau nghe nói chỉ còn lại một bộ phận rất nhỏ người trốn thoát. Những người còn sống sót đó hướng về phía Tây còn quá đỗi hoang sơ mà đi, cũng không có tinh binh lợi khí, nhưng nghe đồn họ sở hữu một loại bí thuật có thể đánh bại quân địch mà không đổ một giọt máu. Bởi vậy nên mới kéo dài hơi tàn được thêm mấy trăm năm.
- Ta không có chút ấn tượng nào về Tây Trùng này. Phương công tử xin hãy chỉ giáo...
Lý Liên Hoa ngốc ngốc nhìn hắn. Thấy vậy, Phương Đa Bệnh đành phải đem sự tình của Tây Trùng kể lại qua loa một chút. Lý Liên Hoa nghe xong liền trầm tư suy nghĩ nói
- Bí thuật không đánh mà thắng..... rốt cuộc là thứ gì?
- Kỳ thật ta cũng biết rất ít, chỉ mơ hồ nghe nói người ngăn cản quân địch ở Tây Trùng đều là nữ nhân, nhưng nữ tướng có công lao lớn nhất lại không phải quan lớn hiển hách mà chỉ là một tế ti, nghe nói...đó mới là vị chí tôn vinh diệu.
Lý Liên Hoa lắc đầu, quả quyết nói
- Nếu ta là nữ tướng quân, chắc chắn sẽ chạy thoát khỏi nơi ấy, nào có thứ gì quan trọng hơn tính mệnh bản thân đâu?
Phương Đa Bệnh nhìn y một cái, gật gật đầu
- Đúng vậy Lý Liên Hoa, nào có cái gì quan trọng hơn tính mệnh đâu. Nếu huynh khôi phục lại kí ức, đừng có quên câu nói này.
Lý Liên Hoa cười nhìn hắn một cái, vừa hay thấy mấy người chuẩn bị khiêng thi thể cỉa Lâm lão bản đi. Y liền tiến tới muốn kiểm trai lại thi thể một phen. Không biết tại sao, đám người kia bỗng nhiên hét lớn, bỏ chạy ra thật xa.
Phương Đa Bệnh lo lắng cho Lý Liên Hoa, ba bước làm một tiến lên, lại nhìn thấy vừa rơi xuống đất là một bộ thây khô. Cũng không giống như là bị thiêu khô, chỉ là nhân hình nọ tiều tụy, da thịt trên người đều lõm xuống, so với Lâm lão bản chính là hai người khác nhau.
- Đây chẳng lẽ là...Lâm...Lâm...
- Đây chính là Lâm Tra
Lý Liên Hoa điềm tĩnh nói. Y liếc nhìn Lâm Âm ở đằng xa bình thản đến mức không bước ra ngoài nhìn lấy một cái gặp, ngược lại còn quay người hướng về hậu viện. Thế là ngay lập tức kéo Phương Đa Bệnh cùng hướng về hậu viện mà đi.
- Ai, huynh đi theo nàng ta làm cái gì? Chuyện này quá kì lạ rồi. Hay chúng ta báo quan?
Phương Đa Bệnh trước đó đã giận dữ ném lệnh bài của Bách Xuyên Viện đi, sau đó cũng không trở về nhận lại chức vụ. Huống chi đoạn thời gian này, hắn chỉ muốn chuyên tâm đi tìm tung tích Lý Liên Hoa, không rảnh mà đi làm hình thám.
- Đi phòng củi kiểm tra.
Lý Liên Hoa vừa nói vừa vội vã chạy đến kho củi y đã từng ngủ. Đúng lúc ấy lại gặp phải Lâm cô nương từ phía đối diện đi tới

- Phu quân! Sao chàng lại tới đây...
Lâm cô nương nhìn thấy là Lý Liên Hoa liền có chút hoảng hốt, quay đầu muốn tránh đi
- Không phải trước khi thành thân không thể gặp mặt sao?
- Này, tỷ tỷ ngươi biến thành thây khô ngay trước cửa, ngươi còn có tâm tư nói đến chuyện thành thân?!
Phương Đa Bệnh nhịn không được gắt nàng
- Ta đoán xem, sẽ không phải do ngươi làm a?!
