2.

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Tại một ngôi biệt thự rộng lớn phía Tây Bắc của thành phố. Với lối thiết kế theo phong cách Tân cổ điển đang được ưu chuộng nhất trong giới thượng lưu làm ngôi nhà nổi bật với vẻ đẹp sang trọng, quyền quý, đặc biệt mê đắm đối với những người yêu thích kiến trúc Hi Lạp

Đó là Hạ gia

Tiếng nói vang lên phá vỡ bầu không khí vốn có

"Mộc Mộc, tháng sau con sẽ kết hôn với thiếu gia của tập đoàn Hàn thị"

Một người đàn ông to lớn, ngồi nghiêm nghị trên chiếc ghế salon sang trọng, thoạt nhìn có vẻ rất nghiêm khắc, đôi mắt đã có nhiều nếp nhăn cộng thêm vẻ mặt cau có làm ông như già thêm vài tuổi. Đây là Hạ Chí Vĩ, chủ tịch tập đoàn Hạ thị. Trước đây, người ta biết đến cái tên này là một người làm công ăn lương ở một quán caffe nhỏ phía Đông Bắc. Bằng sự cố gắng, nỗ lực, chỉ sau năm năm, cái tên Hạ Chí Vĩ đã khiến người ta mỗi khi nhắc đến đều phải nể phục.

Đối diện với ông là cô gái với vóc dáng cao gầy, cô mặc một chiếc áo sơ mi trắng lịch thiệp phối với một chiếc quần jean đơn giản. Khuôn mặt trắng trẻo được trang điểm tinh tế. Nhưng lại điểm vài nét khó chịu. Cô vừa tốt nghiệp đại học Q khoa nghệ thuật, Hạ Mộc. Đúng cô chính là vị hôn thê của Hàn Băng Phong.

"Ba, con không đồng ý"

"Đây không phải là chuyện con có thể quyết định"

"Hạnh phúc cuộc đời con cũng không do con quyết định sao?"

Nghe được những lời này, Hạ Chí Vĩ ông câm nín, ông biết đây là chính là bắt ép đứa con gái yêu quý của ông lấy một người không hề quen biết. Nhưng nghĩ đi cũng phải nghĩ lại, nếu kết thông gia được với Hàn thị thì vị trí của Hạ thị trong giới kinh doanh không cần phải lo sợ gì nữa. Thậm chí có thể kiếm về không ít món lời

"Mộc Mộc, ba biết như vậy sẽ thiệt thòi cho con, nhưng Hàn thị đã ngỏ lời kết thông gia với gia đình chúng ta, hơn nữa còn đầu tư một khoản tiền lớn vào dự án sắp tới của công ty, nếu lúc này ba từ chối, Hàn thị trở mặt rút vốn e là công ty sẽ phá sản..."

"Nhưng ba à, con chỉ mới hai mươi ba tuổi thôi, vừa mới tốt nghiệp đại học, tuổi thanh xuân của con chỉ mới vừa bắt đầu, con không muốn bị hủy hoại sớm như vậy"

"Dù con có nói gì đi nữa thì hôn lễ của con cũng sẽ diễn ra vào tháng sau"

"Tháng sau?...Ba có chết con cũng không đồng ý"

Cháttt, Hạ Mộc ôm trọn một cái tát từ ba của mình. Những giọt nước mắt lăn dài trên má, cô không ngờ ba có thể đối xử tàn nhẫn với cô như vậy!

Ngay lúc này, tiếng giầy cao gót từ trên lầu bước xuống, một người phụ nữ trung niên, mặc một chiếc váy cổ điển bó sát thân thể từ từ bước đến chỗ cô. Mẹ cô vì sinh cô nên đã qua đời, điều này khiến cô cảm thấy rất có lỗi. Còn đây là mẹ kế của cô, bà ta có một người con trai, cùng cha khác mẹ với cô tên Hạ Chí Khanh, nên cũng không yêu thương, cũng không ghét bỏ cô

"Mộc Mộc, con nghe lời ba con đi, công ty là cơ ngơi cả đời của ông ấy, không thể mất đi được"

"Mẹ, nhưng con không thể lấy một người mà ngay cả mặt mũi thế nào con cũng không rõ"

"Con không thương ba con sao? Hạ thị mà mất đi, con nghĩ ba con còn sống nổi sao?"

"Mẹ à! Con thương ba, nhưng con không thể bán danh dự của mình, bán thân thể của mình như thế được..."

Ông Hạ nghe vậy, cư nhiên quỳ xuống trước mặt con gái, cầm lấy tay cô, khóe mắt ngấn lệ

"Mộc Mộc, cha xin con, hãy cứu lấy gia đình này, cứu lấy công ty, cũng là cứu lấy ba..."

"Ba...ba đang ép con sao?"

Những giọt nước mặt được đợt thi nhau tuôn xuống gò má xinh đẹp của cô, Hạ Mộc cô thực sự không ngờ ba cô lại nhẫn tâm như vậy

''Đồ con gái hư đốn, bất hiếu, mày thấy cha mày như thế này mày còn giữ danh dự à?"

Cộng thêm lời nói như chĩa vào tim của người mẹ kế, Hạ Mộc đứng bất động, cô quay lại nhìn ba mình, ba cô còn khóc nhiều hơn cô, có lẽ cô phải giúp ba mình, có lẽ cô thực sự phải gả cho một người mình chưa từng gặp mặt. Cô nhìn ba bằng ánh mắt thất vọng, sao ba cô có thể đẩy cô vào bước đường như thế, sao ba lại độc ác như vậy. Ngay lúc này, Hạ Mộc thực sự rất hận ba mình. Cô thực sự rất nhớ mẹ, chỉ có mẹ luôn thương yêu, che chở cho cô. Cô quỳ xuống trước mặt ba, bàn tay nhỏ bé cầm lấy bàn tay của ông, nghẹn ngào nói trong sự đau khổ quằn quại

"Ba, con sẽ lấy hắn, sẽ gả cho Hàn thị, làm con dâu Hàn gia"

Ba cô nghe được những lời này, vẻ mặt vui vẻ hiện lên rõ nét, mẹ kế cô thì đứng bên cạnh cười thầm. Ông Hạ đưa tay lau đi những giọt nước mắt trên khuôn mặt con gái, nhẹ nhàng an ủi

"Con yên tâm, ba đã tìm hiểu, hàn thiếu gia rất tốt, rất có bản lĩnh, nhất định sẽ khiến con hạnh phúc"

Cô biết đây là chỉ là lời an ủi, vì cô đã nghe rất nhiều lời đồn đại xấu về anh, chỉ có thể nói Hàn Băng Phong trong mắt cô chính là một fuckboy chính hiệu. Cô không nói gì, xin phép cha mẹ trở về phòng.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro