thu

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Một sự tình cờ đáng nể. Tôi yêu thu và em cũng yêu thu. Chẳng theo kiểu lãng mạn thời thượng gì, tôi yêu thu từ khi hồn mới chớm nở vài nứt vỡ.

Bởi cơn gió thu trong lành dù đô thành nhiễm bụi, bởi bầu trời thu xanh cao dù nhà cao quá tầng mây.

Thu xuyên thủng lớp màng nhĩ trong tôi, bỏ lại tôi điếc mù chẳng nghe thấy đường về, và rồi tôi thênh thang muôn lối, lại đi, lại đi.

Cho tới khi lá vàng năm sau khẽ rụng, cho tới khi gió lùa man mát đôi môi, tôi hờ hững bởi sự cay đắng của thì giờ.

Cũng chả biết nay đã bao nhiêu mùa thu? Đã bao nhiêu vết thương chưa lành? Chỉ cảm thấy càng ngày càng lớn dần, chứ chưa bao giờ thấy ta già dần, vết sẹo cũng mờ đi, lá thu cũng lại rụng.

Em yêu thu từ cái hồi nước máu tanh nồng trên đầu lưỡi, để lại chút tê cay mặn mà. Khi ấy thu nhẹ bay như thiếu nữ mới chớm, đầu tóc chải gọn gàng, áo trắng tinh tươm, lá vàng khô khốc bay.

Thế là em yêu thu như gặp gỡ một thú vui trọn đời. Sắc vàng lem nhem cửa sổ, mưa đầu mùa day dứt trang thơ hạ thương nhớ, thì thầm đôi ba câu lả lướt nhẹ nhàng. Em biết yêu.

Lại tiếc rằng ta không tận hưởng thu ấy chung chung. Chúng ta mỗi người một phương hướng, em yêu thu như tri kỉ, tôi yêu thu như âm ỉ vài nỗi niềm. Thấy sao?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro

#atheistic