- Phương công tử chớ ngậm máu phun người, đừng cho là ta nhìn không ra ngươi đối với phu quân của ta có tâm tư xấu xa. Dù cho ngươi có tâm tư gì, ngày mai ta và Nhị Tử cũng phải thành thân, ngươi ở đây tức chết cũng vô dụng
Phương Đa Bệnh bị chọc đến hít thở không thông, lập tức liền muốn cùng với nàng đấu khẩu ầm ĩ lên. Lý Liên Hoa đành phải chen vào giữa hai người, một bên kéo một bên cản "Ài" một tiếng.
- Phương Đa Bệnh, nhìn xem, đống than này không giống với lúc ta còn nằm ngủ ở đây!
Lý Liên Hoa chỉ tay, Phương Đa Bệnh nghe vậy nhìn xuống, nhưng ngắm mãi không ra có cái gì khác biệt. Ngược lại là Lâm Âm lập tức biến sắc
- Hai ngày nay huynh đều ở chỗ ta, đống than này khác đi thì cũng bình thường thôi mà.
- Nhưng mấy ngày trước, đống than phía trên đã dùng rất nhiều, gần như bằng phẳng, bây giờ lại nhọn hoắt, giống như có người thêm than vào. Tuy nhiên gần nhất chúng ta cũng không mua thêm than củi a Lâm cô nương.
Lâm cô nương mặt lạnh lắc đầu
- Ta làm sao biết mấy chuyện này.
Lý Liên Hoa lấy ra gậy sắt cạnh đống than, bắt đầu đào ra. Mà Phương Đa Bệnh nhìn y không có bao nhiêu khí lực, mới gạt được hai cái đã rướm mồ hôi liền thấy đau lòng, một tay đoạt lấy gậy sắt
- Để ta làm, huynh chưa ăn cơm mau đứng sang một bên đi!
Lý Liên Hoa mỉm cười đứng ở một bên nhìn Phương Đa Bệnh đào than củi ra, sau một hồi liền phát hiện điểm lạ thường
- Ân? Nơi này...có cửa ngầm
Lý Liên Hoa vừa nói vừa đưa tay kéo, bên cạnh lại truyền đến một âm thanh sắc nhọn
- Đừng cử động!
- A!
Phương Đa Bệnh nghe được Lý Liên Hoa a một tiếng, vội vàng quay đầu nhìn. Hắn phát hiện Lâm Âm đã túm lấy Lý Liên Hoa. Tay nàng cầm một chiếc trâm vàng, trực tiếp đè lên cổ của y.
- Buông người ra!
Phương Đa Bệnh dường như đã biết được chân tướng. Hắn minh bạch Lâm Âm cũng không phải nữ tử bình thường liền không dám hành động sơ suất
- Ngươi thả người, chúng ta còn có thể dễ dàng nói chuyện.

Ai ngờ Lý Liên Hoa ngược lại còn không sợ hãi
- Chớ hoảng a, dù sao cũng sắp thành thân, ôm một chút cũng không sao.
Tay Lâm Âm run lên một chút, lại hung dữ nhìn Phương Đa Bệnh
- Muốn bảo toàn mạng sống của hắn thì đuổi hết người bên ngoài đi cho ta. Đến khi ta thoát thân được, tất nhiên sẽ trả người cho ngươi.
Phương Đa Bệnh cười lạnh một tiếng
- Lâm cô nương thật sự là cao thủ tính kế. Nhưng kỳ thật ta không quan tâm ngươi có bị truy nã quy án hay không. Ngươi chỉ cần thả người, ta sẽ để ngươi đi. Án này xử thành án oan, không tìm ra hung thủ, ngươi xem có được không?
Lâm Âm hiển nhiên đã hơi dao động một chút, nhưng Lý Liên Hoa lại thong thả ung dung mở miệng
- Phương công tử, ngươi làm như vậy không tốt đâu, nàng giết quá nhiều người, cứ như vậy thả nàng đi sao?
- Rất nhiều người?
Phương Đa Bệnh cau mày
- Chẳng lẽ không chỉ có tỷ tỷ của nàng?
Lý Liên Hoa đảo mắt nhìn qua ám đạo
- Ta nghĩ nếu như mở ám đạo ra, hẳn sẽ phát hiện ra cả Vũ đại hiệp mất tích hôm qua, còn có...tân lang không rõ tung tích từ đêm động phòng hoa chúc năm ngoái. Đương nhiên, đây chỉ là một bộ phận nhỏ, còn lại thì phải đợi tra ra thân phận của nàng mới nói tiếp được.
Lâm Âm trợn trừng hai mắt, cánh tay ghìm cổ Lý Liên Hoa càng lúc càng chặt hơn. Y rõ ràng bị siết đến mức ho khan mấy tiếng, nhưng không chịu dừng lại.
- Phương Đa Bệnh, ngươi nói Tây Trùng nữ tử có bí thuật, nhưng có từng nghe nói qua vài thập niên trước, Tây Nam có một môn phái tu luyện "Hấp chân chi pháp"?
- Cái này, ta nghe người ta nói qua, nhưng môn công phu này dễ khiến người luyện tẩu hỏa nhập ma, có chút tà đạo, cho nên bị các môn phái khác trong thiên hạ bài trừ, mấy chục năm trước đã biến mất rồi.
- Chính xác, phương pháp này nam nữ đều có thể tu, nhưng nữ tử càng được thiên phú. Luyện ít có thể làm suy yếu thực lực đối phương, luyện đủ nhiều có thể móc toàn bộ linh khí của người khác để dùng. Thường có người luyện để nâng cao nội công, chữa thương, hoặc là để....dưỡng nhan.
Lý Liên Hoa quay đầu nhìn sang, tinh tế đánh giá khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Âm
- Xin hỏi Lâm thái thái năm nay bao nhiêu tuổi?
Lâm Âm oán độc nhìn y một cái, cười lạnh
- Không tệ, Hấp chân chi pháp bị mấy kẻ lòng ma tâm quỷ trộm được từ Tây Trùng. Chỉ là bọn hắn không có được bí thuật chân chính, cho nên không cách nào tu đến đỉnh cao!
- Thế nào là chân chính?
Phương Đa Bệnh hỏi, thấy được Lâm Âm thâm tình nhìn Lý Liên Hoa một chút.
- Tục nhân chỉ biết dùng bí thuật này gia tăng công lực, lại không biết nếu hai người yêu nhau thật lòng cùng tu luyện sẽ trẻ mãi không già. Phu quân, ngươi cùng ta viên phòng xong, không biết sẽ biến thành một đống xương trắng, hay là trở nên bất lão a?
Lý Liên Hoa cười cười, hổ thẹn nói
- Đa tạ Lâm cô nương đã để ý tới, tại hạ chỉ vì muốn báo đáp ân cứu mạng. Kỳ thực đối với cô nương cũng không một chút chân tình. Thế nên ngày mai, ta cũng đã chuẩn bị mê hương, dự định đợi cô nương mê man xong đào tẩu. Chuyện viên phòng, cô nương chớ có suy nghĩ nhiều.
Mấy câu nói này triệt để khiến Lâm Âm tức điên, mặt mũi cau lại dữ tợn, lộ ra vẻ tàn độc
- Ngươi rốt cuộc là ai, là ai muốn ngươi đến điều tra tỷ muội chúng ta?!
- Ta thần chí không rõ, kinh mạch đứt đoạn, trôi dạt đến đây. Chỉ là sau khi tỉnh lại thì phát hiện khí lực bị phong ấn, chân khí không có cách nào luân chuyển, hẳn là công lao của cô nương?
Lâm Âm nghe được lời này, âm ngoan nhếch miệng
- Nguyên lai ngươi giả ngây giả dại? Không tệ, lúc ta cứu ngươi có dò xét, phát hiện ra dù kinh mạch ngươi đứt đoạn, nhưng chân khí lại tràn đầy, nếu ngươi khôi phục, ta nhất định không phải đối thủ. Nhưng nhìn kĩ lại, ngươi quả thực là miếng thịt béo bở, ta sao có thể buông tay? Vậy nên thừa dịp ngươi hôn mê, phong lại khí lực, khiến ngươi trở thành một kẻ trói gà không chặt.
Phương Đa Bệnh mở to mắt nhìn Lý Liên Hoa, sau đó lặng lẽ nháy mắt ý chỉ Lý Liên Hoa mau tự giải khai huyệt vị. Ai ngờ y giống như không hiểu, tay chân luống cuống, căn bản là không tìm thấy huyệt vị.
- Cho nên...tỷ tỷ ngươi thật sự đã hơn tám mươi tuổi? Vậy ngươi....
Nhìn khuôn mặt tươi trẻ của Lâm Âm, Phương Đa Bệnh khó có thể tin được. Mà Lâm Âm tựa hồ như rất kiêng kị đề tài này, hung hăng trừng mắt liếc hắn một cái. Lý Liên Hoa lại lạnh nhạt nói
- Cô nương yên tâm, tại hạ dù là phàm phu tục tử nhưng lại rất có thiền tâm. Tuyệt đối sẽ không vì vẻ ngoài mê hoặc, mà làm chuyện thất kính với lão thái thái đã ngoài tám mươi....
- Im miệng!
Lâm Âm đem cây trâm ghì sâu xuống, đè lên yết hầu Lý Liên Hoa, thấy y ăn đau mà ngoan ngoãn lại mới tiếp tục nói
- Không sai, ta cùng tỷ tỷ đã từng là nữ tướng đắc lực nhất của Tây Trùng. Thế nhưng mấy kẻ lòng lang dạ sói đó lại muốn hiến tế chúng ta! Chúng còn muốn tỷ muội bọn ta cảm thấy việc được hiến tế là vinh hạnh, ha ha ha ha...Hoang đường! Vậy nên chúng ta trốn thoát, nương tựa nhau mà sống, cứ mười năm sẽ đi nơi khác sống vì không muốn người xung quanh nhìn ra mánh khóe. Đầu năm nay chúng ta muốn lên phía Bắc, ai ngờ cứu ngươi nên mới.... nghiệt duyên, nghiệt duyên a, ha ha ha....

Phương Đa Bệnh bị bộ dáng nổi điên của nàng dọa sợ, nhưng hắn lại nghĩ, nếu là tỷ muội cùng nhau đi hại người, cớ sao lại bỗng nhiên có bất hoà.
- Lâm Tra cùng ngươi sống nương tựa lẫn nhau mấy chục năm, vì sao ngươi muốn giết nàng?
- Có thể là bởi vì ta đi...
Lý Liên Hoa có chút hối lỗi nói. Lâm Âm nghe vậy buồn bã cười một tiếng
- Không sai. Tỷ tỷ mấy năm gần đây công lực suy giảm, bắt đầu có dấu hiện của lão hóa, bởi vậy mỗi lần gặp được con mồi, đều là nhờ ta câu dẫn đến, hai người chúng ta phân chia nhau ăn.
Phương Đa Bệnh nhịn không được mà rùng mình, đêm qua nếu như hắn xen vào phá chuyện tốt, không chừng sẽ thấy Lâm Âm cùng tham gia, ngẫm lại thôi cũng đã cảm thấy đáng sợ rồi.
- Cho nên, tỷ tỷ ngươi đưa ra đề nghị muốn san sẻ Lý Liên Hoa?
Ánh mắt Lâm Âm bỗng nhiên mang một tia sát ý, khóe miệng nâng lên một cái cười lạnh
- Phải, nàng thật sự quá tham lam...... Ta vì nàng mà tìm đến nhiều con mồi như vậy, nàng còn không vừa lòng, còn muốn đoạt nam nhân của ta! Ái nhân chân chính của ta... làm sao có thể chia sẻ cho người khác chứ?
- Cho nên ta thừa dịp lúc nàng tiêu hồn đêm qua liền một trảo giết nàng. Ngày mai thành thân, cũng chỉ có ta với ngươi mà thôi, phu quân...
Lâm Âm đã hoàn toàn điên dại, đến nước này vẫn còn vọng tưởng cùng Lý Liên Hoa thành thân.
- Mặc dù nam nhân chết trong tay ta rất nhiều, nhưng ai cũng chết rất vui vẻ...
Lâm Âm càng thêm ngoan độc nói
- Chết trong lúc vui sướng nhất, không phải là rất hạnh phúc sao? Phu quân, ngươi nói xem?
- Lâm cô nương, ngươi đã giết nhiều nam nhân như vậy, kể cả tỷ tỷ gắn bó như mệnh cũng nhẫn tâm giết, ngươi cả đời này, cảm thấy vui sướng nhất là thời điểm nào?
Lý Liên Hoa nhẹ giọng hỏi khiến Lâm Âm bỗng nhiên ngây ngẩn cả người, cánh tay siết cổ y cũng hơi buông lỏng. Phương Đa Bệnh nhanh mắt, một bước tiến đến muốn kéo Lý Liên Hoa về, lại bị y đưa tay ngăn lại.
- Trong đời ta.....đã từng vui vẻ sao?
Lâm Âm kinh ngạc nhìn Lý Liên Hoa, tự lẩm bẩm.
- Lâm Âm, ngươi vì muốn giữ mạng mới rời khỏi cố hương, thật sự rất đáng thương. Nhưng vài chục năm nay lạm sát kẻ vô tội, tội ác đã sớm chồng chất, không thể tha thứ. Hôm nay ta không muốn giao ngươi cho quan phủ, tránh cho ngươi lại bị khinh nhục. Ngươi hiểu ý của ta chứ?
Lý Liên Hoa ôn nhu hỏi nàng. Đột nhiên Lâm Âm run lên nhè nhẹ. Y đến gần nàng thêm một bước, Phương Đa Bệnh ở bên cạnh cũng khẩn trương theo sát. Lâm Âm thế nhưng không có động tĩnh. Lý Liên Hoa nhẹ vuốt lại tóc mai có chút lộn xộn của nàng. Một khắc đó nước mắt Lâm Âm rơi như mưa, nàng không hề nghĩ tới, nguyên lai hơn tám mươi năm dài dằng dặc một đời, vui sướng nhất là lúc được ái nhân dịu dàng chăm sóc. Chỉ chớp mắt, nàng đẩy Lý Liên Hoa ra. Phương Đa Bệnh một bước tiến đến, cẩn thận đỡ lấy y, ôm vào trong ngực. Lâm Âm hạ mắt, đột nhiên nàng dùng trâm vàng trong tay, hướng cổ họng của mình hung hăng đâm xuống.
- Lý lang.... Ta đã sống quá lâu... Quá lâu rồi...Hiện tại cuối cùng cũng phải đi thôi.....
Thân thể Lâm Âm kịch liệt co quắp, nàng dùng chút khí lực cuối cùng điểm mấy huyệt vị. Phương Đa Bệnh nhìn ra, nàng đang khóa lại chân khí huyệt vị. Có thể bảo trì dung nhan, sau khi chết sẽ không biến thành bộ dáng lão nhân như tỷ tỷ.
Nàng đến chết cũng không muốn để cho Lý Liên Hoa thấy được dáng vẻ nàng già cỗi.
Lý Liên Hoa rút vào trong ngực Phương Đa Bệnh trầm mặc hồi lâu. Mấy người phía trước nghe thấy có âm thanh nữ nhân hét lên, đến khi chạy tới phát hiện ra Lâm Âm đã gục ở trên mặt đất.
Ngay lúc mọi người bối rối nhìn nhau, Phương Đa Bệnh vung tay áo cao giọng nói.
- Các ngươi nghe lệnh: Ta chính là nhi tử Hộ bộ thượng thư Phương đại nhân, Phương Đa Bệnh, tháng trước nhậm chức Dương Châu đốc sát, sớm tới nơi này cải trang vi hành. Hiện tại Lâm Âm đã nhận tội, tỷ muội hai người đều là di lão Tây Trùng. Phạm nhân gây án dùng bí thuật giết người, trong ám đạo có thi thể, các ngươi nhanh báo quan phủ đến thụ án. Lý Liên Hoa là nhân chứng, tự ta đưa người về phủ thẩm vấn, các ngươi còn có ý kiến không?
Đám người nhìn Phương Đa Bệnh thái độ uy áp, không nghi ngờ gì liền nhao nhao lĩnh mệnh. Hung thủ dùng bí thuật giết người đã sợ tội tự sát, án này xem như đã xử lý xong.

Lý Liên Hoa quay đầu nhìn Phương Đa Bệnh, giơ ngón tay cái lên nói
- Không hổ Là Phương công tử, ta đang không biết dùng cách nào thoát thân, đa tạ đa tạ...
Ai ngờ Phương Đa Bệnh dứt khoát đánh gãy lời y, thẳng thắn hỏi
- Lý Liên Hoa, huynh nhớ lại từ khi nào?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro